Trong tập 5, chúng tôi đã khám phá Angkor Wat và hồ Tonle Sap, hai điểm đến nổi tiếng và đáng tham quan nhất ở Campuchia. Sau đó, chúng tôi đã thành công trong việc nhập cảnh vào Lào, một phần của mục tiêu đặt chân lên ba quốc gia Đông Dương. Mời bạn xem tập 6 này, chúng tôi sẽ đến đâu và làm gì ở Lào nhé.Tập này có nhiều cảnh quay đẹp tại di tích Wat Phou và các thác nước ở Nam Lào, mời bạn đón xem video nhé, hình ảnh không thể truyền đạt hết vẻ đẹp của đó đâu 😁Sáng sớm đầu tiên ở Lào, chúng tôi cùng nhau đưa xe đi thăm di tích Wat Phou. Wat Phou là ngôi đền cổ xưa nhất ở Lào, tồn tại từ thế kỷ 5 đến thế kỷ 11. Ngôi đền này có niên đại cổ hơn cả Angkor Wat. Đây cũng là ngôi đền quan trọng nhất trong tín ngưỡng của người Lào. Wat Phou đã được UNESCO công nhận là di sản văn hoá thế giới. Với việc này, Lào hiện có 3 địa danh được UNESCO công nhận là di sản văn hoá thế giới, bao gồm Wat Phou, Cố đô Luang Prabang, và Cánh Đồng Chum ở cao nguyên Xieng Khouang.
Wat Phou cách Pakse khoảng 30-40km. Đường đi đến đây rất đẹp, với con đường nhỏ nhưng chất lượng tốt và không quá đông đúc. Một bên đường là sông Mekong, còn bên kia là những dãy núi thẳng tắp. Trải nghiệm đi xe trên đường này thực sự thú vị.
Đường đi quá đẹp nên chúng tôi đã dừng lại trước cổng chào để chụp ảnh. Cổng chào này nằm khá xa di tích chính. Sau khi tham quan cổng, chúng tôi đi thêm khoảng 10km nữa mới đến Wat Phou. Thời tiết vào ngày đó khá mát mẻ, khoảng 22-23 độ vào khoảng 10 giờ sáng, với nhiều cây xanh mát rượi.
Wat Phou nằm dưới chân núi Phou Khao, hay còn được biết đến với tên gọi là núi Voi. Núi này được coi là thiêng liêng đối với người dân Lào vì trên đỉnh núi có một tảng đá tự nhiên có hình dáng giống như một chiếc Linga khổng lồ. Linga là biểu tượng linh thiêng của đức Phật mà chúng ta sẽ tìm hiểu thêm ở phần sau.
Giá vé tham quan Wat Phou là 50,000 kip, tương đương khoảng 75,000 đồng Việt Nam. Ngày mình đi không có quá nhiều khách, và tổng thể, lượng du khách đến đây không thể so sánh được với Angkor Wat. Điều này không có gì ngạc nhiên, vì nhìn chung, du lịch không phải là một điều mà người dân Lào quan tâm đặc biệt.
Từ ngoại vi của khu vực vé, có các xe điện sẽ đưa du khách vào khu vực tham quan chính. Từ đó, du khách sẽ phải đi bộ và leo lên đền. Con đường dẫn vào đền được trang trí với hai hàng Linga bằng đá ở hai bên. Đơn giản để giải thích, Linga là biểu tượng của sinh dục nam, trong khi Yoni, ngược lại, là biểu tượng của sinh dục nữ.
Theo đạo Hindu, khi thần Shiva lần đầu tiên xuất hiện, Ngài hiện ra dưới hình dạng một ngọn lửa hình dương vật. Sau này, Linga và Yoni được biểu tượng hóa để thể hiện tính chất dương và âm của vị thần này. Khi kết hợp lại, Linga-Yoni được coi là biểu tượng của sự sáng tạo của thần Shiva và là biểu tượng của sự sinh sôi, phát triển, và mầm mống.
Hơn 1000 năm trước, việc xây dựng một công trình như vậy là một kỳ tích đáng nể.
Wat Phou không chỉ to lớn và phức tạp, mà còn gây ấn tượng mạnh mẽ với những ai có cơ hội nhìn thấy sự tinh tế của nó qua những hoa văn được khắc một cách tỉ mỉ trên các tấm đá cứng.
