
I. Chế Lan Viên:
“Từ lòng đau thương ra niềm vui', có thể tóm tắt nội dung của tập thơ Ánh Sáng và Phù Sa (1960), tập thơ thứ hai của Chế Lan Viên sau cách mạng. Tập thơ này phản ánh và ca ngợi cuộc sống mới đang trỗi dậy, đồng thời góp giọng nói đấu tranh cùng miền Nam, và trong tập thơ cũng thấu hiểu sâu sắc nỗi đau trong tâm hồn, đẩy lui nỗi đau cũ để bước vào niềm vui mới. Chế Lan Viên trải lòng về cuộc đấu tranh trong tâm hồn mình, trung thực, chân thành như để chia sẻ cùng người đọc. Tính chân thành của tập thơ thể hiện rõ, đa dạng và sâu sắc.
Từ cõi tối của quá khứ, Chế Lan Viên bước vào ánh sáng rực rỡ của lý tưởng, có điều gì đó giống như nàng Kiều 'trở về cuộc sống, vượt qua sóng gió khổ đau'. Dù trong tâm hồn vẫn còn những bóng tối của quá khứ, nhưng không phải dễ dàng loại bỏ chúng. Anh hiểu rằng:
Hồn tôi như một cánh đồng bị che lấp
Nỗi đau bên cạnh làm gió thổi từ phía đông.
Thật ra, sau khi được Đảng và Cách mạng khai sáng, Chế Lan Viên đã lâu đã nhận thức được vai trò của mình đối với 'tôi' cũ, tâm hồn cũ. Anh đã tìm ra câu trả lời cho câu hỏi triết lí đó:
Tôi là ai? Như cơn gió siêu phàm
Câu hỏi vô nghĩa thổi tắt ngàn ngọn nến
Tôi sống vì ai? Đột nhiên ngọc lên
Bàn tay người làm cho hàng triệu mầm sống xanh tươi
(Hai câu hỏi)
Nhưng điều đó chỉ là phần nào của sự nhận thức. Chỗ sâu thẳm nhất trong tâm hồn, nơi mạch nguồn sáng tạo chảy, Chế Lan Viên đã sâu sắc biểu lộ nỗi đau trong 'thế giới tiềm ẩn' của một nghệ sĩ, nơi mà nỗi đau, bóng tối vẫn còn đọng lại như từ một tâm bệnh cũ, một bản năng gì đó. Nỗi đau đang trở thành điểm chung, lan tràn đến tận cùng. Nỗi đau đó đẩy nhà thơ vào tình trạng cầu xin:
Quỳ xuống ven đường
Tôi hôn cuộc sống
Đời mở rộng
Nên đời đau lòng...
Một cách chủ động, có ý thức. Chế Lan Viên quyết định sử dụng niềm vui và ánh sáng để đánh bại nó, loại bỏ nó. Trong cuộc chiến này, anh đã có sự hỗ trợ mới, một nơi dựa mới. Có sự nhiệt huyết của cuộc chiến mười năm. Có vũ khí tinh thần mà Đảng trao cho anh - 'ánh sáng chiếu sáng tôi, ánh sáng tinh thần của lý tưởng tôi'. Và may mắn, bây giờ Chế Lan Viên không còn tự kỷ trong thế giới của “cái tôi' cũ. Nếu không, nỗi đau của một người sẽ che phủ chân trời của một người! Anh đã “từ cái chân trời của một người, đến chân trời của tất cả mọi người”. Anh đã sống trong cuộc sống, giữa con người, cuộc sống mới mọc lên, anh được hỗ trợ.
Từng bước một, anh 'vượt qua mọi đau khổ như chim mùa vượt qua dãy trắng'. Tâm trạng của anh, từ nơi này là tiếng khóc, đến nơi khác, tiếng hát đã vang lên:
Tâm hồn tôi chưa bao giờ đi đến hồi kết
Đi hết trái tim, tiếng khóc biến thành những bản nhạc
Quay lại, mùa đông kết thúc cuộc chiến tranh đó trong tâm hồn Chế Lan Viên khẳng định người chiến thắng là anh, là điều mới. Chúng ta gặp một Chế Lan Viên đã thay đổi hoàn toàn từ khuôn mặt hồng sắc máu, đến tâm hồn yên bình trở lại, đến dáng đi bước:
Nhìn mắt trong veo như nước mắt...
