Thỉnh thoảng, nhiều người muốn đùa giỡn để tạo không khí vui vẻ, gần gũi, nhưng kết quả lại phản tác dụng.

Một số thanh niên có thói quen đùa giỡn về ngoại hình và tính cách của người khác. Mặc dù chúng có thể là lời nói vô ý, nhưng người nghe thường hiểu lầm và cảm thấy phiền lòng.
Phiền lòng vì sếp không ý tứ
'Hoàng béo ơi, có thể giúp tôi kiểm tra máy in được không? Nó lại gặp sự cố rồi', 'Hoàng béo đâu rồi? Hãy sắp xếp đơn đặt hàng trà sữa cho mọi người ở đây nào'... Đó là những lời sếp thường gọi Minh Hoàng (26 tuổi, TP.HCM) hàng ngày.
Hoàng vẫn nhớ như in khi anh mới gia nhập công ty, sếp luôn gọi tên của anh kèm theo từ 'béo'. Điều này khiến một số đồng nghiệp khác phải cười toáng lên, khiến Hoàng cảm thấy lúng túng.
Lí do là vì tại bộ phận mà anh đang làm việc, có hai người cùng tên Hoàng. Trong một buổi họp, sếp gọi tên Hoàng nhưng không biết đang gọi ai.
Từ đó, sếp của Hoàng nảy ra ý tưởng dựa trên hình dáng tròn trĩnh của nhân viên mới. Sếp thêm từ 'béo' vào sau tên để phân biệt.
Ban đầu anh nghĩ sếp chỉ đùa vài lần rồi thôi. Nhưng mọi người đều tuân theo sếp.
Vì sợ bị nói nhỏ nhặt vì miếng cơm manh áo, anh phải nhẫn nhịn mà không đáp lại. Dù lòng tự ti, mặc cảm của anh trỗi dậy.
'Thiếu gì cách để phân biệt hai người cùng tên. Trong quá khứ, ở lớp học có hai bạn tên Nguyễn Thị Mỹ Châu. Khi cần gọi, cô giáo gọi Châu A cho bạn sinh trước, Châu B cho bạn sinh sau', anh chàng ví dụ.
Anh tự hỏi tại sao sếp không chọn cách gọi không làm tổn thương người khác?
Còn với Mỹ Anh, một cô nàng gen Z làm việc tại văn phòng ở quận 1, thường xuyên bị đồng nghiệp nói đùa, khiến cô cảm thấy bối rối.
Thường đùa 'Quê em ở Bến Tre à?', 'Về quê nhớ mang dừa lên nhé'… dù Mỹ Anh quê ở Long An.
Lí do cho những lời đùa này là vì hàm răng của cô có phần hô hào hơn bình thường. 'Họ ẩn dụ như vậy đã là tỉ mỉ. Trong nhiều năm ở THPT, tôi luôn bị trêu chọc vì có hàm răng giống hàm dừa', cô chia sẻ.
Vì vậy, cô quyết định tích góp tiền vài năm nữa để niềng răng. Nhưng nếu thành công, cô vẫn lo sợ đã 'mất danh tính'.
Thể hiện sự quan tâm nhưng vẫn thiếu tỉ mỉ
Ngay từ thời học sinh, Linh Nguyễn (27 tuổi) đã tự cảm thấy thiếu tự tin. Lý do là cô có vẻ ngoài tròn trịa hơn so với bạn bè cùng tuổi.
Cứ mỗi khi phải mặc áo dài đến trường, cô luôn cảm thấy tự ti khi so sánh với những bạn nữ cao ráo khác.
Linh nhớ lại bài học về bệnh phù chân voi. Một nhóm bạn liên tục nhìn vào hình ảnh trong sách giáo khoa, kín đáo cười rồi quay về phía cô.
Kể từ đó, khi chọn quần áo, Linh luôn tránh các loại quần ôm sát. Và cô rất ít khi mặc váy ngắn quá đầu gối.
Trên nơi làm việc, những lời đùa về đôi chân to vẫn thường xuyên được nhắc đến. Linh nhớ lại lần đi tiệc cuối năm của công ty, cô đã chọn một chiếc váy xòe để che đi khuyết điểm.
Hầu hết mọi người đều khen cô tự tin. Nhưng niềm vui không kéo dài được bao lâu.
Đang ăn, một đồng nghiệp đến gần tai, rồi thì thầm: 'Dạo này Linh lên cân đấy nhỉ?'.
'Nghe xong câu đó, tôi không còn muốn ăn nữa', cô kể.
'Nói đùa quá rồi'
'Nói đùa quá rồi', 'Người nghiêm túc', 'Không biết hài hước là gì'… Một số bạn thường giải thích về những lời nói đùa của mình như vậy.
Như trường hợp của Minh Hoàng, chị sếp giải thích: 'Chị muốn nhắc nhở em giảm cân nên mới gọi như thế. Em mà giảm cân là đẹp trai hơn đấy'.
Nghe xong, Hoàng cảm thấy tổn thương tăng lên nhiều lần. Anh tự hỏi: 'Chắc là giờ này mình không chỉ béo mà còn không được đẹp nên sếp nói thế'.
Bên cạnh đó, những lời đùa vô hại từ người xung quanh cũng có thể làm người nghe cảm thấy tự ti. Đôi khi, họ chọn cách tỏ ra ít nói.
Như trường hợp của Mỹ Anh, cô kể rằng cô rất ít khi tham gia tụ tập với đồng nghiệp. Vì cô lo lắng người khác sẽ nói đùa về hàm răng của mình.
Ngoài ra, trong giao tiếp hàng ngày, còn rất nhiều câu hỏi, lời đùa khiến người nghe cảm thấy buồn. Chẳng hạn như 'Tại sao dạo này gầy thế?', 'Da mặt sao lại mụn nhiều thế?'. Hoặc 'Tóc ngắn vậy làm sao?', 'Da mặt sao lại đen thế?'.
