Tận hưởng sáu ngày ở vùng Nam Tirol, mang lại cho chúng tôi cảm giác chân thật nhưng khác biệt của Ý.
Trải nghiệm du lịch Ý với khám phá vẻ đẹp miền sơn cước ở Sarentino
Không gặp phải sự ồn ào của du khách trên các đại lộ thời trang hoặc các di tích La Mã. Trong suốt sáu ngày, chúng tôi chỉ gặp một phụ nữ gốc Hoa bán pizza. Thật bất ngờ! Trước đây, chúng tôi thấy rất nhiều xe có biển số từ Bỉ, Đức, Hà Lan, Ba Lan... nhưng giờ đâu hết rồi?
Khám phá vùng đất Alps có tuổi đời hàng trăm triệu năm
Nguyên nhân là họ để ôtô ở các nhà nghỉ ven núi hoặc đơn giản là tắt máy trên vệ đường nhỏ giữa những ngọn núi cao hơn hai nghìn mét. Họ rời khỏi ôtô để sử dụng xe máy phân khối lớn, xe đạp địa hình hoặc thậm chí là đi bộ leo núi với cặp gậy nhẹ, sau đó biến mất vào dãy Alps trước mắt.
Có hai cách thưởng thức vẻ đẹp của Ý. Du khách từ khắp nơi thường tìm đến Roma, Venice, Florencia, Pisa, Milan... để ngắm những kiệt tác của con người. Trong những lối đi rộng lớn của đấu trường La Mã cổ đại ở Rome, có thể làm mất dạng hàng nghìn du khách. Trong khi đó, những người châu Âu yêu thiên nhiên, thích du lịch phiêu lưu hơn, thì lại chọn hướng về vùng Nam Tirol - nơi sở hữu một phần của dãy núi Alps lớn nhất và dài nhất ở châu Âu. Đó là một kiệt tác của thiên nhiên. Dù đi cách nào đến Ý, cảm nhận niềm vui của cuộc sống là điều quan trọng nhất.

Gia đình tôi đã chọn một khách sạn nhỏ gần thị trấn Sarentino, nằm giữa những đồi nhỏ trong lòng thung lũng xanh thẳm, bao quanh là những ngọn núi phủ đỉnh mây. Cảnh sắc yên bình này còn có những biểu hiện nhỏ nhặt như thác nước từ hang đá đổ ra, suối rì rào dọc theo đường đi, rừng thông uốn khúc theo con đường dẫn lên đồi, ban công gỗ trải dài bên vách đá rợp hoa dại nơi gió nhẹ lay động, và những con bò đang cố gắng giữ thăng bằng trên đồng cỏ xanh mướt.

Mùi hương của cà phê từ bếp của khách sạn là điều khiến du khách thư giãn nhất vào buổi sáng tại vùng núi Alps. Trên bàn, có mứt trái cây, thịt hun khói, salami, hạt ngũ cốc, rau trộn với dầu ôliu tràn trề. Đó là thực đơn phong phú dành cho những người thích hoạt động thể chất như người Đức, nhưng vẫn giữ được tính duyên dáng của người Ý. Các du khách Đức thường mặc đồ thể thao và vào phòng ăn sáng. Họ thích kèm trứng luộc ấm nóng, với lòng đỏ vẫn còn nóng hổi như lớp dung nham từ núi lửa mới chảy ra. Đó là nguồn dinh dưỡng tuyệt vời để sẵn sàng chinh phục đỉnh núi Alps mỗi ngày.
Một số hãng du lịch thường quảng cáo tour kinh tế đến vùng Nam Tirol vì giá cả của khách sạn và chi phí sinh hoạt ở đây thường thấp hơn so với các thành phố nổi tiếng khác của Ý. Hãy nhìn vào những bộ đồ thể thao mềm mại của du khách Hà Lan, những chiếc xe máy phân khối lớn có giá đắt hơn cả xe hơi vừa chạy qua, và một số chiếc xe đạp địa hình rẻ tiền của mấy thiếu niên Đức đậu trước cửa khách sạn. Ai mà dám nói rằng du khách đến đây chỉ vì muốn tiết kiệm chi phí?

