Lần này, đến Bắc, tôi không quên ghé Mai Châu. Gần chục năm trước, lần đầu tiên tôi đặt chân đến nơi này. Bỡ ngỡ, trước vẻ yên bình, đẹp như tranh của Mai Châu.
Ghé vội du lịch Mai Châu ngày chớm thu
Tôi lựa chọn du lịch Mai Châu trong một chuyến tour ngày của Sinh cafe từ Hà Nội. Mai Châu ngày xưa tôi bắt đầu hiểu, là một nơi yên bình, đẹp như một bức tranh mùa thu, hương thơm của nếp xôi… Từ đó, Mai Châu trở thành điểm dừng chân quen thuộc, nơi tôi tận hưởng cuộc sống giữa thung lũng xanh mát.

Mùa này, Mai Châu không rực rỡ với hoa cải vàng, không trắng xóa với hoa mận và hoa ban. Cũng không có những bậc thang ruộng bậc thang nổi tiếng thu hút những đoàn phượt. Mai Châu giữ lại vẻ lặng lẽ, chỉ dành cho những tâm hồn bình yên muốn trốn tránh cuộc sống hối hả, và chỉ là điểm dừng chân trên hành trình dài từ Mộc Châu đến Sơn La…
Quay trở lại Mai Châu vào thu, vẫn là những nồi bắp luộc bên bếp lửa, ống cơm lam ở quán lưng đèo. Nhưng giờ đây, cô chủ cửa hàng nâng cấp, chào đón du khách bằng những sản phẩm mới như mật ong núi, bụi lan rừng hay ớt ngâm măng, giới thiệu như những hương vị độc đáo của vùng núi Bắc.
Cuộc phiêu lưu đưa tôi đến với vẻ đẹp thơ mộng của Mai Châu

Đối với thanh niên, Mai Châu không hề nhàm chán. Bởi Mai Châu có những con người Thái thân thiện ở bản Lác, bản Nhót. Nơi đây có những cánh đồng màu xanh dọc theo triền núi và những con đường làng mơ mộng giữa những cánh đồng thơm phức của lúa. Đâu đó, đàn trâu bò gặm cỏ bên đường, thoang thoảng mùi khói chiều kết hợp với hương thơm của núi rừng.
Mai Châu, với sự đơn giản và quyến rũ, làm cho tôi bất ngờ. Những ngôi nhà sàn nhỏ bé nằm dọc theo dốc đường tôi đi qua, những đứa trẻ vui tươi ở bản nhỏ bên kia cánh đồng, những bác nông dân xin lửa cho bếp giữa con đường làng nhỏ xinh xinh, tạo ra bức tranh tưởng như chỉ còn tồn tại trong truyện cổ tích hoặc những lúc ngồi nhâm nhi trà xanh bên đường và ngắm đồng lúa, giàn mướp, luống rau, đàn vịt… cùng tiếng suối róc rách bên ruộng lúa thơm phức.
Nắng chiều nhạt nhòa ở phía núi, tôi phải rời xa Mai Châu để đến Mộc Châu sau bữa ăn ngon với cá suối, su su luộc, gà vườn no căng. Lần này, không thể thưởng thức hương thơm của nếp xôi, không thể ngủ trên nhà sàn bên đồng lúa để sớm mai mở cửa sổ đón ánh nắng bình minh như lần trước… Nhưng không có vấn đề gì, vì tôi tin rằng mình sẽ trở lại một ngày nào đó… bởi Mai Châu quá dễ thương, không thể không ghé thăm!

Mai Châu xa dần, hoàng hôn lặng lẽ hòa quyện xuống núi. Xe chạy, tôi quay đầu ngắm Mai Châu biến mất và lẩm bẩm theo nhịp bánh xe đang hướng về phía trước… Nhớ ơi, Tây Tiến cơm lên khói, Mai Châu mùa em thơm nếp xôi… Tôi tự nhủ, lần sau đến Mai Châu, nhất định phải thưởng thức xôi ngon!
Theo Ngoisao.net
***
Tham khảo: Hướng dẫn du lịch từ Mytour.com
Mytour.comNgày 21 tháng 8, 2015