

1. Có một người bạn từ Hà Nội vào Sài Gòn du lịch, hẹn tôi đi ăn. Khi tới nơi, cậu ấy dẫn theo một cô gái và giới thiệu đó là bạn gái mình, người Sài Gòn.
Cô gái ấy không xinh nhưng rất lịch thiệp, lúc chào hỏi tôi cũng thấy hơi ngại. Khi đồ ăn được mang lên, bạn tôi gọi thêm hai chai bia, tôi đồng ý, nhưng chờ mãi phục vụ không mang tới.
Tôi định đứng lên tự đi lấy thì cậu ấy kéo tôi ngồi xuống nói chuyện, rồi bảo bạn gái đi lấy. Khi cô gái đi rồi, tôi hỏi cậu ấy có chuyện gì. Cậu ấy cười và nói: 'Thực ra đó không phải bạn gái tao, sao tao có thể có bạn gái xấu thế cơ chứ'.
Tôi ngạc nhiên nhìn, cậu ta tiếp tục: 'Tao có bạn gái ở Hà Nội rồi, còn cô này chỉ quen trên mạng thôi. Tán tỉnh một thời gian rồi lừa phỉnh rằng sẽ về Hà Nội làm việc, mê tao lắm!'.
Tôi hỏi: 'Nhìn cô ấy ngây thơ thế, mày đã có bạn gái rồi mà còn lừa cô ấy làm gì?'. Cậu ta đáp: 'Càng ngây thơ càng dễ điều khiển, trước đây bạn gái tao đi công tác nửa tháng, tao “khát” quá bèn gọi cô ta, lập tức phóng đến Hà Nội hầu tao. Tao qua chỗ mày chơi cũng chả mất xu nào, cô ta bao tất! Bữa cơm này cũng là tao bảo cô ta mời đấy!'.
Bữa cơm này thật căng thẳng, tôi chỉ nói vài câu cho qua chuyện. Cô gái vẫn ngoan ngoãn ngồi bên, không chen vào câu nào, thỉnh thoảng liếc nhìn 'bạn trai' với ánh mắt tràn đầy yêu thương, khiến tôi thấy hổ thẹn.
Tôi không ăn hết bữa, mượn cớ ra về trước. Trước khi về, tôi đã trả tiền và nhắn cho cậu ta: 'Bữa này tôi mời bạn cậu, cô ấy rất đáng thương, đừng đối xử với cô ấy như thế nữa'. Cậu ta không đáp lại.
Đến giờ, chúng tôi vẫn chưa liên lạc lại. Hiện nay có nhiều thanh niên lợi dụng tình cảm, lừa tiền lừa tình dưới mác yêu đương, khi đủ rồi thì tìm cách bỏ rơi.
Tôi biết sự thất bại trong tình cảm có thể tạo thành vết thương sâu sắc, nhất là khi toàn tâm toàn ý yêu rồi phát hiện mình chỉ là món đồ chơi. Điều đó không chỉ gây đả kích tinh thần mà còn để lại bóng ma tâm lý suốt đời.
Hay những câu chuyện khác…
2. Khi học đại học, tôi có một nhóm bạn thân. Đến năm hai, một cậu bạn trong nhóm có bạn gái là đàn chị năm ba. Kết quả là cậu ấy làm chị kia có bầu, cuối cùng phải phá thai.
Sau khi phá thai, cậu ấy đề nghị chia tay. Suốt kỳ nghỉ hè đó, chị kia không về quê mà ở lại ký túc xá một mình. Sau này, tôi nghe một cậu bạn khác trong nhóm nói rằng chị ấy khó có thể mang thai được nữa.
Biết chuyện, chúng tôi cắt đứt quan hệ với cậu bạn kia. Không lâu sau, cậu ấy mời chúng tôi đi ăn, nhưng tôi và bạn trai từ chối với lý do bận, cũng nói luôn là đừng mời ăn nữa.
Không ngờ, ngoại trừ tôi và bạn trai, những người còn lại đều đến, hơn nữa họ lại vui vẻ như trước, nói cười với cậu bạn kia như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Cuối cùng, tôi và bạn trai cũng không chơi với nhóm đó nữa. Đến giờ đã hai năm sau tốt nghiệp, tôi vẫn không liên lạc lại với họ dù từng rất thân. Có lẽ con người không ai giống ai, ít ra tôi và bạn trai là cùng một loại người.
3. Trong một tiết thể dục hồi tiểu học, sau khi học xong, đầu còn đầy mồ hôi thì tôi bị đám bạn thân kéo vào một góc. Khi vào, tôi thấy nhiều bạn khác cũng đang ở đó, ai cũng phấn khởi nói muốn tôi tham gia một trò chơi.
Vì bạn thân dẫn tới nên tôi không nghĩ có gì xấu, liền gật đầu đồng ý. Họ đẩy tôi đứng dựa vào tường, một đứa giữ chặt tay tôi phía sau, một đứa bịt miệng tôi, đứa nữa đè mạnh lên tim tôi.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, tôi bỗng thấy mọi thứ tối đen, tai ù đi, rồi không biết gì nữa. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình nằm dưới đất, đầu đau nhức và hơi buồn nôn, một lát sau thì mặt nóng ran.
Mấy đứa đó nói rằng tôi vừa hôn mê không tự tỉnh được nên chúng đã cố lay tôi dậy. Điều đau lòng nhất là khi tôi ngợp thở, chúng vẫn 'bận vui', chẳng ai quan tâm đến tôi, khiến tôi quỵ xuống và ngã nhào trên nền đất xi măng...
Sau này tôi mới biết trò chơi đó tên là 'trò chơi chết chóc'. Khi đó, tôi vừa vận động mạnh xong, là thời điểm nguy hiểm nhất, nhưng chúng lại không biết và vô tình chơi trò này, người đầu tiên bị thử nghiệm là tôi. Từ đó, tôi không chơi với đám bạn đó nữa và cũng không liên lạc lại.
