
Tác giả: Cameron Shingleton
Mọi thông tin về tác giả có thể tìm thấy tại Facebook fanpage.
Chuỗi bài viết về tình yêu của chúng ta trên Mytour: Phần 1, Phần 2 và Phần 3
Duy trì sự lãng mạn trong mối quan hệ là một khía cạnh quan trọng. Nó không chỉ là về những hành động ngoại giao, mà còn là về cách thái độ và suy nghĩ của bạn đối với đối tác.
Trong việc theo đuổi tình yêu, sự ga lăng là một phần không thể thiếu. Nó thể hiện sự quan tâm và chăm sóc tinh tế, giúp tạo dựng một môi trường tương tác tích cực và thoải mái cho cả hai bên.
Đằng sau sự ga lăng là sự hiểu biết sâu sắc về cảm xúc và nhu cầu của đối tác. Đó là sự chia sẻ và tôn trọng, không chỉ trong từng hành động mà còn trong mỗi suy nghĩ và cử chỉ.
Hơn nữa, anh ta cần hiểu về việc lý tưởng hóa tình dục. Mặc dù tình yêu ga lăng có phần lãng mạn, nhưng vẫn chỉ là yếu tố phụ như đã được đề cập trong phần 3 của loạt bài này.
Vậy vấn đề là gì? Sự mâu thuẫn giữa hai khái niệm 'tình yêu' và 'ga lăng' là gì? Điều đó nằm ở sự ga lăng - ít nhất trong phiên bản tinh tế, có chiều sâu của nó - đang trên đà mai một trong một thế giới ngày càng thực dụng. Có thể nói, sự ga lăng đang bị thương mại hoá và mất dần đi ý nghĩa.

Đầu tiên, cần phải nói đến xu hướng tình yêu ngày càng trở nên 'thân mật', và ít hình thức hơn. Điều này là kết quả tất yếu của quá trình bình đẳng giới, đã làm giảm bớt 'khoảng cách' giữa nam và nữ.
Một trong những hệ quả là giới trẻ ngày càng tự do trong cách thể hiện sự khao khát. Nhiều người trẻ bắt đầu tự tin tỏ ra gợi cảm trước mắt người khác, hoặc dũng cảm nói ra những điều mà họ muốn. Những người dũng cảm nói ra thường được coi là sống tự do và chân thành. Trong khi đó, những người ngược lại thì bị xem là ngần ngại và nhút nhát.
Thực sự, thái độ này rất thú vị và thực tế. Ai cảm thấy mình có tình cảm với người khác không cần phải tốn thời gian để tạo ấn tượng. Không cần phải tự đau đầu suy nghĩ liệu mình có đủ hấp dẫn đối tượng hay không. Con trai không cần phải cố gắng thu phục cô gái họ thích. Cô gái cũng không cần phải chờ đợi xem chàng trai có chú ý đến mình không hay tự cao tự đại để thu hút sự chú ý. Thay vào đó, họ chỉ cần thể hiện sẵn lòng yêu và xem phản ứng của đối tượng như thế nào.
Từ góc nhìn lãng mạn, tình yêu kiểu mới này có vẻ hấp dẫn, nhưng cũng có thể nói là thiếu cảm xúc? Vì lãng mạn (một phần quan trọng của tình yêu) thường bắt đầu từ giai đoạn 'chú ý-bắt đầu có tình cảm' được kéo dài bởi những cử chỉ ga lăng từ phía nam giới. Mặt khác, cũng che giấu tình cảm đó (hành vi mang tính hình thức cũng là cách tránh nói trực tiếp về mong muốn với đối tượng).
Cả hai đều chọn cách thể hiện tình cảm một cách mập mờ. Nhưng điều này cũng dẫn đến sự nghi ngờ. Cô gái có thể nghi ngờ liệu đối tượng thực sự chân thành không? Người con trai chủ động theo đuổi có thể nghi ngờ liệu tình cảm của mình có được đáp lại không?
Tuy nghi ngờ về tình cảm của đối tượng có thể làm tăng cường tình yêu và tạo ra đam mê mạnh mẽ và lâu dài khi những nghi ngờ ban đầu được giải quyết một cách rõ ràng.
Ý thức về cách cư xử lịch sự giữa nam và nữ và giữa mọi người nói chung ngày càng giảm, thay vào đó, 'văn hoá khả năng' được thúc đẩy. Trong lĩnh vực tình yêu, điều này rõ ràng nhất khi sử dụng các ứng dụng hẹn hò. Việc mở rộng phạm vi lựa chọn khuyến khích khám phá nhiều cơ hội khác nhau thay vì tập trung vào một đối tượng nhất định.

