Trong kỳ nghỉ lễ 2/9 vừa qua, tôi đã dành một tuần để khám phá miền Bắc. Ban đầu, tôi định quay vlog về chuyến đi vì lịch trình hứa hẹn. Tuy nhiên, cuối cùng, vì nhiều lí do, và cũng vì nó không thú vị như tôi nghĩ, nên tôi quyết định không làm vlog nữa. Dù vậy, vẫn có vài bức ảnh đẹp nên tôi viết bài này để chia sẻ với mọi người.Theo kế hoạch, tôi bay từ Sài Gòn đến Hà Nội, ở lại Hà Nội hai ngày trước khi sang Trung Quốc chơi bốn ngày. Vì đã đi Hà Nội nhiều lần nên không chụp ảnh nhiều, chủ yếu thưởng thức đặc sản Hà Thành. Sau một đêm ở Hà Nội, tôi thuê xe để đến Hải Phòng chơi.
Thay vì ghé vào trung tâm thành phố Hải Phòng, chúng tôi quyết định băng qua cầu Đình Vũ để đến đảo Cát Hải, sau đó tiếp tục bằng phà sang đảo Cát Bà. Phong cảnh tại Cát Bà thật đẹp và đường đi êm đềm, rất thú vị. Du lịch ở đây, chúng tôi cảm thấy phát triển khá tốt với nhiều bãi biển sạch sẽ và quán ăn đa dạng.
Hải Phòng nổi tiếng với đặc sản con bề bề. Chúng tôi đã thưởng thức món ăn này tại nhà hàng Le Pont và cảm thấy rất ngon, giá cả hợp lý và dịch vụ tốt. Con bề bề, hay còn gọi là con tôm tích, to bằng ba ngón tay và thịt thơm ngon, đầy đặn. Nhớ lại vị ngon này vẫn khiến chúng tôi đỏm lòng.
Giá vé vào cổng là 80 ngàn đồng mỗi người và phải thêm khoảng 1 triệu đồng cho việc thuê tàu.
Vịnh Lan Hạ được ví như một phiên bản thu nhỏ của Vịnh Hạ Long, với vẻ đẹp hoang sơ và nhiều hòn đảo nhỏ rải rác khắp vịnh.
Trời hơi mù khi tôi đến, làm cho bề mặt nước không thật sự lung linh. Dù có ý định bay flycam nhưng tôi nhớ khu vực quần đảo Cát Bà là khu vực quân sự nên không thể bay. Tuy nhiên, trải nghiệm ngồi trên các phương tiện dưới nước vẫn mang lại cho tôi cảm giác thú vị.
Sự đa dạng về địa chất đã tạo ra những hòn đảo có phiến đá nằm xéo, tạo nên cảnh quan độc đáo và hấp dẫn.
Dù trời có nhiều mây mù che phủ, làm cho nước biển trở nên đục màu, nhưng tôi đã chỉnh màu sắc của ảnh để tạo ra vẻ đẹp tươi sáng hơn.
Ở vùng Bắc, ít bãi biển cho du khách tắm biển, nhưng tôi nhận thấy một số tàu đưa khách đến các bãi cát nhỏ trên các hòn đảo để tắm. Tuy nhiên, tôi không thấy các bãi biển này đẹp hoặc đặc biệt nên quyết định không tham gia. Nghe nói, vào mùa đông, du khách còn có cơ hội trải nghiệm dịch vụ chèo kayak.
Buổi chiều, tôi trở về Hải Phòng để thưởng thức bánh mì pate và uống nước dừa dầm. Sau đó, tôi lái xe trên cao tốc số 4 về Hà Nội để trả xe và chờ đợi xe khách đưa tôi lên Lào Cai, chuẩn bị cho chuyến sang Trung Quốc.
Sau thời gian dài của dịch bệnh, chính quyền Trung Quốc muốn thúc đẩy du lịch nên họ quyết định miễn thị thực cho du khách Việt Nam. Chúng tôi chỉ cần làm thủ tục thông hành và đóng một khoản phí nhỏ là có thể qua biên giới. Chuyến đi Trung Quốc này, tôi tham gia tour để không phải lo lắng về thủ tục và còn được hỗ trợ thông quan một cách thuận lợi. Các bạn tự túc cũng được, nhưng sẽ tốn nhiều thời gian hơn với số lượng người lớn như vậy.
