
Cô đơn không bao giờ biến mất, chỉ là chuyển đổi từ một trạng thái sang trạng thái khác. Có lúc chúng ta cô đơn vì không có ai bên cạnh; nhưng có lúc trong đám bạn thân, bạn vẫn cảm thấy lạc lõng. Có lúc bạn cô đơn vì không có ai yêu; nhưng có lúc dù có người yêu bên cạnh, bạn vẫn thấy đơn độc vì họ không thể hiểu được mình.
Ai trong thế giới này chưa từng trải qua cảm giác cô đơn? Rằng đôi khi chúng ta mất đi niềm hy vọng vào việc tìm thấy một người hiểu mình, lắng nghe mình và thấu hiểu mình. Và chúng ta buông xuôi, chấp nhận rằng cuộc sống của chúng ta sẽ giống như con cá voi 52Hz cô đơn nhất trên trái đất, bất kể chúng ta cất tiếng lên nhưng không bao giờ được lắng nghe.
Cuốn sách 'Khi mở mắt ra, cảm giác buồn tràn ngập, khi nhắm mắt lại, chỉ còn làm tăng thêm nỗi đau thương' là hành trình đơn độc của một con người cô đơn, nhưng vẫn muốn lên tiếng để biết rằng ta vẫn còn cơ hội được hiểu. Tác phẩm này dành cho tất cả chúng ta, vì dù ít hay nhiều, dù hiện ra mặt hay ẩn giấu trong góc khuất, nỗi cô đơn và những cảm xúc đi kèm với nó có lẽ đã ghé thăm bạn rất nhiều lần như những vị khách không mời mà đến.
Tác giả Seolleda không viết để than thở, mà chính 'tấm lòng muốn chia sẻ cùng ai đó' khiến cô viết để tìm kiếm những tiếng nói đồng điệu và hy vọng nói lên tiếng lòng cho những cảm xúc bị dồn nén trong tâm hồn của người khác. Thông qua chú thỏ vàng Salto và người bạn thân Cà Rốt, bạn sẽ 'nhận ra sự thật rằng cả tôi, bạn và những người đã trải qua ngày hôm nay đều có phần một nào đó tương tự với Seolto'.

Thật không phóng đại khi nói bạn sẽ tìm thấy mọi cảm xúc mà mình từng trải qua trong cuốn 'từ điển về tâm trạng này. Từ cô đơn, cô lập, ghen tị, lo lắng, mất hết sức lực, giả vờ mạnh mẽ... 300 chương sách nhỏ là 300 tình cảm phổ biến nhất mà ai cũng từng trải qua khi sống. Ai mà không từng 'cảm thấy cô đơn', ai mà chưa vô tình trải qua 'mối quan hệ đau lòng', ai mà không bao giờ có 'vấn đề trong lòng', ai mà không cần 'tinh thần mạnh mẽ trước cuộc sống'...
Điểm đặc biệt của cuốn sách này là nó tập trung vào việc phân tích, khám phá các cảm xúc thay vì đưa ra các giải pháp để loại bỏ chúng. Chúng ta đều biết không gì vô ích hơn những lời nói 'Đừng buồn nữa. Hãy vui lên. Đừng nhớ nữa. Tư duy lạc quan vào', mỗi khi bạn rơi vào trạng thái tiêu cực. Vì vậy, nỗi buồn cần được thả lỏng, thay vì cần thuốc giải. Chúng ta có thể ăn để giảm nỗi buồn, nhưng không thể ăn để loại bỏ nó. Tâm trạng cần được 'xử lý' theo một cách khác: Không phải nuốt chửng, mà cần được diễn đạt ra.
Và Seolleda đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ này: Cô không đưa ra quá nhiều lời khuyên, lời chỉ dạy, mà chỉ muốn tìm ngôn ngữ cho những cảm xúc khó diễn đạt và rồi để chúng tan biến dần. Chúng ta cần phải khóc, thay vì cố nén lại ngay lập tức. Cảm xúc cần phải được thả lỏng, thay vì bị lý trí đối xử như một tên phạm nhân và bị đày xuống khỏi con người của bạn. Hãy đọc 'Mở mắt thấy buồn, nhắm mắt lại chỉ toàn đau thương' để lắng nghe tiếng lòng của mình. Bạn sẽ cảm thấy mình đang đọc, nhưng đồng thời cũng được ai đó lắng nghe.
Mytour | Nguồn hình ảnh được sưu tầm
