1. Bài mẫu số 1
2. Bài mẫu số 2
3. Bài mẫu số 3
4. Bài mẫu số 4
Đề bài: Kể về Nỗi Dằn Vặt của An-đrây-ca theo lời của cậu bé
4 bài văn mẫu Kể về Nỗi Dằn Vặt của An-đrây-ca theo góc nhìn của cậu bé
Bài mẫu số 1: Kể về Nỗi Dằn Vặt của An-đrây-ca theo góc nhìn của cậu bé
Tôi là An-đrây-ca. Khi năm tôi 9 tuổi, cuộc sống của tôi xoay quanh mẹ và ông ngoại, người đã trải qua 96 năm cuộc sống và giờ đây trở nên yếu đuối.
Một chiều, ông nói với mẹ tôi: 'Bố khó thở lắm!...'. Mẹ bảo tôi đi mua thuốc ngay. Tôi chạy vội, nhưng giữa đường, tôi bất ngờ gặp bạn bè đang chơi bóng. Quên mất lời dặn của mẹ, tôi tham gia vài phút rồi nhớ ra, chạy nhanh đến cửa hàng mua thuốc rồi về nhà.
Bước vào căn phòng của ông, tôi bất ngờ chứng kiến mẹ đang rơi vào cảnh khóc thút thít. Thì ra ông ấy đã ra đi. Tôi tự trách bản thân vì mải mê chơi bóng, quên mất việc mua thuốc kịp giờ, và ông đã ra đi vì điều đó. Tôi gào lên trong tiếc nuối và kể hết mọi điều cho mẹ nghe. Mẹ động viên:
- Con không có lỗi, đừng tự trách mình. Không có loại thuốc nào cứu sống ông được. Ông đã ra đi từ khi con chỉ mới rời nhà.
Tuy nhiên, tôi không thể chấp nhận điều đó. Suốt cả đêm, tôi ngồi nức nở dưới gốc cây táo, ngôi nhà của ông ngoại mà ông đã tự tay trồng. Đến khi trưởng thành, tôi vẫn luôn quấy rối bản thân với suy nghĩ: 'Nếu tôi mua thuốc ngay lúc đó, có lẽ ông còn sống thêm vài năm nữa!'.
Bài mẫu số 2: Kể lại câu chuyện Nỗi hối hận của An-đrây-ca qua lời kể của cậu bé
Các bạn thân mến, tôi là An-đrây-ca. Hôm nay, tôi muốn chia sẻ một câu chuyện cá nhân mà đến tận bây giờ vẫn là nỗi ám ảnh, bởi vì tôi là người mang lỗi trong sự kiện đó.
Khi đó, tôi mới chín tuổi, sống với mẹ và ông. Ông tôi đã 96 tuổi và yếu đuối. Một buổi chiều, ông tôi báo cho mẹ tôi biết rằng: 'Con ơi, bố thấy khó thở lắm!'. Nghe ông nói như vậy, mẹ tôi yêu cầu tôi đi mua thuốc cho ông. Tôi nhanh chóng đồng ý. Trên đường đi, gặp mấy đứa bạn thân, chúng mời tôi chơi bóng. Tôi cuốn vào và quên mất mục tiêu ban đầu. Cho đến khi nhớ đến lời mẹ, tôi vội vàng chạy đi mua thuốc.
Bạn có biết không? Khi tôi bước vào phòng, ông nằm đó, tôi chứng kiến mẹ tôi gục xuống, khóc thảm thiết. Ông tôi đã ra đi. Tôi hoảng sợ, đôi chân run rẩy. Tôi tự trách bản thân: 'Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về muộn mà ông chết'. Tôi òa khóc và kể mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ tôi vuốt đầu tôi, an ủi.
- An-đrây-ca, con không phải là người có lỗi. Không có loại thuốc nào cứu sống ông được. Ông con ra đi khi con vừa rời khỏi nhà.
Có thể ông tôi ra đi vì tuổi già yếu đuối, nhưng trong tâm tôi, việc mải mê chơi và cái chết của ông mãi là nỗi ám ảnh, gây dằn vặt và gục ngã suốt cuộc đời, các bạn ạ!
Bài mẫu số 3: Kể lại câu chuyện Nỗi đau của An-đrây-ca qua lời kể của cậu bé
Mặc dù đã trưởng thành, nhưng tâm hồn tôi vẫn đau buồn mỗi khi nhớ về sự kiện khi tôi 9 tuổi. Hãy để tôi kể lại câu chuyện đó:
Lúc đó, tôi sống cùng mẹ và ông vì bố đã ra đi từ lâu. Ông tôi đã 96 tuổi và yếu đuối.
