Vượt Qua 11 km để Bắt Gặp Bản Kho Mường (Thanh Hóa) Trong Thung Lũng Sâu, Ăn Ngon và Nghe Câu Chuyện Đặc Biệt.
Du Lịch Thanh Hóa - Pù Luông, Phiêu Lưu Liều Lĩnh và Đáng Nhớ
Khởi Hành Từ Hà Nội lúc 5h30, Chúng Tôi Điều Hướng Qua Đại Lộ Thăng Long, Tìm Đường Đến Xã Lũng Vân, Tân Lạc, Hòa Bình. Dọc Đường Lên Lũng Vân, Những Dốc Đồi Với Trời Nắng Đẹp Là Cơ Hội Để Dừng Lại, Thư Giãn Bên Suối và Chụp Ảnh.
Cảnh Đẹp Bên Đường Không Phải Là Núi Non Trùng Điệp Hay Đá Tai Mèo Dựng Đứng Như Ở Hà Giang, Không Có Ruộng Bậc Thang Như Mù Cang Chải Mà Là Một Cánh Đồng Ngô Trải Rộng Miên Man. Ngô Được Trồng Từ Trên Triền Đồi, Triền Núi Rồi Tràn Ra Khắp Các Thung Lũng Như Một Tấm Thảm Khổng Lồ.
Không Theo Lối Đi Thông Thường, Qua Mai Châu, Hòa Bình, Chúng Tôi Lựa Chọn Một Con Đường Chưa Được Ghi Nhận Trên Bản Đồ Để Đến Khu Bảo Tồn Thiên Nhiên Pù Luông, Ở Bá Thước, Thanh Hóa. Con Đường Bê Tông Rộng Rãi Đủ Cho Xe Khách Đi Qua, Nhưng Lại Dốc Xuống Theo Từng Khúc Cua Tạo Cảm Giác Như Cả Xe Và Người Đang Lao Xuống Vực.
Hành Trình Nguy Hiểm Trên Đường Đá Dốc Xuống Vực ở Pù Luông

Qua Trưa, Bước Vào Bá Thước, Chúng Tôi Tìm Nhà Dân Bán Lặt Vặt để Nghỉ Ngơi, Rồi Hỏi Đường Đến Bản Hiêu để Nghỉ Đêm. Đường Lên Bản Là Con Đường Đất Mềm, Đi Qua Nhiều Suối, Thấy Những Guồng Nước Quay Chầm Chậm. Chúng Tôi Đến Bản Hiêu Khi Hoàng Hôn Bắt Đầu và Có Mưa Nhỏ.
Gần Nhà Sàn Chúng Tôi Là Thác Nước. Thác Không Cao Nhưng Nước Rơi thành Nhiều Tầng Thấp. Người Mạnh Có Thể Lội Ngược Lên Thượng Nguồn Thăm Thú. Nếu Muốn Tắm Thác, Hãy Đi Bộ Theo Lối Mòn Men theo Dòng Nước. Xuống Dưới, Nước Thác Càng Nhiều, Trong Xanh và Rộng Rãi Hơn.
Cơn Mưa Cuối Chiều Làm Không Khí Mát Lạnh Hơn, Nhà Sàn Chúng Tôi Nằm Gần Dãy Núi. Nhìn Xuống Ruộng Đồng và Bản Làng Bên Dưới. Ánh Hoàng Hôn Lấp Ló Rồi Tắt Hẳn, Không Gian Thanh Bình Đến Mức Mọi Người Chỉ Muốn Ngồi Mãi Dưới Hiên Nhà.
Sáng Hôm Sau, Chúng Tôi Thức Dậy để Đi Chợ Phiên Phố Đoàn. Chợ Họp Thứ 5 và Chủ Nhật Hàng Tuần, Người Dân Đều Về Đây Ăn Uống, Buôn Bán và Giao Lưu. Mua Sắm Chuối, Dưa, Lạc Luộc, Thổ Cẩm, Măng Tươi, Ăn Sáng Bằng Bánh Chả, Bánh Cuốn, Bánh Rán Nếp Cẩm và Gặp Gỡ Những Người Bán Vồn Vã, Dễ Thương. Tiếp Tục Đến Bản Kho Mường.
Bản Cách Chợ Khoảng 11 km Nhưng Đường Đi Không Dễ Dàng. Mất 3 Tiếng Chúng Tôi Mới Tìm Đến Nơi. Rẽ Vào Lối Đi Heo Hút, Chạy Xe Qua Nhiều Dốc, Con Đường Đá Dăm Trải Dài. Nghỉ Chân Ở Lưng Chừng Núi, Nhìn Sang Bên Kia Vực Sâu Là Đường Quốc Lộ 15C. Những Nhà Sàn Nhấp Nhô và Bạt Ngàn Ruộng Bậc Thang, Cảnh Tượng Làm Chúng Tôi Bất Ngờ và Say Sưa Ngắm Đến Quên Cả Mệt Nhọc.
