Không phải là mùa lễ hội rộn ràng với những chiếc 'đuôi gà cao', chúng tôi đã quyết định trải nghiệm không khí dịu dàng trong cuộc hành trình đò đêm độc đáo ở suối Yến - chùa Hương.
Đặt chân đến Hà Nội, khám phá góc tĩnh lặng của suối Yến

Dù chỉ cách trung tâm Hà Nội khoảng 40km theo quốc lộ 21B, nhưng peripeteia trên con đường hướng về chùa Hương (xã Hương Sơn, huyện Mỹ Đức) là một chặng đường không dễ dàng. Do đó, chúng tôi đã đến muộn so với thời gian hẹn với cô chú Vĩnh – Hằng, chủ nhân của một căn nhà hiếm hoi nằm ngay bên cạnh cầu Hội, dọc theo bờ suối Yến, mặc dù đã đi xa hơn giờ hẹn.
Đêm trước rằm tại suối Yến
Từng trải qua cuộc hành trình trên con thuyền dọc suối Yến khi bầu trời chuyển sang màu tối, tôi không cảm thấy kinh sợ khi đến bến đò ở chùa Long Vân – Cây Khế vào lúc 7 giờ tối.
Nửa đêm, trăng sáng tỏ trời, soi bóng mình trên dòng nước, những căn nhà nhỏ tỏa ánh sáng mơ hồ từ đèn điện, những chiếc thuyền nằm bất động trên bờ như đang ngủ say. Bạn đồng hành nhẹ nhàng hòa mình vào khúc thơ 'Trải bao thỏ lặn ác tà/ Ấy mồ vô chủ ai mà viếng thăm' (Truyện Kiều, Nguyễn Du) khiến tôi như rung động.
Đúng lúc đó, chú Vĩnh lái thuyền đến.
Chiếc thuyền lặng lẽ trượt qua dòng suối trong lành, dùng chiếc đèn pin nhỏ để soi sáng rõ ràng cả lớp rong rêu. Hai bên bờ, những đỉnh núi tối mịt hiện hình trên bức tranh đêm, cây cỏ đứng yên, có chút gió thoáng, tiếng mái chèo nhẹ nhàng cạnh nước.


Đôi mắt quen với bóng tối, lúc này ánh trăng hiện lên như tấm áo bạc phủ lên mọi vật. Hai bên bờ suối, những đám sen phát ra hương thơm nhẹ nhàng. Đôi khi bạn hát lên một vài câu, làm tan đi không khí yên bình, xen kẽ tiếng côn trùng ồn ào, tiếng ếch nhái vang lên từ bờ ruộng.
Như một chuyến phiêu bồng trên chiếc đò.
Sau hơn 20 phút, chúng tôi đến chân cầu Hội. Từ đây, có một dòng nước nhỏ rẽ vào nhà của cô chú Vĩnh - Hằng, là con lạch nổi tiếng với giới trẻ Hà Nội bởi những bông hoa súng được thả nhiều, đặc biệt vào mùa thu, tạo nên một bức tranh tự nhiên tuyệt vời để chụp ảnh.
Cách đây vài ngày, khi liên lạc với cô Hằng, cô nói rằng đang là mùa hạ, bông hoa súng bung nở khắp nơi, tuyệt vời lắm. Xung quanh nhà, đầm sen mênh mang, dù đã là cuối mùa nhưng vẫn rực rỡ nở hoa, phát ra hương thơm dễ chịu. Có thèm hạt sen, hay muốn ngắm sen, củ sen sau những ngày nắng nóng, đều có đầy đủ.
Chiếc thuyền di chuyển qua cổng, chú Vĩnh sử dụng đèn trán để soi sáng đám hoa súng mới bắt đầu hé nở dọc theo bờ, tạo nên một hình ảnh thú vị. Sen và thuyền trôi qua cầu làm từ những cây tre nhô ra trên đoạn suối.
“Khách hành trình bất ngờ giật mình trong thế giới mộng mơ”
Bữa tối đơn giản nhưng ngon miệng với món vịt om sấu, bí ngô luộc, trứng rán hành và cốc chè đậu đen nấu hạt sen, giải tỏa khát. Phòng tắm giữa vườn nhãn, cạnh đó có vài chiếc võng, chú Vĩnh nói rằng đôi khi anh ta nằm chơi, ngủ cả đêm mà 'không bị muỗi cắn', có lẽ vì anh ấy đã quá quen với môi trường này. Chú cười ha ha hạnh phúc, trong khi cô Hằng vẫn đang suy nghĩ về việc nhóm mình tới muộn...
Cô chú Vĩnh – Hằng đã làm kinh tế ở đây từ lâu, quanh nhà có nhiều đầm sen, lạch suối trước cổng là điểm thu hút du khách với hoa súng, nhận tiền chụp ảnh và chèo đò. Ngoài ra, họ nuôi gà, vịt, đặt giỏ bắt cua, trồng rau xanh và xây một khu phòng ốc với đất lát đá để tiếp đón khách ở lại qua đêm khi cần.
Vườn tươi tắn, lá khô được vun xếp chứng tỏ chủ nhà chăm sóc và dọn dẹp một cách tỉ mỉ. Đa phần khách đến đây là những người yêu nhiếp ảnh, muốn ghi lại những khoảnh khắc tuyệt vời của chùa Hương hoặc những bức ảnh đẹp về mùa hoa súng.
Mùa hạ oi bức, du khách hiếm hoi, dự định xây dựng nhà sàn du lịch nhưng lo ngại về ngập lụt. Có những năm nước ngập dồn gần đến gác lửng, đành phải làm tầng cho chuồng gà và có đường dẫn, đồng thời lo lắng phòng nếu lụt, đàn gà sẽ tự động leo lên cao tránh nước.




