(Mytour) Mục đích tu tập không hề đơn giản như chúng ta thường nghĩ; nó chứa đựng nhiều ý nghĩa sâu sắc hơn so với những gì mọi người thường thấy.
Có người tu để cầu nguyện về Cực Lạc, có người tu để hộ niệm cho người thân, có người tu để tiêu trừ nghiệp chướng, có người tu để khai mở trí tuệ... Vậy đâu mới thật sự là mục đích của tu tập?
Chữ Tu đi kèm với chữ sửa. Tu là sửa đổi. Sửa đổi ở đây có nghĩa là điều chỉnh cái Tánh, kiểm soát cái Ý, giữ cái Tâm trong trạng thái bình thản. Tu theo cách này sẽ không tạo nghiệp. Không tạo nghiệp có nghĩa là cắt đứt chu kỳ sanh tử.
Cần nhớ rằng vòng sanh tử liên tục nối tiếp nhau, từng vòng xoáy chồng chất lên nhau, mỗi vòng là một nghiệp lực. Nếu chúng sinh nỗ lực không cho nghiệp lực phát sinh, điều đó có nghĩa là gì? Có nghĩa là không thêm một điểm nhỏ nào vào vòng sanh tử.
Nếu không thêm điểm nào thì vòng sanh tử so với kiếp sống hiện tại sẽ có một lỗ hổng. Khi đó, việc nối lại các nghiệp sẽ rất khó khăn.
Tham khảo: Phương pháp niệm Phật để đạt nhất tâm bất loạn, vãn sanh về Cực Lạc
Nếu không thêm điểm nào thì vòng sanh tử so với kiếp sống hiện tại sẽ có một lỗ hổng. Khi đó, việc nối lại các nghiệp sẽ rất khó khăn.
Tham khảo: Phương pháp niệm Phật để đạt nhất tâm bất loạn, vãn sanh về Cực Lạc

Thực tế, nếu chúng ta không tạo ra thêm nghiệp thì sẽ không thể nối lại. Do đó, chúng ta không chỉ tạo một nghiệp, mà là nhiều nghiệp, dẫn đến vòng sanh tử bị đứt quãng.
Khi vòng sanh tử không còn liên tục, nó sẽ mất đi tính chất luân hồi. Vì vậy, mục tiêu của tu tập là chấm dứt vòng sanh tử! Vòng sanh tử mang tính chất luân hồi, có sanh có tử, có tử có sanh, và cứ tiếp diễn như vậy liên tục.
Hãy thử vẽ một vòng tròn trên giấy trắng và liên tục viết chữ 'sanh tử' quanh vòng tròn, bạn sẽ thấy nó không bao giờ dừng lại? Mầm sanh sẽ sản sinh ra quả tử, quả tử rơi xuống lại tạo ra mầm sanh, cứ như vậy tiếp diễn. Do đó, người quyết tâm tu tập cần đặt cho mình câu hỏi: "Tôi cần làm gì trong hành trình tu tập?"
Câu trả lời bao gồm ba phần; thiếu một phần thì chữ Tu sẽ không hoàn chỉnh.
Thứ nhất: Duy trì tâm bình, không để tâm loạn động.
Thứ hai: Kiểm soát ý nghĩ của bản thân để không phát sinh.
Thứ ba: Biến đổi tính cách của mình từ xấu thành tốt!
Chỉ khi thực hiện đủ cả ba điều này, ta mới thực sự gọi là Tu. Bởi chỉ có làm đủ ba điều này mới dẫn đến kết quả là không tạo nghiệp.
Để giữ tâm bình, ta cần làm như thế nào để tâm không bị xao động?
Làm thế nào để ý không phát sinh?
Làm sao để chuyển hóa tính xấu thành tính tốt?
Khi hoàn thành ba điểm này, người tu tập chân chính đã đạt được mục tiêu là cắt đứt vòng sanh tử. Một khi đã chặt đứt vòng sanh tử, nghĩa là đã bước ra khỏi tái sinh và luân hồi lục đạo.

Do đó, cần luôn nhớ rằng mục tiêu của việc tu tập không chỉ là để thoát khỏi khổ đau hay cầu mong một điều gì đó ở hiện tại. Nếu chỉ vì thế, thì khi đã ra khỏi khổ đau hoặc lời cầu xin đã được đáp ứng, liệu mình có ngừng tu tập không?
Việc tu tập không phải vì một cá nhân hay lý do nhân sinh nào cả. Chúng ta biết ơn Phật đã chỉ dẫn cho mình, chứ không phải tu vì Phật.
Trong tu tập, việc học giáo lý, thọ Bát quan trai giới, tụng kinh, ăn chay, niệm Phật, trì chú... là những phương tiện để thể hiện Phật chất trong cuộc sống. Nhiều người không hiểu và cho rằng ngồi thiền yên lặng cả ngày là vô nghĩa. Nhưng thực tế, chính điều đó nhắm vào gốc rễ để trị. Khi gốc đã trị, nhân cũng sẽ không còn.
Khi ngồi thiền, tất cả những suy nghĩ xô bồ sẽ dần lặng xuống. Nếu chưa lặng thì qua thời gian, nó sẽ được điều phục. Khi nó đã lặng, nhân tạo nghiệp không còn, và do đó, quả luân hồi sinh tử sẽ chấm dứt, được gọi là giải thoát sinh tử. Vì vậy, đạo Phật được xem là đạo giải thoát.
Khi ngồi thiền, tất cả những suy nghĩ xô bồ sẽ dần lặng xuống. Nếu chưa lặng thì qua thời gian, nó sẽ được điều phục. Khi nó đã lặng, nhân tạo nghiệp không còn, và do đó, quả luân hồi sinh tử sẽ chấm dứt, được gọi là giải thoát sinh tử. Vì vậy, đạo Phật được xem là đạo giải thoát.
Giải thoát là chấm dứt mọi mầm mống tạo nghiệp, dù là thiện hay ác, dẫn dắt trong sinh tử. Phật dạy rằng cần ngưng lại những suy nghĩ đó thì chân thật mới hiện ra. Đó chính là bản chất thật của mình từ xưa đến nay.
Nguyệt Minh