Kết thúc hành trình tại Kho Mường, mỗi góc đường tạo nên cảm giác ám ảnh. Con đường, mặc dù đã được làm bằng lớp bê tông mỏng, nhưng dốc đến nỗi đầu xe chỉ cần lệch một chút là có thể rơi xuống vực. Sau những giờ lái xe căng thẳng, chúng tôi đến nơi với sự hụt hẫng, nhưng không thể phủ nhận cảnh đẹp độc đáo của cánh đồng Kho Mường, nằm giữa thung lũng sâu với bức tranh núi đồi che kín.
Điểm nghỉ trưa của chúng tôi là ngôi nhà cũ của bác trưởng bản, được biến thành homestay phục vụ cộng đồng. Trước khi thưởng thức bữa trưa, chúng tôi đã tận hưởng chuyến thăm hang Kho Mường chỉ cách đó khoảng một cây số. Hang có trần cao, nơi rộng lớn và sâu sắc. Chỉ cần đứng ở cửa hang, bạn có thể ngắm nhìn những khối thạch nhũ lớn rơi từ trần xuống, tạo nên bức tranh động đẹp.
Sau cảm giác hạnh phúc từ bữa trưa, chúng tôi trở về nhà sàn để thư giãn. Mỗi thành viên nhóm được sắp xếp một bàn gần cửa sổ, nơi có gió mát và sảng khoái. Bên ngoài, có lồng của một chú chim yểng biết nói tiếng người. Mỗi khi nó kêu, mọi người đều phải cười tươi.
Bữa cơm được chuẩn bị với gà rang, thịt lợn ướp mắc khén và phết mật ong trước khi nướng, măng xào tía tô, đĩa lặc lày luộc mát lạnh, tô canh mồng tơi và đĩa củ kiệu muối ngon tuyệt. Gió nhẹ từ đồng cỏ thổi vào, khiến cho bữa ăn xong, mọi người lười biếng nằm ngủ quên.

Khi tỉnh giấc sau giấc trưa, chúng tôi trò chuyện với bác chủ nhà dưới bức hiên. Chúng tôi nghe được nhiều câu chuyện thú vị về mảnh đất Pù Luông, đỉnh núi cao hơn 1.700 m, nơi mà thời thực dân Pháp, đường bay được xây dựng để thoát hiểm. Những câu chuyện lịch sử hiếm người biết và điều kiện thời tiết khắc nghiệt ở đây đã làm cho buổi trò chuyện trở nên sống động.
Hành trình trở về gặp phải một số trở ngại. Sau bữa trưa, chiếc xe của chúng tôi bị thủng lốp, buộc phải tìm thợ sửa xe duy nhất trong bản. Chờ đợi sửa xe kéo dài thêm cả tiếng. Bản Kho Mường có 3 lối ra nhưng chỉ có một con đường phù hợp cho xe máy, nên chúng tôi phải quay lại con dốc khó khăn mà chúng tôi đã vượt qua buổi sáng.
Khi bước ra đường, cơn mưa to như trút, khiến mọi người phải dừng lại bên lề đường, mặc áo mưa để tiếp tục hành trình muộn màng theo kế hoạch. Điều lái xe dưới cơn mưa, cảm giác mưa rơi như đâm vào khuôn mặt, tiếng sấm chớp vang vọng, tạo nên trạng thái kỳ lạ kết hợp giữa sợ hãi và hứng thú.
Khi mưa dừng lại, bức tranh hoàng hôn cũng dần hiện rõ. Chúng tôi liệt kê xe qua đêm tối, ánh đèn xe tải, xe khách lóe lên trước mũi xe. Những đoạn đường tối om có khi cả chục cây số, không bóng đèn nào soi sáng, tôi cầm lái theo cảm nhận, căng mắt nhìn trước, đếm từng cột mốc đánh dấu kilômét trở về Hà Nội... Đó thực sự là một phần đường đi mạo hiểm nhất từ trước đến nay.
Chuyến đi kéo dài chỉ hai ngày nhưng đọng lại trong lòng nhiều kỷ niệm khó phai. Cảm giác khó diễn đạt trước vẻ đẹp tự nhiên và tâm hồn của người dân Pù Luông, thưởng thức ngon miệng những đặc sản độc đáo, lắng nghe những câu chuyện mà chỉ khi đặt chân đến đây mới thấu hiểu hết.
Theo Vnexpress
***
Tham khảo: Hướng dẫn du lịch Mytour.com
Điểm ĐếnNgày 15 tháng 7, 2016