Nhìn mặt đỏ hồng da mặt
Soi gương hồng của gương
Đứng, đã với cành cao vút
Đi, mơ đi những bước dài
Ôi những dặm đường công việc
Ba lô trên vai
Cuộc chiến tranh với cái cũ cũng mở đường cho cuộc sống mới đổ vào, Ánh Sáng và Phù Sa với âm thanh sôi động, mùi hương dồi dào. Mọi người thấy rõ rằng Chế Lan Viên rất biết cách đi vào cuộc sống mới. “Con tàu này đi Tây Bắc” - đó là lời của Tây Bắc, hay là lời mời gọi tâm hồn của anh. “Ra biển, ra trời, ra gặp người' là một cách để thoát khỏi cái cá nhân, hòa mình vào cái lớn của Đời. Chế Lan Viên say mê với con người và cũng khiến người đọc say mê với những dòng thơ và những âm thanh, tiếng ve nhộn nhịp ngoại ô, về dòng sông Hồng “phù sa lấp lánh - hai bờ đỏ mặt ”, cho ta cảm nhận giữa Tết trồng cây cả những cảm xúc của một mùa hoa trái sắp tới. Văn xuôi về một bài thơ, với những cánh hoa lan bãi, tàu đến, tàu đi đã thực sự nở ra một vườn hoa mới, tươi sáng và rực rỡ trong thơ viết về cuộc sống mới. Tốc độ của câu thơ tự do nhưng vẫn mạch lạc như chính sự mới muốn đập tan những ràng buộc cũ, nảy mầm trong những nhịp điệu mới tạo ra những dòng thơ đẹp, lãng mạn, đặc trưng cho phong cách của Chế Lan Viên thời kỳ này:
Trải qua một số chủ đề quen thuộc, anh Chế Lan Viên đã trải qua những thử thách đáng kể trong cuộc đời thơ ca của mình. Từ hình ảnh của những tháp Chàm đổ nát hoang vắng tại Bình Định, anh đã tỏ ra rất ấn tượng với mảnh đất quê hương của mình. Thời kỳ kháng chiến cũng đã đặt ra những thách thức lớn lao trước mắt anh: nhưng nhờ vào phẩm chất cao quý của những người mẹ, những người em liên lạc dũng cảm và tận tụy, anh đã tự giải quyết những thắc mắc sâu xa trong tâm hồn.
'Ta là ai', anh hỏi nhẹ nhàng, nhưng câu hỏi đó lại quay cuồng trong tâm trí như một cơn gió lạ thổi qua. Nhưng cuối cùng, bàn tay của con người đã đem lại sự sống mới, như một triệu chồi xanh mọc lên từ đất mẹ.
Câu hỏi 'Ta là ai' đang xoay chiều như những cọng cỏ, nhưng bàn tay con người lại đang làm cho hàng triệu chồi non mọc lên, tươi tắn và đầy sức sống, như một câu trả lời tự nhiên cho những thắc mắc của cuộc sống.
Bác nằm kia như một sự kết tinh
Trăm cuộc sống
Cuộc sống nào cũng đẹp
Bài 'Ta nhận vào ta phẩm chất của Người', mặc dù lời chưa thật sự hoàn hảo, nhưng sự cố gắng của tác giả để truyền đạt những điều trừu tượng và tinh tế... thực sự đáng khen ngợi. Bể và con người lại được mô tả trong một câu tứ khác; sự trầm tư của bể lửa mênh mông, những quy luật của bể như có mối liên kết sâu xa với cuộc sống của Bác. Hay nói đúng hơn, có vẻ như Bác đã thấu hiểu được bí ẩn của tự nhiên. Chế Lan Viên tạo ra cảm giác vừa quen vừa mới lạ:
Ngôi nhà sàn nằm giữa khu vườn hoa mộc
Khi ngôi sao lên trên bầu trời, nó có hình dạng như một chiếc con tàu
Bác đứng trên boong, với mái tóc và râu trắng sáng
Gió trong vườn thổi phồng như sóng biển rì rào
Và kết thúc bằng một hình ảnh gợi cảm:
Việt Nam bị ba đế quốc đổ bộ xuống lục địa này
Ngôi nhà sàn yên bình nằm trong khu vườn hoa mộc tự nhiên
Tuy nơi Bác đã đi qua trên biển đã yên bình, nhưng sóng vẫn tiếp tục nhấp nhô
Như là một vệt sáng dẫn đường, sóng vẫn lan tỏa xa xa theo con đường của chiếc tàu
Tình yêu và hiểu biết về Bác là những điều cần được nuôi dưỡng mãi trong đời sống đạo đức và văn hóa của mỗi người. Sau Tố Hữu, Chế Lan Viên là người đã nỗ lực đáp ứng điều đó một cách tận tâm nhất. Tập Hoa trước lăng Bác là biểu hiện của tấm lòng, trí tuệ và tài năng của một nhà thơ.
