Máy tính lượng tử đã ra đời, nhưng liệu chúng ta có thể chế tạo được chiếc máy tính xách tay lượng tử không?
Khoảng 80 năm trước, các nhà khoa học tại Anh, Đức và Mỹ đã bắt tay vào nghiên cứu và tạo ra những chiếc máy tính điện tử đầu tiên. Những cỗ máy khổng lồ này có kích thước lớn như một căn phòng, tiêu tốn rất nhiều năng lượng, nhưng đã mở ra một kỷ nguyên mới trong khả năng tính toán.
Vào thời điểm đó, ít ai có thể tưởng tượng rằng chỉ vài thập kỷ sau, máy tính sẽ nhỏ gọn đến mức có thể vừa vặn trong ba lô. Tuy nhiên, điều này đã thành hiện thực, và câu hỏi bây giờ là liệu máy tính xách tay lượng tử có xuất hiện trong tương lai không.

Tiềm năng và dự đoán về tương lai
Nhà nghiên cứu điện toán lượng tử Mario Gely từ Đại học Oxford cho rằng sở hữu một chiếc máy tính xách tay lượng tử là khả thi, mặc dù vẫn còn là điều khó dự đoán. Ông nói: "Tôi không thấy lý do nào ngăn cản điều này", nhưng trước khi đạt được mục tiêu đó, các nhà khoa học vẫn phải đối mặt với nhiều thử thách lớn trong việc phát triển công nghệ lượng tử.
Stephen Bartlett, giám đốc Viện Nano tại Đại học Sydney và là chuyên gia về vật lý lượng tử, tin rằng chúng ta sẽ chứng kiến máy tính lượng tử thực sự hữu ích trong thập kỷ tới. Tuy nhiên, ông cũng nhấn mạnh rằng vẫn còn nhiều vấn đề khoa học chưa được giải quyết. "Con đường này còn nhiều thử thách, nhưng chúng ta đang tiến gần hơn", Bartlett chia sẻ.
Quy mô qubit: Chìa khóa mở cánh cửa mới
Trước khi mơ đến chiếc laptop lượng tử, điều đầu tiên cần làm là phát triển một máy tính lượng tử thực sự hữu ích, có thể giải quyết những bài toán phức tạp mà các siêu máy tính hiện nay vẫn không thể làm được. Thách thức lớn nhất hiện nay là số lượng qubit – đơn vị cơ bản trong điện toán lượng tử, tương tự như bit trong máy tính cổ điển. Hiện tại, số lượng qubit trong các hệ thống vẫn còn hạn chế, và cần phải tăng trưởng mạnh để có thể thực hiện những phép tính lượng tử mạnh mẽ.
Các nhà khoa học đã đạt được nhiều tiến bộ quan trọng, ví dụ như kiến trúc QCCD (Quantum Charge-Coupled Device). QCCD giúp phát triển các mảng qubit hai chiều, tăng mật độ qubit và tạo ra khả năng mở rộng quy mô hiệu quả hơn. Tuy nhiên, vẫn còn một chặng đường dài trước khi chúng ta có thể xây dựng một máy tính lượng tử thực sự có thể ứng dụng rộng rãi.

Sự cần thiết phải phát triển các loại qubit khác nhau
Hiện nay, máy tính lượng tử như của IBM và Google chủ yếu sử dụng qubit siêu dẫn. Tuy nhiên, công nghệ này có một hạn chế lớn: qubit siêu dẫn chỉ có thể hoạt động ở nhiệt độ cực thấp, gần như không độ tuyệt đối (khoảng 20 millikelvin). Để duy trì nhiệt độ này, cần phải dùng những tủ lạnh pha loãng cỡ lớn, chiếm diện tích rộng và tiêu tốn nhiều năng lượng. IBM đang đặt mục tiêu phát triển máy tính lượng tử có 2.000 qubit vào năm 2033, tuy nhiên, thiết bị này sẽ cần một không gian rất lớn, có thể chiếm cả một phòng.
Do đó, để biến giấc mơ máy tính xách tay lượng tử thành hiện thực, các nhà khoa học cần phải tìm hiểu thêm về các loại qubit khác. Một trong những lựa chọn tiềm năng là qubit ion bị mắc kẹt. Đây là loại qubit được tạo ra từ các hạt tích điện có thể tồn tại ở nhiều trạng thái cùng một lúc và được giữ lơ lửng trong trạng thái này nhờ vào trường điện từ. Khác với qubit siêu dẫn, qubit ion bị mắc kẹt hoạt động ở nhiệt độ phòng và không cần đến các tủ lạnh cỡ lớn.
Tuy nhiên, một thách thức lớn đối với qubit ion là các hệ thống laser đi kèm. Hiện tại, các hệ thống laser này chiếm diện tích lên tới một mét khối. 'Nếu bẫy ion là tương lai, chúng ta cần thu nhỏ các hệ thống laser này', Gely chia sẻ. Không chỉ cần làm nhỏ hơn, các tia laser còn phải được cải tiến để có thể xử lý số lượng lớn qubit. Các hệ thống hiện nay chỉ có thể điều khiển tối đa 100 ion, điều này vẫn chưa đủ để tạo ra một máy tính lượng tử hoàn chỉnh với hàng triệu qubit.

Những bước tiến mới nhất
Mặc dù vẫn tồn tại nhiều thách thức, nhưng những tiến bộ gần đây đã đem lại nhiều hy vọng. Các kiến trúc QCCD đang hứa hẹn sẽ gia tăng mật độ qubit, trong khi đó, sự thu nhỏ của các thiết bị laser đã có những bước đột phá lớn. Vào tháng Bảy vừa qua, nhóm nghiên cứu tại Đại học Stanford đã phát minh ra loại laser titan-sapphire mới, nhỏ hơn đến 10.000 lần so với những tia laser cũ. Sự cải tiến này có thể giúp giảm đáng kể kích thước của các hệ thống qubit ion bị mắc kẹt.
Bartlett cũng cho rằng việc thu nhỏ và tối ưu hóa phần cứng không phải là điều không thể. Mặc dù vẫn còn nhiều vấn đề chưa được giải quyết, ông lạc quan rằng những thách thức như sửa lỗi và tăng số lượng qubit sẽ được giải quyết trong tương lai. Tuy nhiên, câu hỏi lớn là liệu máy tính xách tay lượng tử có thực sự mang lại giá trị thiết thực cho người dùng hay không.

Ứng dụng và viễn cảnh của máy tính xách tay lượng tử
Ngay cả khi những vấn đề kỹ thuật được khắc phục, việc sử dụng máy tính lượng tử một cách rộng rãi vẫn còn là một câu hỏi chưa có lời đáp. Gely đề xuất rằng thay vì thay thế hoàn toàn máy tính cổ điển, máy tính xách tay lượng tử có thể hoạt động như một bộ xử lý phụ trợ, tương tự như cách card đồ họa được sử dụng trong các máy tính ngày nay. "Nó có thể sẽ hữu ích cho những tác vụ đặc thù, nhưng không phải cho mọi nhu cầu", ông chia sẻ.
Bartlett cũng nhấn mạnh rằng ứng dụng của máy tính lượng tử có thể sẽ tập trung vào những lĩnh vực như tài chính, bảo mật thông tin, hoặc các ứng dụng chuyên biệt khác. Tuy nhiên, không ai có thể dự đoán chính xác máy tính lượng tử sẽ ảnh hưởng thế nào đến đời sống thường ngày của chúng ta.
