Một số đứa con không sợ khó khăn, không sợ vất vả khi bước ra đời, chỉ sợ khi về nhà, họ chỉ là 'người lạ phải đảm trách nhiệm' trong 'ngôi nhà' của mình.
Năm bạn mình 23 tuổi - trả nợ vài môn mới tốt nghiệp đại học do làm thêm nhiều, mới xin được việc ở tập đoàn nổi tiếng - thì bố mẹ gọi nó về nhà và nói:
“Từ giờ mày phải đảm trách cho 2 đứa em mày.”
Sau này, tôi đã quyết định dành một phần tiền lương hàng tháng để hỗ trợ việc học của hai đứa em (một trai, một gái) và gửi một phần về nhà, chỉ giữ lại ít ít cho bản thân.
Sau nhiều nỗ lực lao động, tôi mới có thể mua được một căn chung cư nhỏ hẹp, xa xôi, và đi qua nhiều quận nội thành để đến. Tuy không có không gian riêng tư, nhưng đến khi hai đứa em tự ý quyết định về nhà, dưới sự động viên nhiệt tình của ông bà già.
Tôi chỉ cúi đầu nhẹ nhàng, mặc dù lòng không hề vui vẻ.
Hai đứa em đã tốt nghiệp, đi làm với mức lương không cao, chỉ vài triệu mỗi tháng. Họ tiêu tiền cho cuộc sống hàng ngày, và khi cần tiền gấp, họ thường nhờ tôi, chị cả, giúp đỡ.
Mặc dù không quá lớn nhưng mỗi lần nhờ vay một hai triệu khiến người bạn của tôi rơi vào tình trạng căng thẳng khủng khiếp. Dù đã nói thẳng bao nhiêu lần, nhưng ông bà của cô ấy luôn phản đối:
– Cô là chị cả, đừng tự ái, việc giúp đỡ em có vấn đề gì không? Người ngoài không có sao đâu?
Với những áp lực nặng nề khiến người bạn của tôi sợ hãi về việc thành lập gia đình và quan hệ, cô ấy không muốn bắt đầu một mối quan hệ mới vì cả gia đình phức tạp và sợ phải gánh thêm trách nhiệm từ phía đối tác.
Vì vậy, cô ấy ngày càng trở nên kín đáo hơn.
Năm ngoái, nó vay tôi một số tiền. Nó nói rằng sẽ trả nợ cho đứa em trai kinh doanh thua lỗ và sau đó, một vấn đề với tín dụng đen đã đẩy nó đến nhà để đòi tiền. Bố mẹ nó gọi điện cho nó, khóc lóc, trách móc nó không biết bảo vệ em gì cả. Mọi thứ đều đổ dồn lên nó, và nó chỉ biết im lặng, mệt mỏi, và không muốn nói gì nữa.
Sáng hôm đó, nó gọi tôi và khóc như một cơn gió bão, cảm giác như một chiếc lò xo bị nén lâu ngày khi biết rằng ông bà của nó định bán đất và chia phần lớn cho hai đứa em, chỉ để lại cho nó 20%, vì lý do “mày tự lo được bản thân, hai đứa kia cần hơn mày”.
Điểm cao nhất của tình huống là bây giờ nó không muốn trở về nhà nữa, không muốn cạnh tranh hoặc tranh chấp, nó muốn tìm việc ở một thành phố khác và không muốn liên quan gì nữa.
Tôi chỉ là một người bên ngoài, nghe câu chuyện và cảm thấy như vậy!

Hình ảnh: Christian Erfurt / Unsplash.
Có không ít gia đình thiên vị một hoặc vài đứa con, khiến một đứa phải gánh vác tất cả trách nhiệm mà họ không nhận ra sự tổn thương.
Nhiều ông bố, bà mẹ, dù lớn tuổi, nhưng lại không công bằng như lời hứa, đối xử ngược lại với những gì nói.
Thiên vị của bố mẹ đã đẩy cả gia đình vào bóng tối mà họ không nhận ra, làm cho các con cảm thấy xa lạ trong chính ngôi nhà của mình. Có người buồn bã, căng thẳng và có người không muốn trở về nhà.
Nhiều người lớn không nhận ra rằng họ, đáng lý là liên kết gia đình, lại làm đổ vỡ tình cảm, gieo rắc mâu thuẫn giữa các anh chị em.
Hy vọng những người cao tuổi hiểu rằng, một số đứa con không sợ khó khăn, mệt mỏi, chỉ sợ quay về nhà - nơi họ chỉ là 'người xa lạ mang trách nhiệm' trong ngôi nhà của mình.
By: Thuận Hồ Thị
Từ khóa: Khi cha mẹ chuyển trách nhiệm gia đình cho đứa con
