
Dạo gần đây trên phố, nhớ lại câu chuyện từ quá khứ làm lòng ta xao xuyến.
Khi tôi lên 5, thường phải tự chơi vì bố mẹ bận. Chơi với nước sôi, chân tôi bị bỏng nặng. Khóc lóc vì đau, được đưa vào bệnh viện. Sẹo vết kia dù đã lành, nhưng vẫn mãi in sâu trong lòng. Liệu đứa trẻ bị sẹo ấy có thể vượt qua được những thử thách? Ai dám đồng hành cùng người có nhiều sẹo như tôi chứ?
Bố mẹ đã cho tôi nhiều thứ: kem trị sẹo, đồ chơi, quần áo đẹp… để giảm đi cảm giác tự ti vì vết sẹo. Dù sẹo da có phai mờ, nhưng vết thương lòng vẫn còn đó. Nghe bố mẹ nói sẽ đưa tôi đi Singapore để chữa sẹo, dù tốn nhiều tiền, chỉ cần tôi vui vẻ. Tôi chỉ cười và nói: “Không cần đâu, bố mẹ ạ. Con vẫn vui mà.”
Cuối cùng, tôi quyết định không đi Singapore. Vì thực tế, gia đình tôi không phải giàu có. Tôi không muốn bố mẹ phải bán nhà, bán đất chỉ để chữa lành vết sẹo cho tôi. Tôi chọn giữ lại vết sẹo, thay vì làm cho bố mẹ lo lắng.
Sống qua bao năm với vết sẹo trên chân, một lần, trong buổi cơm tất niên, mọi người nói về vết sẹo của tôi. Mọi người đều cảm thấy tiếc nuối cho tôi không có đôi chân hoàn hảo như những người khác. Tôi hiểu điều đó, nhưng chỉ có thể ngậm ngùi chịu đựng. Tôi không muốn làm mất vui cho gia đình.
Chị tôi đùa rằng “Nếu không trở thành hoa hậu, thì cũng là quả hậu. Ai dám chê mày, tao sẽ ra tay”. Cả nhà đều cười sảng khoái. Tôi nhớ bữa cơm tất niên đó, mọi người ăn uống vui vẻ, diện đồ đẹp trong niềm hân hoan của năm mới. Tôi cũng có quần áo, nhưng không thể mặc váy như họ. Tôi chỉ cố gắng giữ vẻ mặt vui vẻ. Nhưng sau khi tiệc tàn, không ai biết rằng trong đêm đó, vết sẹo cũ lại làm đau lòng tôi.
Tôi có một nhóm bạn thân. Thường xuyên chúng tôi cùng nhau đi ăn. Một lần, khi tôi đi ăn cùng họ.
“Quá nóng!” - Tôi phàn nàn trong buổi ăn.
“Nhanh lên, lấy đá chườm ngay!”
Đối diện bàn, có người bị bỏng vì không cẩn thận. Nhìn thấy sự lo lắng của mọi người, tôi lại nhớ về vết sẹo của mình từ lâu. Hiện tại nó vẫn không thay đổi nhiều, nhưng tâm trạng của tôi đã tốt hơn rất nhiều. Thời gian sẽ làm dịu đi những tổn thương. Nhưng liệu thời gian đã đủ để làm điều đó?
Nhìn người bị bỏng, tôi đột nhiên nghĩ:
Rốt cuộc, vết sẹo không quan trọng như tôi tưởng. Đôi khi, tôi tự làm cho nó trở nên nặng nề hơn. Sau khi về nhà, viết nhật ký và ngủ sâu giấc. Chưa từng có cảm giác thanh thản như vậy. Nhưng có lẽ sự bình yên trong lòng không đơn thuần chỉ là một trạng thái tình cờ. Đó là điều gì đó hoàn toàn khác…
Khi tôi 25 tuổi, có một người tỏ tình với tôi. Anh ấy nắm tay tôi và hứa sẽ chăm sóc tôi suốt đời. Lúc đó, tôi cảm động lắm. Chưa bao giờ có ai nói với tôi những lời ngọt ngào như vậy.
Rốt cuộc, suốt bao năm tôi mong đợi một người như vậy, hy vọng có ai đó sẽ cầm tay và quý trọng tôi. Nhưng giờ đây, tôi nhận ra rằng, tôi không cần người khác để trân trọng. Một người đàn ông có thể làm lành vết thương trong lòng tôi không? Sự lành lặn đôi khi không đến từ lời nói, cũng không phải từ một ai đó đặc biệt.
Điều quan trọng là tôi cần học cách buông bỏ ý nghĩ về sự hoàn hảo mà tôi lầm tưởng trong cuộc sống này.
Quan trọng nhất là tôi cần thứ lỗi cho những khiếm khuyết trên cơ thể của mình.
Quan trọng nhất là tôi cần chăm sóc bản thân mình tốt hơn và sống một cuộc sống hạnh phúc hơn.
Tôi sẽ thực sự hạnh phúc thông qua những nỗ lực hàng ngày, hàng năm.
Trở về nhà, tôi đắm mình trong bồn nước nóng suốt một giờ. Vết thương trên chân không chỉ là sẹo vật chất mà còn là vết thương trong lòng. Cần phải thả lỏng tâm trí để làm sạch vết thương. Thời gian sẽ làm tan biến mọi tổn thương. Tôi nên nhận ra điều này từ lâu rồi, không phải bây giờ.
Nhìn bầu trăng xanh lấp lánh, tôi cảm thấy bình yên trong lòng.
Giống như lời của Thiền sư Thích Nhất Hạnh trong tác phẩm “Không Sinh Không Diệt Đừng Sợ Hãi”:
“Thiền sư hiểu rõ về cuộc sống. Ngài biết rằng sự sống và cái chết chỉ là khái niệm tưởng tượng. Coi chúng như thực tế là nguồn gốc của khổ đau của chúng ta.
Thiền sư dạy rằng không có sự sinh ra, không có sự diệt vong, không có sự đến và đi, không có sự giống nhau hoặc khác biệt, không có cái tôi hay hư vô. Chúng ta thường coi mọi thứ là có thật. Khi chúng ta nhận ra rằng chúng ta không bị phá hủy, chúng ta không còn sợ hãi. Đó là sự giải thoát. Chúng ta có thể thưởng thức cuộc sống một cách mới mẻ.”
Tôi có thể thả lỏng những lo lắng trong tâm hồn để đạt được sự bình yên thực sự.
Nếu bạn giống như tôi, chưa thể làm tan biến những vết thương trong lòng. Hãy đọc cuốn sách “Không Sinh Không Diệt Đừng Sợ Hãi” của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh xem sao. Hy vọng bạn sẽ tìm ra điều gì đó cho riêng mình, quan trọng là, sau những tháng ngày đầy gian truân ở trong thế gian này, sẽ có những khoảnh khắc thực sự an lành. Những điều đó... không thể mua được bằng tiền, có phải không?