Tôi hoàn toàn chấp nhận rằng, nhiều người yêu nhau chân thành, dù là qua mạng Internet. Tôi chỉ muốn nói về tâm lý tương đối thiếu lãng mạn - hiện tượng phổ biến ở nhiều đàn ông khi trước mặt là một lựa chọn đối tượng đa dạng, đến mức họ không còn sẵn sàng đầu tư thời gian, bày tỏ lòng tận tụy, như lý tưởng về sự lãng mạn cũ từng đòi hỏi.
Cứ nói, ai muốn theo đuổi lý tưởng cũ thường gặp khó khăn khá lớn. Nếu để mắt đến một cô gái thì nhiều khi phải chờ đợi, có khi mất khá lâu mới biết cô ấy có đủ tình cảm với mình hay không. Bây giờ có Tinder thì cũng có phương tiện giải quyết rất tiện lợi: mình thấy mình quan tâm cô này cô kia chưa “có tương lai' lắm thì mình chuyển sang hoặc tìm kiếm đối tượng khác, mở app ”cập kê” cô khác chơi. Văn hóa năng lực là như vậy.
Nói về quá trình thương mại hóa tình yêu lãng mạn thì chỉ cần nghĩ tới mấy ngày trong năm có mục đích chính là tạo ra cơ hội để nam nữ bày tỏ tình cảm. Ở Việt Nam ít ai biết Valentine's Day bản chất là một phát minh của một công ty bán thiệp mừng Mỹ, tức một sự kiện người ta suy nghĩ ra đơn thuần vì mục đích kinh doanh. Còn Ngày Quốc Tế Phụ Nữ, mặc dù nó bắt nguồn từ cuộc biểu tình có sự tham gia của hàng ngàn phụ nữ đòi quyền bầu cử, có mức lương cao hơn, nhưng trong những năm gần đây khẩu hiệu của nó đối với nhiều người là “sales'.
Đối với nhiều phụ nữ Việt Nam, mức độ được chú ý từ phái mạnh vào ngày 8/3 hình như quyết định giá trị của họ. Còn đối với nhiều đàn ông, vấn đề lớn nhất là kiếm đủ tiền để mua bó hoa hay gấu bông thật nổi bật. Ngày lễ được tổ chức để nhắc lại phong trào phụ nữ đòi quyền được tổ chức lại trong tinh thần tiêu thụ, theo kiểu “càng to và càng đắt thì càng đẹp.”

Rõ ràng, không chỉ có ngành hoa và ngành sản xuất đồ chơi đang góp phần vào việc coi tình yêu là điều đàn ông thể hiện bằng cách tiêu tiền triệu. Khi đi du lịch, khi mặc đồ đi chơi, khi chụp ảnh chung, và nhất là khi chụp ảnh cưới và trang trí nhà cửa sau khi kết hôn, mọi người đều được khích lệ, từ mọi phía, để đánh dấu tình yêu bằng cách tiêu tiền.
Ở Việt Nam, đàn ông không chỉ phải chứng minh tình yêu của họ một cách cụ thể, mà còn phải đảm nhận vai trò người chồng trụ cột cho gia đình trong tương lai, các vấn đề liên quan đến sự lãng mạn không chỉ vật chất mà còn đáng quan ngại hơn ở một số quốc gia khác.
***
Tình hình ngày càng hỗn loạn, hình ảnh một người đàn ông thực sự mang vẻ đẹp kiểu cũ và lãng mạn càng trở nên mơ hồ, khiến phụ nữ phải tự hỏi - họ vẫn đang chờ đợi một người đàn ông theo đuổi họ theo cách lãng mạn như trước không? Đàn ông cũng phải tự hỏi tương tự, liệu họ có muốn duy trì lý tưởng lãng mạn như trước không? Có muốn tiếp tục kiên nhẫn, hy sinh như trước, hay tỏ tình một cách gián tiếp như trước không? Hay họ nên dừng lại và ưu tiên những người phụ nữ thực tế hơn trong tình yêu?
Phương án “ít lãng mạn hơn' đã là sự lựa chọn của nhiều người ở các nước phương Tây. Dĩ nhiên, ở phương Tây vẫn có những chàng trai, cô gái thích hẹn hò, đi cà phê, ăn tối với nhau và trân trọng những hành động lãng mạn như: chàng trai thích tặng hoa, mở cửa cho bạn gái đi trước, cô gái đánh giá cao nghệ thuật trò chuyện. Tuy nhiên, những người này chỉ còn là ít ỏi.
Đối với tình cảm lãng mạn kiểu cũ, phần lớn giới trẻ phương Tây có thái độ dè dặt, nếu không muốn nói là hoài nghi. Nhiều người tin rằng tình yêu lãng mạn không còn nữa, thay vào đó là tình dục và các loại khoái cảm khác và thời gian tiến đến chúng ngày càng ngắn. Một số người dường như coi mối quan hệ chủ yếu là cách làm thoả mãn nhu cầu của cả hai bên. Nhưng khó tưởng tượng rằng những quan điểm vỡ mộng này có thể trở thành chuẩn mực ở Việt Nam trong vài năm tới, và theo tôi, người Việt có thể rất hạnh phúc về điều đó.

