1. Định nghĩa về bệnh Whitmore
Bệnh Whitmore được gây ra bởi vi khuẩn B. pseudomallei. Chúng tồn tại tự nhiên trong môi trường. Con đường chính để lây nhiễm bệnh này là thông qua tiếp xúc của vết thương trên da với đất hoặc nước nhiễm vi khuẩn.
Con người và động vật có thể nhiễm trùng bằng cách hít phải bụi bẩn hoặc giọt nước bị nhiễm bẩn, uống nước nhiễm bẩn hoặc tiếp xúc với đất bị ô nhiễm, đặc biệt là qua các vết thương trên da. Mặc dù rất hiếm khi lây từ người sang người, nhưng bệnh này cũng có thể lây từ động vật sang người. Mèo, chó, ngựa, gia súc, lợn, cừu và dê đều là những loài động vật có thể nhiễm vi khuẩn này.
Thời gian ủ bệnh, hoặc khoảng thời gian từ khi tiếp xúc với vi khuẩn đến khi xuất hiện các triệu chứng, thường dao động từ 1 - 21 ngày. Có bằng chứng cho thấy tình trạng này có thể tồn tại mà không gây ra bất kỳ triệu chứng nào.
Khi vi khuẩn xâm nhập vào cơ thể, bệnh có thể phát triển rất nhanh với đặc điểm là kháng thuốc. Điều này làm cho việc điều trị bệnh trở nên khó khăn. Nếu không được chẩn đoán và điều trị đúng cách, có thể gây tăng nguy cơ tử vong hoặc dẫn đến những biến chứng nguy hiểm như sốc nhiễm khuẩn hoặc suy nội tạng,...

Tiếp xúc với bùn đất là một trong những cách chính gây ra bệnh
2. Bệnh Whitmore có gì đáng lo ngại?
Melioidosis có nhiều triệu chứng và dấu hiệu khác nhau nên không dễ dàng chẩn đoán sớm. Các biến chứng của bệnh bao gồm:
- Nhiễm trùng cục bộ ở một phần của cơ thể: Triệu chứng và dấu hiệu có thể bao gồm sưng, đau và sốt. Có thể xuất hiện loét hoặc áp xe tại vị trí bị ảnh hưởng.
- Nhiễm trùng phổi (viêm phổi) với các triệu chứng như ho và đau ngực. Sốt, mất cảm giác ngon miệng và đau đầu cũng thường gặp. Viêm phổi là dạng phổ biến nhất của melioidosis.
- Nhiễm trùng máu có thể bao gồm sốt cao, đau đầu, khó thở, thay đổi tâm trạng, đau khớp và đau bụng.
- Nhiễm trùng lan rộng hoặc phổ biến thường xuất hiện với sốt, mất cân nặng, đau ngực hoặc bụng, đau đầu, co giật, và đau cơ khớp.

Bệnh nhân thường có các dấu hiệu như nhiễm trùng, đau ngực, đau đầu
3. Nhóm nguy cơ cao mắc bệnh là ai?
Đây là một bệnh truyền nhiễm phổ biến, có thể xảy ra ở mọi lứa tuổi và giới tính. Do đó, không nên lơ là với căn bệnh này. Khi có bất kỳ triệu chứng bất thường nào, hãy đi khám ngay để được tư vấn và điều trị kịp thời.
Trẻ em mắc bệnh này thường bị nhầm lẫn với bệnh quai bị. Một số trường hợp khác có thể xuất hiện với các dấu hiệu như vết thương sưng mủ đặc biệt ở cổ, mặt, hoặc áp xe dưới cánh tay,...
Người lớn thường có dấu hiệu mắc bệnh bao gồm viêm phổi kèm theo các vết sưng mủ trên da hoặc viêm nhiễm bàng quang, viêm màng não, viêm khớp. Nhóm người có bệnh nền như tiểu đường, bệnh phổi mạn tính, thận có nguy cơ mắc bệnh cao nhất.

Thực hiện các xét nghiệm để chẩn đoán chính xác bệnh
4. Bệnh Whitmore thường bùng phát vào thời điểm nào trong năm?
Từ tháng 9 đến tháng 11 được coi là thời điểm bùng phát của bệnh với hơn 70% bệnh nhân phải nhập viện. Với quy trình xét nghiệm nhanh tại bệnh viện, có thể phát hiện được vài trăm trường hợp mắc bệnh.
Trong những tháng cuối năm, khi thời tiết ẩm ướt, số ca mắc bệnh tăng cao, đặc biệt là ở những người nông dân có tiền sử bệnh như tiểu đường hay các bệnh mãn tính khác. Khi nhập viện, họ thường thể hiện các triệu chứng của viêm phổi hoặc nhiễm khuẩn máu.
Ở Việt Nam, với đặc điểm là quốc gia nằm trong vùng nhiệt đới, khí hậu ẩm ướt và nhiều mưa, việc bảo vệ sức khỏe cho người nông dân trở nên vô cùng quan trọng. Vi khuẩn gây bệnh luôn tồn tại trong đất và bùn. Việc tiếp xúc với chúng qua vết thương có thể dẫn đến nhiễm trùng, đặc biệt là đối với những người có hệ miễn dịch suy yếu. Bệnh Whitmore có thể được chẩn đoán thông qua các xét nghiệm máu, nước tiểu, đờm hoặc kiểm tra các vùng da bị tổn thương.

Hãy đi kiểm tra sức khỏe sớm khi có dấu hiệu nghi ngờ về bệnh.
5. Cách phòng tránh bệnh Whitmore
Mặc dù nguy cơ nhiễm bệnh Whitmore cao, nhưng hiện tại vẫn chưa có vắc xin phòng bệnh. Do đó, quan trọng phải chú ý đến các biện pháp phòng bệnh sau:
Tránh tiếp xúc với đất bùn ở những khu vực ô nhiễm nặng và không tắm gội ở những nơi này.
Khi làm việc trong môi trường ẩm ướt hoặc có nguy cơ nhiễm bệnh, cần sử dụng đồ bảo hộ. Tránh bị trầy xước hoặc tạo vết thương hở, đặc biệt phải chăm sóc và bảo vệ vết thương để ngăn ngừa nhiễm bệnh.
Những người có tiền sử bệnh nền hoặc hệ miễn dịch suy yếu cần chú ý phòng bệnh vì nguy cơ nhiễm khuẩn huyết từ vi khuẩn xâm nhập máu là rất cao.
Khi các vết thương hoặc trầy xước trên da bị nhiễm trùng nặng, xuất hiện mụn mủ, cần điều trị ngay tại các cơ sở y tế gần nhất để tránh tình trạng nặng hơn, nguy cơ tử vong tăng cao.
Hãy duy trì vệ sinh cá nhân bằng cách rửa tay kỹ càng với xà phòng dưới vòi nước, đặc biệt sau khi làm việc ngoài trời hoặc trước và sau khi chuẩn bị thức ăn.
Luôn tuân thủ nguyên tắc ăn uống sạch sẽ, tránh ăn thịt và không tiếp xúc với động vật đã chết.