Điểm đầu tiên trong chuyến hành trình của chúng tôi là Miêu Trại Tích Thuỷ, một nơi được mô tả như phiên bản thu nhỏ của Phượng Hoàng Cổ Trấn.
Khu dân cư này được chính phủ xây dựng dành riêng cho người dân tộc Miêu, nằm ở huyện Bình Biên, tỉnh Vân Nam. Ngoài ra, trong châu Hồng Hà còn có Hà Khẩu, huyện Mông Tự, Kiến Thủy và Di Lặc, vì vậy du khách tham gia tour Trung Quốc thường chọn đi qua các huyện này hoặc kết hợp du lịch các tỉnh Tây Bắc Việt Nam.
Không khí ở đây thật sự tuyệt vời. Nó mát mẻ, trong lành và mang lại cảm giác bình yên cho tâm hồn.
Dù đẹp, nhưng mình cảm thấy không có nhiều điều đặc sắc ở đây. Các công trình phần lớn đều mới được xây dựng.
Các kiến trúc theo phong cách dân tộc, nhưng nếu nhìn kỹ, bạn sẽ thấy nhiều chi tiết không hài hòa như camera an ninh, dây điện, máy lạnh, cửa hàng shophouse, trạm sạc xe điện,... Sự kết hợp này khiến không gian trở nên hơi thiếu tự nhiên, như một nỗ lực du lịch hơn là một phần của một câu chuyện sâu sắc.
Dù bạn là một tín đồ của nghệ thuật chụp ảnh với phông nền đẹp, địa điểm này cũng sẽ không làm bạn thất vọng.
Dù là một khu vực hẻo lánh ở tự trị Hồng Hà của Trung Quốc, nhưng bạn sẽ ngạc nhiên với cơ sở hạ tầng hiện đại ở đây. Đường rộng lớn, sạch sẽ và ít rác thải. Giao thông chủ yếu là xe hơi, đa dạng và phong phú. Có thậm chí cả xe điện rất phổ biến ở đây.
Cầu Song Long tại thành cổ Kiến Thuỷ là điểm đến tiếp theo trong hành trình của chúng tôi. Dù chỉ là một cây cầu với 17 lỗ, nhưng kiến trúc của nó vẫn khiến chúng tôi ngưỡng mộ. Dù trải nghiệm tại đây có vẻ đơn giản nhưng cũng đủ để chúng tôi cảm nhận được vẻ đẹp và đặc trưng của kiến trúc Trung Hoa.
Nhiều du khách thường đến cầu để chụp ảnh lưu niệm.
Ở Trung Quốc, có một trò chơi độc đáo là tạo hình bằng mạch nha, khá thú vị đấy. Trong bức ảnh là một phụ nữ đang tạo hình con rồng dưới chân cầu. Ngay cả người bán hàng rong cũng chấp nhận thanh toán bằng mã QR!
Vì cầu nổi tiếng là điểm du lịch, xung quanh có nhiều quán bán đồ ăn và thức uống. Nổi tiếng nhất là đồ uống từ lựu. Một ly nước ép lựu chỉ với khoảng 20 ngàn đồng, rất hợp lý.
Những que xương dưới đây là lạp xưởng kiểu Trung Quốc. Ăn khác với lạp xưởng miền Tây, nhưng cũng rất ngon. Họ thường nướng qua một lớp đá nóng, trông khá ấn tượng.
Khi du lịch ở đây, bạn thường cảm nhận được sự yên bình và mát mẻ như thế này. Một trải nghiệm thật sự thư giãn và khoan khoái.
Tuy nhiên, đôi khi bạn cũng có thể gặp phải cảnh cải tạo như thế này, làm giảm đi một phần trải nghiệm của bạn.
Chu Gia Hoa Viên, một dinh thự cổ với quy mô lớn từ thời nhà Thanh, được xây dựng bởi anh em Chu Vị Khanh vào cuối thời kỳ đó. Với diện tích lên tới 50.000 mét vuông, nơi này luôn đông người đến thăm, khó để có được bức ảnh đẹp vì mọi nơi đều đông người.
Phố cổ Kiến Thuỷ chỉ cách Chu Gia Hoa Viên vài bước chân. Một phần của nó có vẻ giống phố cổ Hội An, nhưng nhỏ hơn một chút.
