1. Bài mẫu số 1
2. Bài mẫu số 2
3. Bài mẫu số 3
Đề bài: Kể lại một câu chuyện ca ngợi hòa bình mà em đã nghe hoặc đọc
3 ví dụ văn mẫu về việc kể lại câu chuyện về sự hòa bình mà em đã nghe hoặc đọc
Bài mẫu số 1: Kể lại một câu chuyện về sự hòa bình mà em đã nghe hoặc đọc
Năm 1958, Bác Hồ thăm Ấn Độ. Khi rời Thủ đô Niu Đêli, Người sử dụng một chiếc xe lửa đặc biệt để đi thăm thành phố Bombay. Một lễ tiễn đầy ấn tượng đã diễn ra khi các đại diện ngoại giao và quần chúng tại Thủ đô Niu Đêli đồng loạt ra đón Bác. Trong đoàn tàu, các đồng đội của Bác đã chủ động lên các toa trước để chuẩn bị cho việc Bác đến.
Khi Bác xuất hiện, ngay lập tức, ông Nêru, Thủ tướng Ấn Độ, cùng ông Vụ trưởng Vụ lễ tân đón tiếp Bác. Thay vì ngay lập tức vào ghế ngồi, Bác dừng lại ở cửa, trò chuyện với Thủ tướng Nêru. Khi còi tàu báo hiệu sắp khởi hành, ông Nêru nói với Bác một cách thân mật và ấm áp:
- Chủ tịch, xin hãy chú ý, tàu sắp đổi bánh đấy.
Với sự hiền lành và niềm vui tràn đầy, Bác Hồ nói với Thủ tướng Nêru:
- Ông bạn thân mến, hãy yên tâm, đây là cánh cửa của hòa bình.
Khi nghe Bác nói, Thủ tướng Nêru mỉm cười hạnh phúc và đáp lại Bác:
- Kính gửi Chủ tịch, cánh cửa của hòa bình luôn mở rộng.
Câu chuyện gần gũi này diễn ra giữa hai nhà lãnh đạo hàng đầu của hai quốc gia, đồng thời là hai người bạn tâm giao yêu chuộng hòa bình, luôn đấu tranh cho sự hòa bình, hữu nghị và hợp tác giữa các dân tộc, thu hút sự chú ý của báo chí Ấn Độ và quốc tế vào ngày hôm đó.
Sáng hôm sau, các tờ báo lớn của Ấn Độ đăng lại cuộc trò chuyện này với sự quan tâm đặc biệt và đã tạo ra một làn sóng tích cực trong cộng đồng. Nhiều báo nhắc lại câu nói của Bác: 'Đây là cánh cửa của hòa bình'.
Theo 117 câu chuyện về tấm gương đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh
Bài tập rèn luyện kỹ năng thuyết trình, tranh luận trang 91 Sách Giáo Khoa là một phần quan trọng trong chương trình Tiếng Việt lớp 5, đòi hỏi sự tập trung đặc biệt từ các em.
Bài mẫu số 2: Kể về một câu chuyện mà em đã nghe hoặc đọc, ca ngợi về hòa bình
Trong miền Nam, từ năm 1965 đến 1968, chiến tranh ngày càng trở nên tàn bạo và tăng cường, khiến cho các nhà lãnh đạo tôn giáo, nhà hoạt động xã hội, trí thức, và các nghệ sĩ uy tín nhận thấy cần phải đoàn kết lại với nhau để ngăn chặn sự đổ máu do quân Mỹ xâm lược: Liên minh các lực lượng dân tộc - dân chủ và hòa bình, Hội Văn nghệ sĩ yêu nước - yêu hòa bình, Phong trào Dân tộc Tự quyết... đã ra đời một cách liên tiếp.
Như những chú dơi sợ ánh sáng, các thế lực giả mạo quyền lực lập tức thao túng, khủng bố các tổ chức hòa bình và những người có lòng yêu nước.
Là một sinh viên chuyên ngành Văn, một tín đồ Phật giáo tận tâm, khiêm nhường nhưng luôn tích cực, Nhất Chi Mai nói:
Tôi muốn làm một tia sáng rực rỡ giữa bóng tối để lên án những thế lực tăm tối, những tội ác của cuộc chiến. Không có lựa chọn khác, cách duy nhất mà tôi biết, và tôi có sức mạnh để 'nói lên', cách nói chân thực nhất, thuyết phục nhất - theo tôi - chính là tự thân thắp sáng ngọn lửa ấy.
