
Trong một bài viết trên tờ The New York Times, tác giả Sophie Blackhall chia sẻ câu chuyện về con trai của cô. Khi con trai của tôi 3 tuổi, cậu bé hỏi tôi rằng khi tôi cũng bằng tuổi của cậu ấy, tôi sẽ ở đâu? Tôi trả lời cậu bé rằng: “Lúc đó, con chưa đến thế giới này”. Nhưng con trai của cô bé phản hồi rằng: “Không, lúc đó, con mới chỉ bé xíu, bé xíu”.
Tuy nhiên, những câu hỏi khó nhất mà các bậc phụ huynh phải đối mặt đó là về cái chết. Bởi vì trẻ con còn quá nhỏ để hiểu khái niệm “mãi mãi từ biệt cuộc sống này”. Liệu chúng ta nên kể cho trẻ nghe và liệu chúng có hiểu không? Và chúng ta phải làm gì với nỗi đau, sự bối rối và trái tim tan vỡ của mình?
Sophie Blackhall tiếp tục chia sẻ rằng: “Khi Olive, đứa con đầu lòng của tôi, lên 4 tuổi, cô bé đã thấy một chú chim sẻ nằm bất động trên vỉa hè. Chú chim đó tên là Betty. Cậu bé muốn chúng tôi cứu chú chim đó. Chúng tôi đã đặt chú chim vào một chiếc hộp nhỏ và bọc chăn cho chú. Nhưng chúng tôi không thể cứu chú chim và nó đã qua đời.

Vì trước đó chúng tôi đã trải qua tác phẩm “The dead bird” (“Chú chim chết”) (phiên bản gốc do Remy Charlip vẽ minh hoạ và sau đó được Christian Robinson làm mới lại bản vẽ) nên tôi đã tổ chức một lễ tang phù hợp cho chú chim. Nhưng điều đó cũng lại là vấn đề. Chúng tôi sống ở tầng 3 của khu chung cư và không có đất để chôn cất chú chim. Hàng xóm của tôi đã mời tôi đến một khu vườn, tham dự bữa tiệc nướng và cuối cùng là lễ đưa tiễn chú chim. Đứa con trai 8 tuổi của tôi đã khóc nức nở và nói rằng, “Nước mắt con rơi dù con không biết chú chim Betty trước đây”.
Trải nghiệm đầu tiên của Olive trước cái chết của chú chim dần được xoa dịu bởi một cuốn truyện tranh.
Chúng tôi đọc sách cho các em nhỏ để họ cảm thấy thư giãn, giảm bớt cô đơn và hiểu rõ hơn về những điều mà họ chưa hiểu. Chúng ta đã đọc nhiều truyện tranh từ khi mới sinh, từ khi thay răng đến khi đến trường. Và bây giờ, chúng ta sẽ đọc những cuốn sách dũng cảm viết về sự chia ly với thế giới này của một con người.
Trong “The tenth good thing about Barney” của Judith Viorst và Erik Blegvad, mẹ của đứa trẻ cho biết họ có 10 điều tốt để nói về chú mèo vừa qua đời, Barney, nhưng đứa trẻ chỉ nghĩ ra 9 điều. Giống như tất cả các cuốn sách của Viorst, ngôn từ của cuốn sách này rất thẳng thắn, chân thành, hóm hỉnh và như một lời an ủi ấm áp.

“Quả bóng màu tím” của Chris Raschka, được tác giả viết bằng một tâm hồn nhạy cảm và tinh tế, giúp các gia đình và trẻ em đối diện với sự ra đi của chính mình.

Chủ đề của cuốn truyện tranh “The Heart and the Bottle” (Trái tim và cái chai) nói về nỗi đau. Một cô bé thường ngồi đọc sách cùng ông trên chiếc ghế bập bênh. Nhưng một ngày, ông của cô bé đã ra đi. Từ đó, cô cảm thấy cô đơn, căng thẳng và đã đặt trái tim của mình vào chiếc chai, sau đó, treo nó vào cổ mình bằng một sợi dây. Nhưng điều này không làm cuộc sống của cô trở nên dễ dàng hơn như mọi người nghĩ. Cuối cùng, cô bé gặp một người bạn giúp cô lấy lại trái tim từ trong chai.

Có thể nói, “trái tim trong chai” là biểu tượng của cuộc sống đau khổ. Liệu trẻ em có thể hiểu điều này không? Nhiều người tin rằng, qua những cuộc trò chuyện với người lớn, trẻ sẽ có cơ hội thể hiện những điều mà họ đã đối mặt trong suốt thời gian dài. Các tác phẩm của Oliver Jeffers cung cấp nhiều không gian để suy ngẫm.
“The Goodbye Book” của Todd Parr, sử dụng hình ảnh đơn giản của chú cá vàng để diễn tả cảm xúc của mỗi người khi phải chứng kiến sự ra đi của người mình yêu thương mãi mãi.

“Death is Stupid” của Anastasia Higginbotham làm người đọc nhớ lại những lần đưa tiễn những người thân về nơi an nghỉ cuối cùng và cảm giác đau buồn của từng cá nhân. Cảm xúc đau đớn đó không phân biệt ai nhiều hơn ai.

Theo The New York Times
Minh Phương
