Đến hồ Tempe và lắng nghe những câu chuyện về làng trôi dạt theo gió ở đây là trải nghiệm khó quên với du khách.
Du lịch Indonesia khám phá làng với những ngôi nhà xoay vòng hàng tuần ở hồ Tempe
Tọa lạc ở phía nam đảo Sulawesi với diện tích 130 km vuông, hồ Tempe là một trong 10 hồ nước ngọt lớn nhất Indonesia. Tại đây, du khách sẽ được tận hưởng cơ hội quan sát thiên nhiên đa dạng với nhiều loài chim, cũng như khám phá cuộc sống của người bản địa tại một làng nổi lâu đời ở Indonesia.
Khởi hành từ thành phố Makassar – thủ đô của đảo Sulawesi, nhóm chúng tôi tiến về thị trấn Sengkang bằng chiếc ôtô 7 chỗ. Dù đường đi 250 km không quá xa, nhưng những dốc đồi liên tục khiến chuyến đi nửa đêm trở nên dài dằng. Bạn có thể chọn các chuyến xe đêm của người địa phương để tiết kiệm chi phí, nhưng cần phải chờ đến khi xe đầy đủ hành khách mới xuất phát.

Hiện tại, vẫn chưa có tuyến thuyền bè công cộng dành cho du khách tại địa điểm này. Tuy nhiên, bạn sẽ dễ dàng tìm thấy thuyền của người dân địa phương để tự do khám phá. Giá vé cho một chuyến vào ra làng khoảng 200.000 rupiah (380.000 đồng) cho một chiếc thuyền có thể chở 3 – 4 người, tùy thuộc vào chủ thuyền. Nếu bạn đi một mình, có thể thương lượng giá.
Điều khám phá tôi ngay khi chiếc thuyền mạnh mẽ rẽ nước, đưa tôi tiến sâu vào lòng hồ, là hình ảnh độc đáo của những ngôi sàn dọc bờ, thánh đường Hồi giáo, và những phụ nữ giặt giũ cùng trẻ em tắm rửa trên những tấm bè tre. Càng đi sâu, không gian mở ra với thảm thực vật xanh mát, đàn cò trắng bay trên ngọn cỏ lau, và loài chim đủ màu sắc trú ẩn trong bụi cỏ ven sông hoặc thậm chí là trên những chiếc thuyền bé của ngư dân.
Ngôi làng nằm sâu bên trong với những mái nhà nổi được xây bằng tre nứa là nơi thu hút tôi. Năm 1985, chỉ có ba ngôi nhà đầu tiên, nhưng ngày nay con số đã phát triển lên 30. Cư dân ở đây thuộc bộ tộc Bugis, một trong những bộ tộc có văn hóa độc đáo tại Indonesia.

Đặc biệt ở làng này, vị trí của các ngôi nhà luôn thay đổi theo hướng và sức gió. Khi gió thổi, những ngôi nhà bắt đầu di chuyển, tạo ra cả một làng trôi trên mặt nước, từ đây sang đó.
Ngày nay, để duy trì ổn định và tránh va chạm giữa các ngôi nhà, cộng đồng địa phương đã nắm bắt cách cố định sàn từ dưới đáy. Với những đợt sóng và sự chuyển động không ngừng, dây thừng cố định sàn nhà phải thay đổi hai năm một lần.
Theo lời kể của cụ Umi – một trong những ngư dân đầu tiên của làng, mỗi tuần, gia đình bà lại thả phần cố định dưới đáy để “được trôi nổi”. Khi hỏi vì sao, cụ bà cười giòn và nói “thói quen đã lâu, hễ sáng mà bước ra ngoài thấy trước mắt vẫn y như hôm trước, cảm thấy khó chịu”. Tôi tự hỏi, với bốn bề là mây trời, cây cỏ và hồ nước, cảnh đẹp ở đây sẽ thay đổi như thế nào?
Cư dân ở làng sống chủ yếu nhờ vào nghề đánh bắt và chế biến cá. Đàn ông làm chủ yếu về lao động, trong khi phụ nữ đưa trẻ em đến trường bằng thuyền mỗi buổi sáng và ở lại chợ để buôn bán. Cuộc sống tại đây không phụ thuộc nhiều vào tiện ích hiện đại, mà chủ yếu là sự gắn kết với dòng nước.

Những câu chuyện sâu sắc từ bác lái thuyền và gia đình cụ Umi đã mở ra cho tôi một cái nhìn mới về cuộc sống ở Indonesia. Buổi sáng tôi dành để ngắm mây nước, hòa mình trong sự yên bình mà ít khi tôi cảm nhận được ở thành phố. Trong khi trở lại thị trấn Sengkang dưới ánh nắng chói chang, âm thanh của máy thuyền đạp nước và tiếng radio địa phương vẫn vọng lên giữa bầu trời rộng lớn.
Theo Phong Vinh/Vnexpress
***
Tham khảo: Hướng dẫn du lịch Mytour.com
Mytour.comNgày 8 tháng 9, 2017