Trước khi nhà khoa học Kruszelnicki ra mắt, tập đoàn Lloyd's of London đã cố gắng phủ nhận các giả thuyết xoay quanh Tam giác quỷ Bermuda.
Kết thúc đầy bất ngờ: Nỗ lực đặc biệt chống lại những giả thuyết cũ

Theo Lloyd's of London, từ năm 1975 trở đi, số vụ mất tích tại Tam giác quỷ Bermuda không khác biệt so với bất kỳ khu vực nào khác trên thế giới. Tuy nhiên, năm 1975 được coi là thời điểm không thể nào tồi tệ hơn để chối bỏ bí ẩn Tam giác quỷ Bermuda, khi cuốn sách 'Tam giác quỷ Bermuda' của Charles Berlitz, xuất bản năm 1974, đang làm mưa làm gió trên thị trường với hơn 20 triệu bản được bán ra và được dịch sang 30 ngôn ngữ.
Vào năm 1977, sự chú ý về Tam giác quỷ Bermuda lại được đẩy lên cao điểm khi đạo diễn Steven Spielberg đề cập đến nó trong bộ phim khoa học viễn tưởng 'Close Encounters of the Third Kind', mô tả về việc phi hành đoàn của Chuyến bay 19 bị người ngoài hành tinh bắt cóc.
Dường như không bao giờ từ bỏ, Lloyd's of London liên tục khẳng định quan điểm của mình về sự không đặc biệt của Tam giác quỷ Bermuda.
Năm 1997, để chứng tỏ rằng việc mất tích ở Bermuda không phổ biến hơn so với các vùng biển khác, tập đoàn này tuyên bố rằng phí bảo hiểm cho các chuyến đi qua Tam giác quỷ Bermuda không cao hơn các chuyến đi biển thông thường khác. Tuy nhiên, điều này không có tác dụng nổi bật.
Dù có nhiều thực tế phản chứng, các giả thuyết vẫn lan rộng nhanh chóng. Ví dụ, bài báo 'Bí ẩn về Tam giác quỷ Bermuda' của tác giả Gaddis đã xuất hiện trên một tạp chí Mỹ, một tạp chí thường xuyên tự nhận là 'tạp chí của những tác phẩm giả tưởng tuyệt vời'.
Ngoài ra, cuốn sách bán chạy nhất của tác giả Berlitz đã liên kết con tàu ma Mary Celeste với Tam giác quỷ Bermuda, mặc dù con tàu đã được tìm thấy ở xa bờ biển Azores, phía bên kia của Đại Tây Dương, và vì nó đi theo tuyến đường từ New York đến Italy nên không thể tiếp xúc với Tam giác quỷ Bermuda.
Ngày nay, trên internet có rất nhiều giả thuyết phủ nhận những quan niệm vô lý như việc máy bay và tàu biến mất vào một loại hố đen nào đó hoặc thời gian bị uốn cong trong Tam giác quỷ Bermuda.
Tuy nhiên, một giải thích khác là: 'Tam giác quỷ Bermuda nằm ở trung tâm của khu vực Đại Tây Dương mà trước kia là Atlantis. Khi Atlantis bị phá hủy, thành phố này bị chìm xuống đáy đại dương. Trong khi những cấu trúc đổ nát của Atlantis trở thành nơi sinh sống cho vô số sinh vật dưới nước, thì năng lượng lớn từ tinh thể lửa của Atlantis vẫn tồn tại. Chúng vẫn phát ra những bức xạ mạnh mẽ vào vũ trụ. Đôi khi, trường lực từ những tinh thể lửa này trở nên cực mạnh và bất kỳ máy bay hoặc tàu thủy nào đi vào khu vực ảnh hưởng của trường lực này đều bị hủy diệt và chuyển hóa thành năng lượng thuần túy'.
Các giả thuyết mới liên tục xuất hiện, một số trong số đó cũng mang tính khoa học.
Một số người tin rằng các sự biến mất ở Tam giác quỷ Bermuda là do khí mê-tan thoát ra mạnh mẽ sau khi đã bị kẹt trong khí mê-tan hydrat bên trong một lớp băng giá chứa phân tử nước dưới đáy biển lạnh của đại dương sâu.
Người ta cho rằng các vụ nổ như vậy có thể giải phóng một lượng khí lớn, khiến biển sủi bọt giống như đang sôi, làm tàu chìm vì bọt không giống với nước mà tàu có thể trôi trên.
Khí này cũng có thể bay lên bầu trời, tạo ra một hỗn hợp chứa 5-15% khí mê-tan và sẽ phát nổ khi tiếp xúc với khí thải nóng từ động cơ máy bay.
Khi được hỏi về giả thuyết này, một nhà khoa học của Cơ quan Khảo sát Địa chất Mỹ đã thừa nhận rằng một vụ nổ khí hydrat thực sự có thể đẩy tàu xuống dưới như cách mà đã được mô tả. Ông nói rằng vấn đề duy nhất là việc đợt phun trào khí hydrat tự nhiên gần đây nhất ngoài khơi Đông Nam Mỹ có lẽ đã xảy ra vào cuối thời kỳ băng hà khoảng 15.000 năm trước hoặc hơn, khi những con tàu chỉ là các khúc gỗ.

Một giả thuyết khác có yếu tố khoa học đã được đề xuất vào năm 2017. Trong bộ phim tài liệu 'Draining the Bermuda Traingle' phát sóng trên Kênh 5 (Anh) vào năm đó, một nhóm nhà thám hiểm đã sử dụng công nghệ bản đồ Mặt Trời để giải mã bí ẩn.
Sau khi thăm dò một loạt giả thuyết khoa học, nhóm nhà thám hiểm đã phát hiện ra khu vực này đầy rẫy những 'kẻ phá hoại'. Chúng là những khối đá vôi lớn đã hình thành hàng triệu năm từ các loại nhụy thể và tảo biển.
Khi thủy triều hạ, những khối đá này sẽ nổi lên đủ sắc và cứng để đâm thủng vỏ tàu, nhưng lại rất khó phát hiện. Ông Struan Smith từ Bảo tàng Lịch sử Bermuda cho biết: 'Chúng dễ thấy hơn trong cơn bão. Những thứ này nguy hiểm nhất trong ngày biển bình yên vì chúng không thể nhìn thấy'.
Điều này giải thích tại sao nhiều con tàu biến mất ngay cả trong thời tiết đẹp - một trong những bí ẩn lớn nhất của vùng biển định mệnh này.
Đoạn phim tài liệu cũng chỉ ra bằng chứng về sự tồn tại của các hố sụt và xoáy nước đủ mạnh để kéo những vật thể lớn xuống đáy biển. Hơn nữa, Tam giác Bermuda còn là nơi thường xuyên xảy ra các hiện tượng thời tiết khắc nghiệt như bão, cuồng phong có thể tạo ra những con sóng khủng khiếp.
Tóm lại, bất kể nhiều giả thuyết được đưa ra suốt hàng thập kỷ, Tam giác quỷ Bermuda vẫn là điều khiến nhiều người tò mò.
