Những hàng cây hoa trẩu nở rộ trên con đường biên giới đông bắc, cùng tiếng kèn acmonica vang vọng của bạn đồng hành người Cẩm Phả đã ghi lại trong tôi những dấu ấn khó phai về Bình Liêu.
Thưởng ngoạn mùa hoa trẩu tại Bình Liêu tháng 4

Tại miền núi phía Bắc, cây trẩu không chỉ được trồng vì gỗ và hạt, mà còn là nguồn dược liệu quý trong y học cổ truyền. Đối với các du khách, cây trẩu ngày nay còn mang giá trị thẩm mỹ và kinh tế, trở thành điểm đến hấp dẫn trên bản đồ du lịch mỗi khi mùa hoa trẩu đến.
Kỷ niệm Bình Liêu
Vào mùa này, đông bắc và tây bắc không chỉ được phủ trắng bởi hoa gạo và hoa ban, mà còn bởi sắc trắng của hoa trẩu trên những con đường du lịch. Sự tham gia của hơn 10 xe máy trong nhóm khám phá Bình Liêu mùa hoa trẩu và viếng thăm tượng đài thợ mỏ ở Cẩm Phả là minh chứng sống động cho sự quyến luyến với Bình Liêu.
Hơn một nửa trong số họ là bạn bè mới quen.
Bình Liêu, vùng miền núi cực bắc của Quảng Ninh, sát biên giới với Trung Quốc, nằm cách TP Hạ Long hơn 100km và Tiên Yên gần 30km.
Vùng địa hình đa dạng với các đỉnh núi cao hơn 1.000m như Cao Ba Lanh và Cao Xiêm. Đất nông nghiệp hạn hẹp, chủ yếu là đất lâm nghiệp trồng các cây như hồi, quế, trẩu, sở.
Người dân tộc ở Bình Liêu bao gồm Tày, Dao, Sán Chỉ, Kinh, Hoa.
Dù cách Hà Nội một ngày đường đi, nhưng gần đây, rất nhiều dân phượt tìm đến Bình Liêu để khám phá con đường tuần tra biên giới, thưởng ngoạn vẻ đẹp thiên nhiên hùng vĩ và cảm nhận không gian miền biên ải, hoặc tận hưởng cảm giác tự hào khi 'check-in' tại các cột mốc biên giới.
Dọc theo con đường tuần tra biên giới Bình Liêu có các cửa khẩu Hoành Mô, Bắc Phong Sinh, Pò Hèn. Đường từ thủ đô tới Móng Cái khá thuận lợi, cho phép một chuyến du lịch cuối tuần trở nên đầy ấn tượng.
Một trải nghiệm không thể quên ở Bình Liêu là cảm giác hồi hộp khi lái xe trên con đường tuần tra đông bắc, nơi phía sau vách núi đã là lãnh thổ của quốc gia khác.
Trên những ngọn núi mờ sương, cỏ cây um tùm là những cột mốc biên giới chứa đựng bao nước mắt, những ngôi nhà cô đơn chờ đợi kiên cường trên vùng đất rừng rậm, những người dân miền biên đang chật vật mưu sinh một cách chân thành và mộc mạc.
Chúng tôi thường tung hô chiến mã trên con đường vắng vẻ ấy, đôi khi rẽ vào những con hẻm nhỏ để thăm một cột mốc biên giới, chụp hình kỷ niệm rồi lại tiếp tục hành trình. Cửa khẩu Hoành Mô vào ngày cuối tuần vẫn tấp nập, xe cộ xen kẽ chờ được qua cửa.
Chúng tôi xin phép cơ quan biên phòng để thăm quan cột mốc 1317 như nhiều du khách khác rồi tiếp tục hành trình. Đó là mốc 1320, 1321, và một đoạn đường dài đi qua bản Phai Lầu, Phạt Chỉ (xã Đồng Văn) để đạt được mốc 1326, 1327 trên những đỉnh núi cao.




Tháng 4 - mùa hoa trẩu
Từ Cẩm Phả, chúng tôi lái xe theo hướng Mông Dương - Móng Cái, đi qua thị trấn Tiên Yên để mua đồ ăn trưa cho nhóm. Tiên Yên có một phố cổ giống như là 'thị trấn bị lãng quên' với những dãy nhà phố cổ mang dấu vết của thời gian.
Ngay bên cạnh, một thị trấn đang trải qua sự thay đổi mạnh mẽ với sự phát triển của đô thị và thương mại. Chợ Tiên Yên bán đa dạng các sản phẩm đặc sản của vùng đông bắc như hồi, quế, và các loại hải sản từ biển Đông cùng với các mặt hàng thiết yếu khác.
Dọc theo quốc lộ 18C đi Hoành Mô, nhìn về phía sông Tiên Yên là những dãy núi dài và rừng xanh mướt, nơi cây trẩu nở hoa trắng tinh khiết.
Băng qua sông, tiếp cận con đường tuần tra biên giới qua những con đường mòn băng qua các làng, con đường huyền thoại bằng bê tông chạy dài, leo dốc trên những ngọn núi cao, một bên Việt Nam, một bên Trung Quốc, con đường mà chúng tôi đã đi qua nhiều lần khi thám hiểm mốc biên giới.
Tháng 4, con đường tuần tra biên giới trở thành con đường của hoa trẩu, khiến chúng tôi mê mải đến mức sau khi chán chường, nhóm bạn không còn ồn ào nữa. Chúng tôi dừng lại, đậu xe bên lề đường và bước theo bờ ruộng dọc theo dòng sông, nơi có một gốc hoa trẩu tỏa ra mùi thơm dễ chịu.



Một nhóm thanh niên, bằng tình bạn đoàn kết, đã mang theo hàng trăm kilomet để ăn mừng sinh nhật cho những người bạn sinh vào tháng 4.
Tiếng kèn harmonica của Huy vọng lên vang vọng bên bờ sông Tiên Yên, dưới gốc hoa trẩu trắng tinh khiết, như là biểu tượng cho tình bạn mà chúng tôi cùng nhau xây dựng trên con đường biên giới, điều này thực sự rất xúc động.
Một số trong đội ngũ của chúng tôi hôm đó đến từ nơi xa xôi, không phải là người con của đất Quảng, nhưng họ thực sự bị cuốn hút bởi lòng hiếu khách của người dân Quảng Ninh.
Tháng 4, hoa trẩu rộ nở trên hàng chục kilomet đường. Những cây già to, tán xum xuê, cùng những cây non mảnh mai, như đám trẻ vậy, hoa nở rực rỡ, tươi sáng và dễ thương.
Hoa trẩu có màu trắng, với nhụy vàng ở giữa. Khi hoa già, nhụy sẽ chuyển sang màu đỏ tím, phát ra hương thơm dịu nhẹ. Những bông hoa trẩu rơi xuống, bay lơ lửng trên các tán cây thông, trên bờ đá, trên thảm cỏ xanh, tạo thành một bức tranh thiên nhiên đẹp mê ly.
Từ ngày đó, ở biên giới Bình Liêu vào tháng 4, đã xuất hiện một mùa hoa đáng nhớ. Tất cả những người bạn cùng đi cùng tôi, khi trở về, không khác gì tôi, đều không thể ngừng nhớ về Bình Liêu?





Theo Thủy Trần/Tuổi Trẻ
***
Tham khảo: Hướng dẫn du lịch trên Mytour
MytourNgày 25 tháng Tư, 2017