Chinh phục đèo hùng vĩ với 30 kg hành lý, cuộc hành trình kéo dài 1.000 km trong 3 ngày, đặc biệt phải kể đến chặng đi kinh hoàng qua nghĩa địa phía Tây Yên Bái.
3 ngày khám phá vẻ đẹp hoa ban Tây Bắc
Cũng vào tháng 3, nhưng hai năm trước đó, tôi cùng 3 người bạn thực hiện cuộc hành trình hướng về Apachai – nơi có cột mốc số 0 – biên giới Việt, Trung, Lào… Cả đoàn tiếp tục đi ngược từ Điện Biên sang Lai Châu, vượt đèo Ô Quy Hồ đến Lào Cai rồi gửi xe máy theo tàu hỏa về Hà Nội.
Tháng 3 năm đó của tôi có ánh nắng và gió Tây khô khốc từ Lào thổi qua trên con đường đến Apachai; có con đường đầy đá cuội gần 70 km từ Mường Lay (Điện Biên) đến Phong Thổ (Lai Châu) mà tưởng chừng như bất tận; có cảm giác hạnh phúc khi đứng trên đỉnh cực Tây của Tổ quốc sau hành trình dài và mệt mỏi; cảm giác bồi hồi khi lần đầu tiên nhìn thấy hoa ban và hoa gạo; có cái rét căm của buổi sáng ở Sapa; cũng như không thể nào quên bữa trưa vội vã bên vệ đường đầy bụi với mì gói khô và xôi nếp còn sót lại từ buổi sáng. Và hơn hết là cảm giác quá khứ đã lùi lại phía sau sau những bước chân của chúng tôi.

Tháng 3 năm nay, tôi lại tiếp tục cuộc hành trình về phía Tây nhưng có vẻ ngược lại so với 2 năm trước một chút. Từ Hà Nội, chúng tôi gửi xe máy theo tàu hỏa lên Lào Cai, sau đó bắt đầu rong ruổi trên chiếc xe 2 bánh để đến Sapa, vượt đèo Ô Quy Hồ xuống Lai Châu, và tiếp tục theo quốc lộ 12 lên Phong Thổ, Mường Lay về Điện Biên Phủ.
Lần này, tôi quyết định không ghé Apachai mà đi theo con đường 279 từ Điện Biên đến Tuần Giáo (huyện giữa Điện Biên, Lai Châu và Sơn La). Từ Tuần Giáo, chúng tôi chọn quốc lộ 6 cũ để vượt qua đèo Pha Đin (một trong bốn đỉnh đèo lớn của Tây Bắc, bên cạnh Khau Phạ, Ô Quy Hồ và Mã Pí Lèng), sau đó xuống Sơn La, rẽ vào Bắc Yên, ghé Tà Xùa và tiếp tục hành trình xuyên qua Tuần Giáo đến Trạm Tấu, Bản Mù, Làng Nhì, Phình Hồ, Văn Chấn và theo quốc lộ 32 về Hà Nội.

Khác biệt với 2 năm trước, lần này tôi không di chuyển để đánh bại quá khứ và tuổi trẻ, mà tôi nhìn nhận như một chặng đường mới mở ra phía trước.
Tháng 3, nhìn Tây Bắc với hoa ban, hoa gạo, là cái lạnh của rét, là cái nắng, là cái gió, là sự khắc nghiệt của vùng đất phía Tây. Cảm giác phấn khích và hứng khởi khi chạm đất mới, thấy những điều chưa từng trải qua, nhưng tháng 3 năm nay, tôi không còn cảm giác cô đơn khi đứng trên đỉnh núi cao, cũng không phải là cảm giác mơ hồ trong những bước chân quanh hồ Gươm.
Tôi hiểu rằng có người sẽ luôn chia sẻ niềm vui khi vượt qua con dốc cao, nhìn thấy cảnh đẹp tuyệt vời, nắm tay tôi đi dọc theo bờ hồ Gươm, chấp nhận hành trình đầy thách thức dù có khó khăn, động viên tôi khi tôi mệt dù biết rằng người đó cũng mệt không kém. Nếu không phải người ấy, tôi nghĩ rằng khó có người sẽ đồng hành cùng tôi trong những cuộc phiêu lưu điên rồ như vậy.

Chỉ có 2 người, với hơn 30 kg hành lý trên chiếc xe gắn máy, đã vượt qua hơn 1.000 km trong 3 ngày, đặc biệt là chặng đường qua tử địa phía Tây Yên Bái từ Tà Xùa đến Trạm Tấu, Bản Mù, Làng Nhì, Phình Hồ. Nơi đây trước đây nổi tiếng với buôn lậu gỗ pơ mu, buôn bán và trồng thuốc phiện. Hiện tình hình đã cải thiện hơn với thông tin về việc giữ gìn nguồn gỗ pơ mu.
Dù chỉ cách nhau khoảng 30 km từ ngã ba Háng Chú – Trạm Tấu đến bản Công (Trạm Tấu), khi tôi hỏi nhiều người dân địa phương trên đường, đa phần họ không biết Trạm Tấu ở đâu, có thể là quá xa, khiến tôi suy nghĩ rằng có lẽ không nhiều người dân đã đến khu vực này. Người dân địa phương, kể cả những người hiểu tiếng Kinh, không biết rõ như những nơi tôi đã từng đến.
Tháng Ba, núi đồi bao phủ bởi tấm áo màu nâu đỏ. Cỏ cây như chuyển sang màu úa, khiến cả vùng trở nên buồn tẻ, thiếu đi sức sống. Đôi khi, tôi cảm giác như nơi này vừa trải qua một đám cháy lớn. Đây là thời kỳ những dốc đồi cao vút, những con đường mòn đầy đá, nằm giữa núi và vực, như đang thách thức những người phiêu lưu, với âm thanh của gió đại ngàn.

Chào đón một tháng Ba nữa đã đến. Tháng Ba luôn đầy sắc màu và thú vị.
Theo Tin tức Zing
***
Tham khảo: Hướng dẫn du lịch Mytour.com
Mytour.comNgày 16 tháng 3, 2016