Buổi tối muộn, cả nhóm ngồi bên cầu ao thưởng thức vẻ đẹp của ánh trăng. Khung cảnh đêm trên suối yên bình, hoa súng nở rực rỡ dưới chân, đom đóm lung linh dọc theo bụi cây, trăng lúc mờ lúc tỏ, xen kẽ giữa lớp mây tạo ra không gian ảo diệu.
Lúc này, phong cảnh tuyệt vời của Hương Sơn theo cách của Chu Mạnh Trinh hiện ra như một loại gia vị hoàn hảo cho bữa tiệc đêm sắp rằm:
“Kìa non non, nước nước, mây mây
Đệ nhất động hỏi là đây có phải?
Thỏ thẻ rừng mai chim cúng trái
Nhẹ nhàng, lững lờ khe Yến hát kinh
Nghe thoảng bên tai tiếng chày kình
Khách du lịch giật mình trong cõi mộng”.
Mùa hạ tại chùa Hương
Chuông hẹn giờ chưa kêu, cô chú đã đánh thức cả bọn để đón bình minh. Đồng thời, đám gà vịt ồn ào chào đón ngày mới trong sân vườn.
Bước ra khoảng sân trước nhà, tôi thấy rõ hai bên là hai đầm sen bát ngát, hương hoa thoang thoảng tràn ngập. Những búp sen hồng lấp ló sau tán lá, xa xa núi non nằm ôm trọn bầu trời màu khói, những đám mây ướt sũng giữa trời.
Bước lên cầu ao, hòa mình vào khung cảnh suối dài lung linh với hoa súng rực rỡ, ấm áp và bình yên. Ngồi thiền một lúc, chú Vĩnh hỏi có ai muốn đi hái sen cùng không.
Đầm nước cạn, chú Vĩnh quấn chân ủng lội bùn, hái hoa, lấy hạt sen tươi về nấu chè sen. Bạn bè lựa chiếc thuyền nhỏ, chèo tay dọc theo suối, ngắm buổi sớm tràn đầy hương hoa và gió mát.
Một người đọc sách, người khác đứng bếp pha cà phê bên bờ suối. Tiếng nước sôi vang lên, mùi cà phê thơm ngào ngạt. Mùa hạ ở đây tươi mới, không xa thành phố, nhưng tâm hồn trở về quê nhỏ nào đó...



Theo Tuổi Trẻ
***
Tham khảo: Cẩm nang du lịch Mytour
DuLichViet.comNgày 24 Tháng Sáu, 2016