Chúng tôi đặt chân đến ngôi làng trong mùa hồng bì tuyệt vời nhất. Những quả hồng bì ngọt ngào như tình cảm lứa đôi bên dòng suối Mu dành cho những du khách đang hành trình xa xôi.
Du lịch Hòa Bình trong mùa hồng bì – Hành trình ghi đậm trong ký ức

Hủy bỏ kế hoạch Ngọc Sơn – Ngổ Luông với câu lạc bộ xe Dirtbike, đến phút cuối cùng vẫn là cơ hội đặt balô lên đường. Một chuyến đi đầy hứng khởi cùng những người bạn mới, phần lớn là những người chưa quen biết. Như một hành trình quay lại quá khứ, đến một thời đã trôi qua.
Điểm đến là khu vực Thác Mu, thuộc xã Tự Do, khu bảo tồn thiên nhiên Ngọc Sơn – Ngổ Luông, huyện Lạc Sơn, Hòa Bình. Cộng đồng nơi đây đã xây dựng du lịch cộng đồng trong ngôi nhà sàn sạch sẽ, thoải mái với chăn thổ cẩm và đệm bông lau.
Con đường vào đây vẫn còn gập ghềnh với những đám đá sỏi, nhưng không ngăn được những con tim du khách luôn hướng về ngọn lửa của những hành trình. Bỏ lại phố thị, vươn ra rừng và đến đây để hiểu vì sao vùng biên giới phía Tây, từ Hòa Bình xuống Thanh Hóa, luôn làm say đắm trái tim những người du khách đam mê balô.


Mọi người ở vùng Mường thường gọi quả hồng bì là nhâm, còn ngôn ngữ chính xác của dân tộc Mường thì lại là quả goòng. Chị Phối, người ở nhà sàn Suối Mu, thường xuyên sử dụng thuật ngữ quả goòng, điều này khiến tôi cảm thấy thú vị. Khi tôi nhìn thấy chùm quả gần cửa sổ của nhà sàn, tôi đã mê mải và chị Phối ngay lập tức yêu cầu chủ nhà lấy keo nèo để hái thêm chùm quả cho tôi.
Keo nèo, chiếc cây gậy dài có móc, trở thành công cụ quan trọng để kéo dài cánh tay và thuận tiện cho quá trình hái quả. Vì quả hồng bì thường mọc ở phía cuối cành và ngọn cây, nên việc này là cực kỳ cần thiết. Điều này giống như một trò chơi, nhưng lại mang tính thực tế và công việc nhóm giữa tôi và chị Phối.
Chị Phối nhanh nhẹn cầm kèo nèo để hái từng chùm quả, đưa chúng qua cửa sổ cho tôi. Trong khi đó, tôi ở bên trong nhà, nhận chùm quả và gắp chúng vào thang gỗ. Quá trình này lặp đi lặp lại, tạo nên một không khí vui nhộn và hứng khởi.
Tay nghề của chị Phối không chỉ là một công việc, mà còn là một trải nghiệm giáo dục về văn hóa và truyền thống. Cảm giác khi ăn chùm quả tươi ngon, như một trò chơi thưởng thức, lại khiến tôi liên tưởng đến mùi hồng bì mà tôi đã đọc trong một cuốn sách. "Mùi hồng bì xâm nhập vào mũi, nhẹ nhàng cay cay, mang theo chút hương hắc hơi nhưng không gì để lại như mùi vỏ cam hay quất," như một khám phá mới về hương thơm.
Sự huyền bí của mùi hương ấy nhanh chóng lướt qua khứu giác, đánh thức những kí ức ngủ sâu trong tâm hồn, đã im lì từ bao ngày. Hồng bì không chỉ là loại quả, mà còn là một phần của câu chuyện văn hóa và ký ức đẹp.
Nếu như cuộc sống là một bức tranh, thì quả hồng bì chính là những nét màu tinh tế, làm bừng sáng và làm phong phú thêm bức tranh đẹp của núi rừng Tây Bắc. Mỗi chùm quả không chỉ là thành quả của một ngày làm việc, mà còn là biểu tượng của sự kết nối giữa con người và thiên nhiên trong cuộc sống hàng ngày.