Bức tranh nước Ý qua đôi mắt của Sarentino
Nếu nói rằng ở Sarentino không có pizza, có lẽ là không công bằng. Làm sao có thể đến Ý mà không thưởng thức pizza. Chính ngay khi chúng tôi bước vào thị trấn Sarentino, chúng tôi đã thấy một phụ nữ gốc Hoa treo biển quảng cáo pizza nhưng lại bán kem chính là thương hiệu. Một quầy pizza như vậy có vẻ quá thương mại.
Dù chỉ là một miếng pizza nhỏ, nhưng từ chiếc lò nướng bằng than củi, hương thơm của bột bánh mới nướng kèm với khói gỗ, và nước sốt cà chua phô mai nóng hổi. Không, ở đây không phục vụ pizza, nhưng món spagetti luôn sẵn sàng - giọng nói cứng nhắc của bà chủ nhà hàng cổ kính. Nhà hàng có thiết kế ấm cúng giống như một căn bếp gia đình, nằm trong khuôn viên của một biệt thự cổ, sân trước đầy hoa dại, và vườn sau với những bông hoa đang nở rộ từ thân cây gỗ rỗng.
Thực đơn của quán cũng không có pizza, mặc dù quán nằm trên một quả đồi tròn hình nón, là nơi chào đón các đoàn khách trên xe máy phân khối lớn từ xa vào nghỉ ngơi trên những chiếc ghế dài ngoài trời. Nhưng cá hồi, thịt bò núi và gà rừng luôn là những trải nghiệm ẩm thực đặc biệt theo phong cách Âu ở đây.
Khi đi dạo trong thị trấn Sarentino, tôi tự hỏi người dân sống bằng nghề gì. Có lẽ họ làm việc trong ngành du lịch, cung cấp các dịch vụ du lịch. Đúng vậy. Nhưng ở đây, làm du lịch không bị cuốn vào sự ồn ào như ở nhiều địa điểm du lịch khác. Điều kỳ diệu là bầy dê vẫn được thả tự do đi dạo trong phố. Siêu thị và cửa hàng thường đóng cửa vào giờ trưa dài đến hai, ba giờ chiều mới mở cửa trở lại. Người Sarentino sống không vội vã. Du khách cũng không gấp gáp. Trước vẻ đẹp của miền núi Sarentino, hồn du khách dường như đã bị thu hút bởi ánh mắt biển hồ mênh mông của nàng.
Ít thanh niên được thấy trong thị trấn này. Người trung niên và người cao tuổi thường mặc cùng màu sắc quần áo. Họ mặc áo tạp dề, đi dép gỗ, và nhận tách cà phê nóng từ bàn cà phê, với lớp kem nâu bong bóng. Nhà báo nổi tiếng người Ý, Beppe Severgnini, đã nói đúng, cần phải có một đạo diễn tài năng để lãnh đạo nước Ý, vì mỗi người dân ở đây đều là một nghệ sĩ.

Thậm chí một khúc gỗ nhỏ cũng có thể biến thành hình dạng của Chúa trên cây thánh giá, và những cành thông khô có thể được sử dụng làm đèn lấp lánh, len lông cừu đã được làm thành mũ, giày dép, túi xách, và khăn mịn, những con ngỗng trở nên quấy rối vì những quả trứng vừa mới được chủ nhà vẽ thành những tác phẩm trang trí cho mùa Phục sinh...
Những anh hùng dưới vườn nhà
Ở Ý, ngôn ngữ duy nhất mà mọi người hiểu là opera. Nhưng ở Sarentino, họ tự hào đến mức tờ rơi, sách báo, trang web đều chỉ viết bằng tiếng Ý và tiếng Đức, không một chút tiếng Anh. Trong những ngày ở đây, chúng tôi thấy chủ nhân của nơi lưu trú biến mất vào mỗi buổi sáng và chỉ trở về khi mặt chúng tôi đã mệt mỏi và bụng đói. Gần ngày trở về, họ mới mỉm cười và hỏi: 'Các vị đã thấy anh hùng trong vườn nhà của chúng tôi chưa?'

Từ cửa sổ màu xanh của phòng, nhìn ra những cánh cỏ, cây thông và màu đá xám, cùng với ánh nắng vàng rực rỡ, du khách chỉ biết lẫm bẫm trong quần áo ướt đẫm mồ hôi, hút một điếu thuốc và đếm xem hôm nay có mưa hay không để quyết định lên đường... chưa bao giờ có thời điểm nào họ cảm thấy thoải mái ngồi thư giãn.

Nghe câu chuyện của chủ nhà, tôi trở về phòng và nhìn ra ban công, phát hiện ra một gốc cây ở giữa đồi, một chiếc ghế nhỏ, và một tấm bảng đen. Xuống cầu thang, đi dọc con đường dốc bên phải của khách sạn, vượt qua vườn rau, dừng lại trước tấm bảng kỳ lạ đó. Một di tích lịch sử mà chủ nhân tự hào, không cần phải quảng cáo ngay từ ngày đầu tiên khách đến, cũng không cần phải đăng trên trang web.
Bất kỳ du khách nào mệt mỏi sau khi leo núi Alps cũng sẽ muốn dừng lại nơi không gian mát mẻ này để nghỉ ngơi. Và rồi, họ sẽ nhìn thấy phi công Mỹ William O. Wisner đang cười vui bên chú chó nhỏ. Vào ngày 20 tháng 10 năm 1944, trong thời kỳ khốc liệt nhất của Thế chiến II, máy bay của Wisner đã rơi xuống khu vực này. Anh hùng ấy đã ngủ yên trong lòng Sarentino suốt 56 năm.

Chỉ vào năm 2010 gần đây, người dân ở Nam Tirol đã tìm thấy và đưa anh Wisner về Mỹ cùng gia đình. Không cần tượng đài, không cần hoa hay nến, chỉ cần một chiếc ghế gỗ để nghỉ chân, tấm ảnh của Wisner và chú chó nhỏ được in trên tấm bảng đen. Vậy là anh hùng vẫn ở lại Sarentino, theo cách của Sarentino. Di sản nghệ thuật của Ý có thể là hàng đầu thế giới, nhưng cách Sarentino nhìn vào di tích lịch sử thì thật dễ thấu hiểu. Mỗi sáng thức dậy, mở cửa sổ ra, bạn có thể thấy anh hùng đang mỉm cười trong vườn nhà.
Theo Thế Hương/Doanh Nhân Sài Gòn
***
Tham khảo: Hướng dẫn du lịch từ Mytour
MytourNgày 15 tháng Mười Hai, 2016