Ở cuối phố cổ là một khu giao lộ lớn. Đứng đợi xe tại đây, mình chụp vài tấm nhưng vẫn không cảm thấy quá phấn khích với địa điểm này.
Buổi tối đó, mình đi taxi đến chợ đêm Tử Đào và thực sự cảm thấy vui vẻ. Chợ đêm rất sôi động với nhiều quán ăn hấp dẫn. Chợ có diện tích rộng lớn với đa dạng hàng hóa và trang trí đẹp mắt.
Một góc của khu ẩm thực. Giá cả ở đây cũng phải chăng, không quá cao.
Phía trên chợ được trang trí với nhiều loại đèn lồng và ánh sáng, thật sự rất đẹp.
Ngoài thực phẩm, chợ cũng bán đủ loại đồ chơi, đồ lưu niệm, quần áo,... mọi thứ đều có. Thật là phong phú :D
Có dịch vụ bán nước từ xe van.
Trong khi xe hơi có thể sử dụng cả xăng và điện, thì xe máy thì dường như phần lớn là xe điện. Chính phủ Trung Quốc đang hỗ trợ mạnh mẽ cho người dân mua xe điện, do đó số lượng người sử dụng động cơ xanh này ngày càng tăng.
Đây là món ăn mình gặp. Ban đầu không biết là gì, nhưng thấy hấp dẫn nên thử. Ăn vào cảm giác béo béo, thơm thơm, mới biết là đậu hủ thúi. Mùi không quá khó chịu, vị béo hấp dẫn. Gia vị nhiều giúp lấp đầy mùi thúi, nên cũng ăn được :D Lần đầu tiên thử món này.
Cây bạch tuộc này có giá 15 tệ, khoảng 45 ngàn VNĐ, giá cũng hợp lý. Ngon lắm. Nhiều người không thích đồ Trung Quốc vì nhiều dầu mỡ và cay, nhưng mình lại thích vị đó, nên đồ ăn Trung Quốc thật sự tuyệt vời đối với mình.
Rời Trung Quốc sau 4 ngày, mình ở lại Lào Cai một ngày thay vì về Hà Nội. Ngày hôm sau, thuê xe máy lên Y Tý vì nghe nói là đẹp. Trên đường có ghé cột cờ Lũng Pô để check-in.
Con đường lên Y Tý chạy dọc theo phần đầu của dòng sông Hồng. Một bên là Việt Nam, một bên là Trung Quốc, được chia cắt bởi dòng sông này.
Y Tý hiện đang là mùa lúa chín. Cánh đồng lúa bậc thang mênh mông, màu vàng rực rỡ tạo nên cảnh quan tuyệt vời.
Tuy nhiên, con đường lên đây đang gặp sạt lở, kéo dài khoảng 30km, lái xe khá khó chịu. Trước khi đi, đã hỏi dân địa phương lối đi nào dễ hơn, họ khuyên đường này nhưng đối với mình vẫn rất khó khăn, mặc dù mình rất là điều độ.
Dù đẹp thì cũng mệt mỏi lắm, mình cảm thấy không xứng đáng với công sức. Nếu ai hỏi mình nên đi không, mình khuyên là không nên, vì thực sự cảnh quan ở đây cũng không hơn Hà Giang mấy. Đường ở Hà Giang cũng dễ đi hơn nhiều.
Lấy flycam ra bay chút xíu :D
Bạn có thể xem video vui vẻ mình quay bằng flycam trên Facebook của mình. Clip ngắn thôi, nhưng có thể giúp bạn hình dung được sơ bộ về địa điểm :DNhấn vào đây để xemY Tý vẫn chưa phát triển nhiều về dịch vụ du lịch, không có nơi lưu trú hay ăn uống lý tưởng. Không tìm được chỗ nghỉ phù hợp, nên quyết định trở về Lào Cai. Chạy xe suốt cả ngày, mệt mỏi và rã rời. Có lẽ đây không đáng :D
Chuyến đi không quá thú vị, chỉ chụp một ít hình ảnh để chia sẻ. Bài viết có thể hơi thiếu chi tiết, nhưng hy vọng sẽ cung cấp cho mọi người cái nhìn cơ bản về chuyến đi và cung cấp thông tin hữu ích cho những ai có ý định đi. Chúc mọi người vui vẻ và đừng ngần ngại để lại câu hỏi dưới bài viết :D