Lào, nơi mà tôi đã có hai chuyến hành trình từ Nam đi Bắc vào những năm 2015 và 2017. Lần đó, tôi chọn thuê một chiếc xe Tuk tuk, sử dụng nó không chỉ để làm việc mà còn để khám phá địa điểm. Đến năm 2019, tôi quyết định tự lái xe từ Việt Nam để trải nghiệm và khám phá nhiều hơn. Kế hoạch của tôi đã bị trì hoãn do đợt dịch bệnh, nhưng khi Lào mở cửa trở lại vào năm 2022, tôi có cơ hội để quay trở lại.Kỷ niệm đầu tiên khi đến Lào là sự hiếu khách của những người dân nơi đây. Lần đó, tôi sử dụng một chiếc xe khá cũ của Trung Quốc, thường xuyên gặp sự cố trên đường. Đặc biệt là khi di chuyển qua những con đường hẻo lánh. Khi xe gặp vấn đề, tôi chỉ có thể chờ đợi sự giúp đỡ từ người đi đường. Khi đói, không tìm thấy quán ăn, tôi buộc phải xin ăn cơm từ người dân địa phương. Một kỷ niệm khác là khi tôi đi lang thang để tìm đồ ăn trưa. Tình cờ gặp một cô gái (người gốc Việt sinh sống ở Lào) và tôi nói rằng tôi không biết mua gì để ăn. Cô ấy đã dẫn tôi về nhà để cùng cả gia đình thưởng thức bữa trưa.Cuộc sống ở những nơi đó có thể không phong phú, nhưng tinh thần giúp đỡ và chia sẻ của cộng đồng khiến tôi cảm thấy như một gia đình lớn đoàn kếtVăn hóa giao thông tuyệt vời làm tôi ngạc nhiên. Dù không biết đường, khi tôi dừng đèn đỏ nhầm làn đường, xe phía sau vẫn giữ khoảng cách lịch sự và không còn tình trạng bóp còi. Tất cả đều chủ động nhường nhịn và tôn trọng lẫn nhau trên đườngLần này, chuyến đi của tôi trở nên tự tin hơn với chiếc Ford Raptor. Xe này không chỉ tốt hơn nhiều so với tuk tuk cũ mà tôi từng sử dụng, mà còn có đầy đủ tiện nghi để tôi dừng chân nghỉ ngơi bất cứ nơi nào tôi muốn. Tôi tự tin về cả phương tiện di chuyển và kinh nghiệm giao tiếp với CSGT
