Đề bài: Khám phá đoạn thơ sau: Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác... Cảm xúc chạm đến trái tim mỗi khi đọc
Phần 1: Tổ chức nội dung phân tích đoạn thơ: Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác... Mà sao nghe nhói ở trong tim
Phần 2: Mô hình văn mẫu Phân tích đoạn thơ: Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác... Mà sao nghe nhói ở trong tim
Bài viết:
Đã gần 50 năm trôi qua kể từ khi Bác yêu quý rời bỏ chúng ta về nơi bình yên. Sự kiện đau lòng ấy để lại trong lòng mỗi con người, người Việt một nỗi buồn sâu sắc. Nỗi đau này được nhiều tác giả thể hiện trong các tác phẩm văn và thơ, điển hình như bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương. Mỗi khi đọc lại, tôi luôn bị cuốn hút bởi những hình ảnh tuyệt vời về Bác và tâm hồn thiêng liêng mà bài thơ mang lại.
'Con từ miền Nam đến thăm lăng Bác
Dưới làn sương, hàng tre mơ mộng
Ôi, hàng tre xanh xanh Việt Nam
Mưa gió gì cũng chẳng làm rung động.'
Viễn Phương tự xưng mình là 'đứa con', từ gần gũi như những người thân yêu trong gia đình, là tình cảm ấm áp và thân thương. Tác giả tận mắt chứng kiến 'hàng tre mơ mộng' dưới tán sương, một hình ảnh quen thuộc và dân dã. Tre xanh đã trở thành biểu tượng của Việt Nam, như một bảo vệ vững chắc, không bị lay động dù bão gió, mưa sa. Hàng tre trước lăng Bác tựa như những người con Việt Nam, đứng vững bảo vệ Bác với tình yêu và lòng biết ơn.
'Ngày qua ngày, mặt trời soi lên lăng
Ánh đỏ rực rỡ, lung linh không gian
Ngày nào cũng người đến thăm nhớ
Hoa tươi dâng lên, bảy mươi chín mùa xuân...'
Hình ảnh thực tế 'Mặt trời soi lên lăng' kết hợp với ẩn dụ 'Có một mặt trời đỏ rực rỡ trong lăng' thể hiện tầm vóc vĩ đại của Bác, là ánh sáng rực rỡ, vượt lên trên mọi thách thức. Dòng người 'ngày qua ngày' thăm lăng không chỉ là biểu tượng của tình cảm thương nhớ mà còn là sự kính trọng và tri ân. Điều cuối cùng Bác mong muốn trước khi ra đi là giữ lại chút tình quê hương, và những đóa hoa tươi là cách diễn đạt tình cảm sâu sắc nhất của nhân dân Việt Nam.
'Bác nằm giữa giấc ngủ bình yên
Dưới ánh trăng sáng dịu dàng
Trời xanh mãi mãi trong lòng
Nhưng lòng lại nhói trong tim.'
Viễn Phương hình dung Bác với niềm trìu mến và thân thiết, đôi khi ánh mắt của tác giả tràn đầy tình cảm. Bác nằm dưới lớp kính trong suốt, sáng long lanh. Hình ảnh này là sự trân trọng và kính yêu của Viễn Phương dành cho Bác. Bác trở nên to lớn như một người cha, một biểu tượng vĩ đại. Hình ảnh 'vầng trăng sáng dịu dàng' thể hiện sự trân trọng và kính yêu của con người miền Nam đối với Cha già dân tộc. Câu thơ 'Trời xanh mãi mãi trong lòng' là hiện thực và tượng trưng cho tình cảm vô hạn của người Việt với Bác. Nhưng đau đớn vẫn hiện hữu, như một nỗi nhói trong tim.
Bác mang đến sức sống vĩ đại, là biểu tượng của những giá trị cao quý và đóng góp lớn lao cho cách mạng Việt Nam. Viễn Phương biểu đạt sự thương tiếc và xót xa khi nhớ đến Bác, vị cha già đã hi sinh và khai sinh nước Việt Nam dân chủ cộng hòa. Dù Bác đã ra đi, nhưng tư tưởng và phong cách sống của Người vẫn tồn tại với thời gian, là nguồn động viên cho thế hệ mai sau. Câu thơ cuối cùng 'Mà sao nghe nhói trong tim' diễn đạt nỗi đau và tiếc thương không thể nào phai nhòa trong tâm hồn mỗi người con Việt.
Không có mất mát nào lớn bằng sự ra đi của Bác. Như Tố Hữu đã viết 'Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa/Đời tuôn nước mắt trời tuôn mưa'. Sự mất mát lớn lao cho dân tộc, nhưng giá trị và tư tưởng của Bác sẽ sống mãi với thời gian, là nguồn động viên cho thế hệ trẻ. Hình ảnh Bác sẽ mãi mãi in sâu trong lòng mỗi người con Việt Nam.