Kiến trúc của Wat Phou gợi nhớ đến Angkor Wat. Cả hai đều là ngôi đền Khmer Hindu, được xây dựng vào những thời kỳ tương đồng trong lịch sử. Lưu ý rằng chúng ta chỉ mới thăm quan phần bên ngoài của Wat Phou, chưa đến đền chính.
Mình thấy có nhiều người dân địa phương đến đây. Họ mang theo chiếu và thức ăn như đi picnic vậy, ngồi thưởng ngoạn cảnh đẹp.
Các em nhỏ địa phương leo trèo và vui chơi ở đây một cách tự do, không ai nhắc nhở gì. Người du lịch nước ngoài thường bất ngờ khi thấy một công trình lịch sử và biểu tượng như Wat Phou lại không được kiểm soát chặt chẽ. Mình cũng cảm thấy bất ngờ với điều này.
Do trời nắng quá nên sau khi quay phim và chụp hình một lúc, mình phải rúc vào bóng râm để nghỉ ngơi. Lúc này đã là khoảng 11-12 giờ trưa, ánh nắng rất gắt.
Anh em nhớ mang theo dù, nón và nước khi đến đây để tránh cảm nắng nhé. Khu vực này khá hoang vu, muốn mua nước phải leo lên một đoạn gần đền chính.
Wat Phou được bảo tồn nhờ sự đóng góp của Ấn Độ trong việc bảo vệ di tích Hindu cổ. Dự án phục hồi Wat Phou đã được bắt đầu từ năm 2009 và hoàn thành vào năm 2013.
Thấy cây hoa sứ này đẹp không tả được.
Các đền gác mà chúng ta vừa thấy ở dưới chân núi chỉ là một phần nhỏ. Để đến đền chính mà các Phật tử đang tu tập, chúng ta phải đi sâu vào bên trong và leo lên các bậc thang. Leo thang dưới trời nắng gắt như vậy thì cũng hơi mệt phết nhỉ :D
Khi đi vào bên trong, chúng ta sẽ thấy những người dân địa phương đang bán các sản phẩm thờ cúng.
Ở đây có người mua chim để phóng sanh. Khá nhiều người đến đây để thực hiện nghi thức này. Cảnh này khá giống với việc đi chùa ở Việt Nam, phải không?
Nếu bạn theo Phật giáo và muốn cầu nguyện, bạn có thể dừng lại ở đây để mua đồ cúng và thực hiện nghi thức cúng tại khu vực này, hoặc bạn có thể vào đền chính ngay lập tức.
Khi leo lên cao hơn một chút, bạn sẽ thấy một số sạp bán hàng như vậy. Họ chủ yếu bán kem, nước ngọt và một số đồ lưu niệm cho du khách.
Nhìn thấy kiểu nước ngọt chai được đổ vào bịch bán như vậy, tôi nhớ lại kỷ niệm khi còn nhỏ mua nước trong căn tin cũng thường được bán như thế này.
Khi leo lên cao hơn, bạn sẽ ngắm được vẻ đẹp tuyệt vời hơn. Phía trước mở ra là cảnh thiên nhiên vô cùng bao la với sự hiện diện ít của các công trình hiện đại. Chỉ là cây cỏ, sông nước, núi non, và bầu trời xanh. Tất cả hòa quyện vào nhau tạo ra một bức tranh yên bình nhưng lại vô cùng sống động.
Để leo lên, bạn phải đi qua những bậc thang đá như thế này. Những bậc thang này dốc, không đồng đều và hơi hẹp. Hãy cẩn thận khi đi để tránh bị thương nhé.
Đi bộ mệt mỏi, cầm theo đống thiết bị quay phim còn làm tăng sự mệt mỏi. Hãy xem video để ủng hộ chúng tôi nhé :D
Sau khi leo bậc thang một lúc, chúng tôi đã đến được đền chính của Wat Phou. Đền này vẫn được các nhà sư sử dụng làm nơi tu tập và thực hành tôn giáo, không bị bỏ hoang. Việc không quản lý chặt chẽ cũng mang lại một sự thoải mái cho các nhà sư.
Đền chính được che khuất trong một lùm cây lớn, không dễ thấy từ bên ngoài hay trên cao. Nó không quá lớn và vẫn giữ được vẻ cũ kỹ, với khói nhang từ bên trong thoát ra từ mái đền.