Tôi bỗng nảy mình tỉnh dậy khi nghe thấy tiếng bạn bè và chị chủ nhà hò reo ở dưới nhà sàn. Bọn trẻ nô đùa, cười nói vui vẻ. Vội vàng bước xuống cầu thang, tôi ngạc nhiên khi trên bàn gỗ vẫn còn đầy những chùm hồng bì xinh đẹp, lá cành tỏa sáng.
Chị Phối hỏi liệu đã đủ chưa. Tôi lắp bắp nói muốn thêm một chút, nhưng bạn bè quay sang mắng, nhắc nhở rằng không nên đề cập đến việc mua bán, vì trong cộng đồng, mọi thứ đều phải diễn ra tự nhiên. Chị Phối cũng mỉm cười, nói rằng hồng bì nhiều lắm, ai thích thì cứ lấy thoải mái. Anh chồng, mới từ ruộng trở về, vai gác bao, tay cầm dao, áo bảo hộ lao động ướt mồ hôi. Chị Phối nhờ anh lên cây hái cho nhanh.
Tôi cảm thấy bối rối khi chưa kịp quyết định lấy bao nhiêu chùm hồng bì. Thì thoáng cái, anh chồng đã leo lên cây, dùng dao chặt cả cành to như cổ tay, rồi từ từ thả xuống gốc. Mọi người nhanh chóng ngắt những chùm quả, lúc nào không hay đã đầy một bàn gỗ đầy ắp.
Trong lúc tôi loay hoay giữa bàn hồng bì, tôi hỏi liệu việc chặt cành như thế có tác động gì không, anh chồng bảo thoải mái, việc chặt sẽ kích thích cây mọc nhánh mới. Anh cũng nhắc vợ không nên cắt lá, để lá giữ cho quả tươi ngon. Trước khi rời đi với gùi hàng, chị Phối nhắc nhở khách rằng khi mang về, họ nên để hồng bì vào tủ lạnh để giữ hương vị tốt nhất.
Đây có lẽ là những chùm hồng bì ngon nhất mà tôi từng được thưởng thức. Ngọt ngào như tình cảm của đôi vợ chồng chân thật ở Suối Mu. Cay cay như những giọt nước mắt đắng ngắt, tràn ngập trên khuôn mặt tôi khi nhìn thấy bàn hồng bì tuyệt vời này. Chua chát, ngậy ngậy như những ký ức tình yêu, một mùi hồng bì lại đánh thức trong tôi.
Cuộc sống là những khoảnh khắc đẹp và những món quà nhỏ như hồng bì làm phong phú thêm. Nếu cuộc sống là một bức tranh, thì hồng bì chính là những đám mây màu hồng nhẹ nhàng, tô điểm cho bức tranh tuyệt vời của miền núi Tây Bắc. Bàn hồng bì là một biểu tượng của sự hoà quyện giữa con người và thiên nhiên, một mối liên kết thiêng liêng trong cuộc sống hàng ngày.
Không còn đếm tháng ngày thương nhớ, tôi chỉ muốn ngồi bên cửa sổ, nghe tiếng suối Mu róc rách quanh nhà. Vườn cây xanh mướt, tiếng gà quang quác gáy, trẻ con nô đùa dưới sàn, tiếng lợn ụt ịt trong chuồng. Lòng không muốn rời bỏ...
Mùi hồng bì thoảng qua khứu giác, trong cuộc đời “có bao nhiêu người đi qua thương nhớ mà không quên được nhau?”(*)…

(*)Tác phẩm của Nguyễn Phong Việt
Theo Báo Tuổi Trẻ
***
Tham khảo: Hướng dẫn du lịch Mytour.com
Mytour.comNgày 16 tháng Tám năm 2016