Tại chùa Từ Nghiêm, đường Bà Hạt, quận 10, Sài Gòn, sau khi viết mười lá thư gửi cho cha mẹ, thầy cô, bạn bè, đúng 7 giờ 20 phút ngày 16 tháng 5 năm 1967, chị đã tự tưới 10 lít xăng lên người rồi thắp lửa đốt, hy sinh để phản đối chiến tranh của thực dân Mỹ tại Việt Nam.
Sau cái chết đầy xúc động của Nhất Chi Mai, cả báo chí trong và ngoài nước đều loan tin với tất cả sự tiếc thương và tôn trọng. Nhiều nhà thơ, nhà văn, nhà báo đã bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc với chị thông qua nhiều tác phẩm được lan truyền rộng rãi ở khắp mọi nơi.
Bài mẫu số 3: Kể lại một câu chuyện em đã nghe hay đã đọc ca ngợi hòa bình
Từ xưa đến nay, hòa bình luôn là giá trị thiêng liêng mà con người khao khát. Tôi từng nghe về một câu chuyện đẹp về một cô bé ngây thơ yêu thương hòa bình, câu chuyện 'Những con sếu bằng giấy'.
Vào ngày 16-7-1945, Mỹ chế tạo thành công bom nguyên tử. Sau hơn một tháng, họ quyết định rải hai quả bom kinh khủng xuống Nhật Bản, một quốc gia mặt trời mọc.
Hai quả bom đổ xuống Hi-rô-si-ma và Na-ga-xa-ki, làm mất đi sinh mạng của gần nửa triệu con người. Đến năm 1951, gần 100.000 người ở Hi-rô-si-ma thất thủ vì nhiễm phóng xạ. Hậu quả của bom nguyên tử gây ra thật đau lòng và nặng nề.
Khi thành phố Hi-rô-si-ma chịu bom, cô bé Xa-xa-cô Xa-xa-ki, chỉ mới hai tuổi, may mắn sống sót. Nhưng cơ thể em đã chứa đựng phóng xạ. Mười năm sau đó, em mắc bệnh nặng. Khuôn mặt bé nhỏ dần trở nên xám xịt. Khi nằm trên giường bệnh, đếm từng ngày cuối cùng của cuộc đời, cô bé tin vào một truyền thuyết: nếu gấp đủ một nghìn con sếu giấy treo quanh phòng, em sẽ khoẻ mạnh. Em im lặng gấp sếu. Ngày qua ngày, em miệt mài gấp từng con sếu nhỏ. Mỗi con sếu hoàn thành là niềm tin trong em trỗi dậy. Người dân toàn Nhật và nhiều nơi trên thế giới đã gửi hàng nghìn con sếu giấy cho Xa-xa-cô. Nhưng Xa-xa-cô chỉ gấp được 644 con trước khi lìa cõi đời này.
Xúc động trước cái chết của em, học sinh ở thành phố Hi-rô-si-ma đã quyên góp tiền để xây dựng một tượng đài tưởng nhớ những nạn nhân của bom nguyên tử. Trên đỉnh tượng cao chín mét, một em bé giơ cao hai bàn tay để nâng một con sếu lên trời. Dưới tượng đài, một dòng chữ được khắc: 'Chúng tôi muốn thế giới này mãi mãi hòa bình'.
Khi nghe câu chuyện về cô bé Xa-xa-cô, ai cũng bị động trước tình yêu hòa bình của em. Không có phép màu nào giữ cho cuộc sống hòa bình nếu mỗi người, mỗi quốc gia không cùng nỗ lực bảo vệ và thúc đẩy hòa bình.
Ngoài việc học nội dung, các em cần chuẩn bị cho bài Kể chuyện: Kể chuyện được chứng kiến hoặc tham gia - Tuần 9 với phần Soạn bài Kể chuyện: Kể chuyện được chứng kiến hoặc tham gia để hiểu rõ hơn về kiến thức Tiếng Việt lớp 5 của mình.
Hãy xem kỹ phần Chuẩn bị cho Bài Kể chuyện: Kể chuyện đã nghe, đã đọc - Tuần 8 để đảm bảo bạn sẵn sàng cho bài Kể chuyện: Kể chuyện đã nghe, đã đọc - Tuần 8.
Đối với các bạn học sinh lớp 6, việc Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ không chỉ là một đề văn quan trọng, mà còn thường xuyên xuất hiện trong các bài thi, kiểm tra. Hãy tham khảo để cải thiện kỹ năng viết và tăng điểm cho bài văn của mình.