Nhiều người tham quan vào trong đền và trò chuyện với các nhà sư bên trong. Tôi không theo đạo và không rành về tôn giáo nên không vào. Bên cạnh đó, tôi cũng không muốn mang theo thiết bị ảnh vào trong để không làm ảnh hưởng đến sinh hoạt của họ, chỉ đứng bên ngoài thôi.
Nhìn vào bên trong, bạn có thể thấy một tượng Phật khá lớn. Không gian bên trong hẹp hòi, thiết kế theo dạng hành lang tương tự như các đền Hindu khác.
Bên cạnh đền thờ là một căn nhà gỗ với khoảng sân rộng và nhiều tượng Phật bên trong, có vẻ như là một giảng đường để dạy tôn giáo. Có các cột treo cờ hình các loài vật như rết, cá sấu, rùa và rắn.
Dưới bóng cây mát rượi, gần núi và gần sông, không gian ở đây thực sự thoải mái.
Ai có sức khỏe có thể tiếp tục đi bộ khám phá. Còn mình, thật sự là đã mệt hết sức.
Từ đây, nhìn ra xa, cảm giác bình yên đến lạ thường. Có lẽ mình có thể ngồi đây suốt cả ngày, thưởng thức cảnh đẹp, cảm nhận làn gió thoảng qua và ghi lại những khoảnh khắc tuyệt vời trong trí não.
Đã tới giờ chiều sau khi ngồi lặng lẽ một lúc. Đoàn chúng ta lên đường xuống Pakse để tìm đồ ăn trưa. Leo lên đã mệt, nhưng xuống lại càng mệt hơn nhiều...
Mình thấy các nhà sư đang đi lên Wat Phou. Ở Lào, Phật Giáo tồn tại với cả hai phái Đại thừa và Tiểu thừa, nhưng Tiểu thừa phổ biến hơn. Trong khi ở Việt Nam, thì Đại thừa nhiều hơn. Vì vậy, khi tiếp xúc với văn hoá Phật giáo ở Lào, ta sẽ thấy một số khác biệt. Một điểm đáng chú ý là họ vẫn duy trì truyền thống khất thực. Nếu đi tham quan Luang Prabang, bạn sẽ thấy các nhà sư thực hiện nghi thức này hàng ngày vào buổi sáng.
Hai anh chị này cũng đang ghi lại hành trình du lịch giống như chúng ta. Họ mang theo nhiều thiết bị quay phim khi thăm Wat Phou :D
Sau một hành trình dài, cuối cùng cũng đặt chân xuống đất, chân mỏi nhừ :D
Dưới đây là một số hình ảnh tại Wat Phou cho các bạn xem:






Chào tạm biệt Wat Phou với những cảnh đẹp đầy cảm xúc. Nếu bạn yêu thích lịch sử và trân trọng những dấu tích của quá khứ, thì Wat Phou chắc chắn là điểm đến lý tưởng ở phía Nam Lào mà bạn không nên bỏ qua.
Trên đường trở về khách sạn, mình chợt nhìn thấy một toà nhà lớn này. Pakse có sự khác biệt so với Việt Nam, và có rất nhiều người Việt ở đây. Người dân Lào cũng biết nói tiếng Việt không ít. Vậy nên, khi đi du lịch Lào, không cần quá lo lắng về vấn đề ngôn ngữ.
À quên, mình phải kể với các bạn, khi ở Wat Phou, mình bay flycam không cẩn thận và làm gãy cánh :D. Ban đầu, mình định bay dọc theo sông Mekong để ghi lại hình ảnh cho các bạn xem, nhưng vì một lý do ngớ ngẩn nào đó, mình đã phải chịu thôi. Còn lý do gì khiến cánh flycam bị gãy, các bạn có thể xem trong video nhé 😆
Sáng hôm sau, hai đồng đội của mình sẽ lên cao nguyên Bolaven, chỉ cách Pakse vài chục km. Khu vực cao nguyên này có khí hậu mát mẻ như Đà Lạt. Nơi này trồng rất nhiều cà phê, nhưng điều đặc biệt nhất ở Bolaven chính là những dòng thác nước, và con đường tới các thác này cũng rất đẹp.