Tuy nhiên, ở phương Tây cũng có lý do khác có vẻ thuyết phục hơn khiến nhiều người nghi ngờ lý tưởng cũ về tình yêu lãng mạn, và đặc biệt là sự lãng mạn ở đàn ông. Đó là cách suy nghĩ theo kiểu tình yêu lãng mạn là tiêu chuẩn hai mặt, không chỉ thể hiện sự tôn trọng, sự tận tâm đối với đối tượng mà còn lộ ra xu hướng coi thường phụ nữ. Như là phụ nữ PHẢI thụ động trong tình yêu, nên tỏ ra bất lực, để đàn ông lãng mạn có cơ hội tiếp cận.
Trên thực tế, sự lãng mạn ở đàn ông phương Tây gặp trục trặc này vì vai trò giới tính đã thay đổi nhiều. Từ Cách mạng Tình dục, diễn ra từ những năm 60 trở đi, nhiều người theo thuyết nam nữ bình quyền tin rằng vấn đề chính là cách đàn ông lý tưởng hóa cái “yếu' ở “phái yếu, và nhiều phụ nữ Tây cứ nghĩ rằng đàn ông nên cư xử với phụ nữ dứt khoát như người ngang hàng trong tất cả các tình huống. Đến thời điểm hiện tại, phần lớn phụ nữ Tây tin rằng họ có khả năng tự đi đến buổi hẹn hò và chia nhau trả tiền khi hẹn hò xong. Và nhiều người trong số họ tỏ ra rất nghi ngờ với những người đàn ông lãng mạn nhưng vẫn muốn đến đón hoặc trả tiền trọn gói.
Trong mắt những người Tây, việc tránh những cuộc tranh cãi vì những vấn đề nhỏ trong các buổi hẹn hò là điều đáng mừng, và có điều gì đó tích cực trong thái độ của người Việt đối với các hành động ga lăng. Ở Việt Nam, những gì phụ nữ mong đợi từ một người đàn ông khi hẹn hò là khá rõ ràng. Những hành động mà một người đàn ông muốn để lại ấn tượng tốt đã trở nên thông thường.
Tuy nhiên, có điều đáng tiếc trong sự thực dụng có thể nhận thấy trong sự ga lăng thông thường ở Việt Nam: trai Việt biết cách đáp ứng tiêu chuẩn về sự ga lăng chỉ để làm cho bạn gái mình hạnh phúc. Lý tưởng về chàng trai ga lăng ở Việt Nam thường chỉ là người tặng hoa một cách thuyết phục, mà khả năng cao sẽ làm cho trái tim của cô gái đập nhanh. Nhưng thực ra, những cử chỉ này có thể chỉ là một sự diễn xuất trên sân khấu tình yêu.
Có người nghĩ rằng sự ga lăng của đàn ông không nên bị loại bỏ như ở phương Tây. Theo tôi, cô gái Việt nên cho phép chàng trai có cơ hội thể hiện sự ga lăng một cách tự nhiên, miễn là họ không hành động như trẻ con, và có đủ tự tin để theo đuổi nếu họ quan tâm. Ngược lại, chàng trai vẫn nên tỏ ra lịch sự, chu đáo, và biết cách đối xử với người khác trong tình yêu, đó mới là người đàn ông Việt tôi hy vọng sẽ gặp trong tương lai.

Nhờ có Shakespeare, tiếng Anh có một câu nói độc nhất vô nhị: “By indirections find directions out', có thể dịch sang tiếng Việt là “đi vòng vèo thì biết phương hướng chắc hơn”. Theo tôi, tính ga lăng chính là cách đi vòng vèo trong tinh thần của Shakespeare, một cách giúp đàn ông thể hiện tình cảm và khiến họ và người yêu của họ biết được hướng đi trong tình yêu.
Shakespeare cũng có một câu nói khác nói rõ hơn về tình yêu: Con đường của tình yêu chân thực chẳng bao giờ đơn giản.
Điểm chính ở đây là: ai đánh giá cao tình yêu lãng mạn, không nên mong đợi con đường trải phẳng. Và tính ga lăng ở đàn ông giúp tình yêu phức tạp hơn: những hành động nhỏ, nhiệm vụ hàng ngày trong tình yêu không chỉ làm cho nó phức tạp mà còn làm cho nó sâu sắc hơn.
Thẳng thắn mà nói, nếu đàn ông nói rõ họ muốn gì từ phụ nữ, và phụ nữ có thể trả lời thẳng hoặc từ chối, thì văn hoá tình yêu sẽ thực tế hơn. Nhưng điều này có thể dẫn đến một văn hoá tình yêu rất nhàm chán.
Hoặc nói theo triết học, hình thức và bản chất thường liên kết chặt chẽ. Những hành động lãng mạn không chỉ là hình thức, mà còn là bản chất của tình yêu.
Tiếp tục...
Cameron Shingleton