Một chiều, khi lang thang quanh giường ông, tôi đột ngột nghe tiếng ông gọi mẹ: 'Bố khó thở lắm!..' Mẹ bảo tôi đi mua thuốc, còn mẹ ở lại với ông. Tôi chạy đi không chậm trễ. Nhưng trên đường, tôi gặp Rô-béc-tô, Mi-chi-a, và Hen-ric đang chơi đá bóng vui vẻ. Đó là trò chơi mà tôi thích nhất. Thấy tôi, Mi-chi-a kêu:
- Này, vào đây chơi với bọn mình đi.
- Nhưng tôi phải đi mua thuốc cho ông.
- Chơi tí đi, rồi đi cũng chẳng sao cả. Hen-ric nói.
Nghe bạn nói đúng, tôi nghịch lưỡi tự nói: 'Chắc chỉ tí nữa mua cũng không sao'. Thế là tôi hòa mình vào niềm vui cùng các bạn. Chơi được một lúc, ngó lên thì trời đã tối, tôi gấp rút chạy đến hiệu thuốc và vội mang về nhà.
Gặp mẹ khóc nức nở khi bước vào phòng ông, tôi sửng sốt. Ông đã ra đi. Tôi òa khóc, kể mọi chuyện cho mẹ. Dù mẹ an ủi rằng tôi không có lỗi, vì ông đã mất ngay từ khi tôi ra khỏi nhà. Nhưng ý nghĩ về việc mải chơi, mua thuốc muộn mà ông mất vẫn ám ảnh tâm trí tôi. Cả đêm đó, tôi ngồi khóc dưới gốc cây táo ông vun trồng.
Đến giờ này, tôi vẫn không thôi tự trách mình. Các bạn hãy tránh bằng cách này để không phải hối hận như tôi nhé.
Bài mẫu số 4: Kể lại câu chuyện Nỗi hối hận của An-đrây-ca qua lời kể của cậu bé
Cho đến hiện tại, tôi vẫn cảm thấy hối hận khi nhận ra mình đã làm một sai lầm nặng nề. Tôi đã phụ lòng ông và cả mẹ. Hy vọng sau khi nghe câu chuyện của tôi, các bạn sẽ tránh để người nuôi dạy mình phải thất vọng như tôi! Câu chuyện bắt đầu như sau:
Vào năm ấy, tôi mới 9 tuổi, sống cùng mẹ và ông nội trong một căn nhà nhỏ ven sông Von-ga. Hàng xóm thân thiện thường xuyên ghé thăm, làm cho ngôi nhà luôn tràn ngập tiếng cười vui tươi.
Một chiều, khi tôi đang tận hưởng ánh nắng trước cửa nhà, ông nói với mẹ:
- Bố khó thở lắm...!
Mẹ nhanh chóng giúp ông nằm xuống giường và bảo tôi đi mua thuốc. Vâng lời mẹ, tôi nhanh chóng bước ra khỏi nhà. Trên đường đi, tôi bất ngờ gặp Tom và Nick cùng mấy đứa bạn trong làng đang đá bóng. Họ gọi mời: 'An-đrây-ca, tham gia với chúng tôi đi!'. Tôi nghĩ trong lòng:
'Có lẽ chơi 5 phút rồi đi cũng không sao'. Quyết định nhập cuộc sau một lúc suy nghĩ.
Chơi một thời gian, tôi bỗng nhớ đến lời mẹ dặn. Tôi lao về cửa hàng để mua thuốc cho ông.
Vừa bước vào nhà, tôi giật mình khi thấy mẹ đang khóc nức nở. Thì ra, ông đã ra đi. Nỗi buồn khi mất người thân trỗi dậy trong tôi. Từ giờ, không còn gặp được gương mặt hiền lành của ông. Không kiềm được cảm xúc, tôi khóc và kể mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ ôm tôi, an ủi:
- An-đrây-ca ơi, con không có tội, không có viên thuốc nào có thể cứu ông được. Ông đã rời bỏ chúng ta từ khi con vừa mới bước ra khỏi nhà.
Tuy nói vậy, tôi vẫn không tin mẹ đúng. Cả đêm đó, tôi ngồi dưới gốc cây táo ông trồng, vẫn dằn vặt về lỗi lầm của mình.
"""""""""HẾT""""""""
Đây là đoạn kết của câu chuyện về Nỗi hối hận của An-đrây-ca theo lời kể của cậu bé. Để thực hiện tốt bài văn đóng vai nhân vật, em cần hiểu rõ toàn bộ diễn biến trong truyện và chú ý đến ngôi kể để đáp ứng đúng yêu cầu của bài văn.