Tuy nhiên, có một điều đáng buồn là vì dịch bệnh, một số hoạt động du lịch ở những thác này đã bị bỏ hoang và trở nên rất vắng vẻ. Hình ảnh dưới đây là thác Pha Suam, điểm đến đầu tiên mình đến. Pha Suam không quá cao và lộng lẫy, nhưng nó được ẩn mình trong một khu rừng khá hoang sơ và trải nghiệm khám phá nơi này cũng khá thú vị.
Một thác nước khác mà mình đã ghé thăm là Tad Fane. Tad Fane là một thác nước kép, là thác nước cao nhất ở Lào với chiều cao lên đến hơn 120m. Điểm quan sát của thác nước đặt khá xa, vì vậy việc chụp hình khá khó khăn để ghi lại sự hùng vĩ của nó. Tuy nhiên, sau khi xem lại các cảnh quay từ flycam, thì... Thác nước thật sự tuyệt vời với dòng nước cuồn cuộn và siết, mặc dù không phải vào mùa mưa.

Bên trong khu vực của Tad Fane có một khu nghỉ dưỡng để du khách có thể lưu trú. Các phòng nghỉ tại khu nghỉ dưỡng này được xây dựng trên vách đá với tầm nhìn hướng ra thác. Hãy tưởng tượng, buổi sáng thức dậy và ngắm nhìn, chắc chắn sẽ thấy tuyệt vời.
Ở đây còn có trò chơi dây xích zipline vô cùng thú vị. Theo nhận xét của tôi, đường zipline ở đây khá dài, bao gồm 3 phần và đi qua chỗ hẻm núi. Về giá cả thì tôi không hỏi nên không rõ, nếu các bạn biết thì giúp tôi nhé.

Tad Fane là một trong những địa điểm tôi thấy được “đầu tư du lịch” nhất từ khi đến Lào. Hoạt động giải trí và thương mại ở đây rất sôi động. Cơ sở vật chất cũng rất tốt. Vậy nên hãy ghé thăm nếu có dịp tới Pakse nhé.

Trời xanh sáng sủa đến tận chân trời. Trong suốt chuyến đi, tôi đã trò chuyện với một số du khách phương Tây, và rất nhiều người nói rằng họ rất thích Lào, thậm chí là hơn cả việc đi Thái Lan. Lý do chính là vẻ đẹp hoang sơ và thiên nhiên tuyệt vời của đất nước này. Hơn nữa, đừng quên rằng người Lào và người Việt có mối quan hệ sâu sắc, và tôi thấy họ thực sự dễ thương và hiền lành.
Một trong những điểm mình không thể bỏ qua khi thăm quan là thác Tad Yuang. Tên tad xuất hiện khá thường xuyên ở các thác ở đây, có lẽ là vì nó có ý nghĩa đặc biệt trong ngôn ngữ của người Lào.
Nếu nhìn vào hình ảnh, bạn sẽ không thấy được đỉnh hoặc chân của thác, bởi vì chúng ta đang đứng ngay trên đỉnh của nó. Để có cái nhìn tổng thể hơn về thác, bạn cần phải đi xuống khá sâu.
Tuy nhiên, từ trên đỉnh thác, bạn có thể nhìn thấy một bãi cỏ màu xanh mướt, rộng lớn và phẳng phiu, là nơi lý tưởng để tổ chức cắm trại hoặc picnic.
Thác này là điểm đến được nhiều bạn trẻ yêu thích, vé vào cũng rẻ hơn so với Tad Fane. Không gian mở và hoang sơ hơn, cũng có nhiều địa điểm để cắm trại. Tuy nhiên, bạn sẽ khó nhìn thấy thác nếu không xuống dưới (hoặc sử dụng flycam) :D
Mình tin rằng khi đến Pakse, bất kể phong cách du lịch của bạn là gì, bạn sẽ bị cuốn hút bởi vẻ đẹp của cảnh quan và con người ở đây. Dù Pakse không lớn và phát triển như Vientiane hoặc Luang Prabang, nhưng nó đủ để khiến bạn muốn khám phá thêm. Một series mới sẽ sớm được phát sóng, vì vậy hãy đón xem tập cuối cùng của 'Mytour on the Road' mùa 3. Cảm ơn bạn đã ủng hộ chúng tôi đến giờ.Hãy xem lại những tập trước: