Trước khi con người chinh phục được biển khơi, con đường tơ lụa đã là tuyến đường duy nhất kết nối phương Đông và phương Tây.
Khám phá Du lịch Trung Quốc: Hành trình trải nghiệm “Di sản thế giới” – con đường tơ lụa




Trước khi con người thống trị biển khơi, con đường tơ lụa là tuyến đường duy nhất kết nối giữa phương Đông và phương Tây. Thời cổ đại, con đường thương mại này không được đặt tên. Các thương nhân buôn bán đá quý, ngà voi, lụa, gia vị... hàng ngàn năm vẫn đi qua những con đường dốc đứng, núi non hiểm trở khắp Trung Hoa và Trung Á.

Vào năm 1877, trong cuốn sách của mình có tựa đề “Trung Quốc”, nhà địa lý người Đức - nam tước Ferdinand von Richthofen đã đề xuất khái niệm con đường tơ lụa (tiếng Đức: Seidenstraßen, tiếng Anh: Silk Road) để chỉ tuyến đường thương mại trên đất liền trong thời cổ đại giữa Trung Quốc và phương Tây, bởi vì lụa là một mặt hàng quan trọng và đắt giá nhất trên con đường này.

Trong thời cổ đại, lụa được coi là một sản phẩm có giá trị cực kỳ cao, chỉ dành cho hoàng đế và tầng lớp quý tộc của xã hội phong kiến. Ban đầu, chỉ có hoàng đế, hoàng hậu và các quan lại có tước vị cao mới được phép sử dụng lụa. Dần dần, lụa trở thành vật liệu phổ biến trong xã hội khiến nó trở thành vật liệu chính trong quần áo của nhiều tầng lớp khác nhau.

Thật vậy, lụa đã nhanh chóng trở thành một trong những yếu tố quan trọng của nền kinh tế cổ đại Trung Hoa. Tơ lụa trở thành một mặt hàng đắt giá được các quốc gia khác săn đón. Khoảng thế kỷ 4 TCN, người Hy Lạp và La Mã gọi Trung Hoa là “Seres” – nghĩa là đất nước của lụa. Khoảng năm 200 TCN, lụa bắt đầu được trao đổi, mua bán sang Ấn Độ, Ba Tư, rồi sang châu Âu.

Trong nhiều thập kỷ, lụa Trung Hoa được các gia đình giàu có và quý tộc ở Rome ưa chuộng. Hoàng đế La Mã Elagabalus (trị vì từ năm 218 – 222) chỉ mặc quần áo được làm từ lụa. Lụa ở Trung Hoa đã đắt đỏ, khi đến Rome, nó còn đắt hơn gấp trăm lần, ngang giá với vàng. Lúc đó, đế chế La Mã và toàn bộ châu Âu mê mẩn trước sự mềm mại và quyến rũ của những thước vải lụa.

Giá trị lớn nhất của con đường tơ lụa là trao đổi văn hóa và tôn giáo. Các đoàn thương nhân từ khắp các quốc gia trên con đường tơ lụa đã khiến rất nhiều nơi trở thành cửa ngõ phát triển sầm uất, náo nhiệt và giàu có. Điều này đã ảnh hưởng sâu sắc đến lịch sử các nền văn minh châu Á, châu Âu.

Rất nhiều nơi đã trở thành trung tâm văn hóa, học thuật, khoa học, nghệ thuật như Samarkand, Bukhara, Herat, Isfahan, Đôn Hoàng… Tôn giáo cũng theo sự trao đổi trên con đường tơ lụa mà trở nên phổ biến và được truyền bá rộng rãi. Không chỉ là đường thương mại của những “thương nhân lạc đà”, con đường tơ lụa còn là một hành trình văn hóa, tôn giáo đa dạng được hòa trộn.

Như vậy, trong hơn 1.500 năm lịch sử, con đường tơ lụa đã là tuyến đường thông thương quan trọng nhất của nhân loại cổ đại. Nhờ nó, hai nền văn minh Đông, Tây đã được kết nối và phát triển rực rỡ, để lại nhiều thành tựu, công trình kiến trúc, di sản văn hóa cho chúng ta chiêm ngưỡng ngày hôm nay.

Theo Mytour
***
Tham khảo: Hướng dẫn du lịch từ Mytour
MytourNgày 22 Tháng Ba, 2023