Nguyên nhân khiến nhiều người không thể thành công không phải là vì họ thiếu năng lực hay cơ hội, mà là do họ hẹp hòi về kiến thức, khiến tầm nhìn bị hạn chế, tự mãn với những thành tựu nhỏ nhoi và chấp nhận sự an nhàn.
Anh Tuấn là một nhà báo có nhiều kinh nghiệm của một tờ báo chuyên ngành, anh ta đã làm việc chăm chỉ suốt 10 năm ở thành phố Hồ Chí Minh, năm ngoái anh ta đã được đề cử lên chức vụ phó trưởng phòng.
Mấy ngày trước, anh Tuấn hẹn tôi đi ăn cơm. Ngay khi gặp tôi, anh ấy liền nói: “Tôi sắp nghỉ việc.”
Tôi không ngạc nhiên khi nghe điều này vì anh Tuấn đã than phiền nhiều lần: “Lương của phó trưởng phòng chỉ có 7 triệu mỗi tháng, quá ít. Ngoài ra, với công việc của chúng tôi, phải luôn cẩn trọng và thận trọng, thực sự là một gánh nặng.”
Chính việc được đề cử này còn khiến có người viết thư tố cáo anh Tuấn đã chấp nhận lời mời làm việc cho một tổ chức nước ngoài, vì vậy anh ta mới bay ra nước ngoài phỏng vấn trong vài ngày.
Lần này đi nước ngoài, anh Nam tự túi tiền. Dù đã gần 40 tuổi nhưng chưa bao giờ rời nước ngoài, lần này anh dùng cơ hội để đi chơi một vài ngày, tất cả chi phí đều tự lo, tiêu hết gần nửa tháng lương, cảm thấy rất tiếc nuối.
Tôi biết anh Nam thực sự rất khó khăn, ngay cả khi mới tốt nghiệp, giá nhà đất rất rẻ, gia đình cũng có ít hỗ trợ để mua nhà, nhưng áp lực vay tiền mua nhà vẫn nặng nề lên vai anh Nam đến mức không thể chịu đựng.
Anh Nam đã không về quê ăn tết suốt 5 năm, vì vé tàu xe quá đắt nên anh không thể mua. Năm nay anh đã mượn một ít tiền của tôi để về quê.
Một lần uống rượu với tôi, anh Nam lau nước mắt: “Tôi cảm thấy rất tồi tệ, thậm chí là không có tài năng gì, tôi đã làm việc cật lực như vậy trong nhiều năm, không mang về nhà một đồng nào, đến nỗi tôi thường xuyên phải 'nhờ' bố mẹ cho tiền.”
Tôi giải thích cho anh Nam hiểu, anh không phải là không có năng lực làm việc, cũng không phải là không biết cố gắng, chỉ là anh đã đi lạc đường.
1. Những người có kiến thức hẹp hòi luôn hài lòng một cách “bình thường”
Một vài ngày trước, tôi nhận được một cuốn sách mới từ trung tâm xuất bản với tựa đề: “Sáng Suốt”. Cuốn sách này mở ra cho tôi một cái nhìn sâu sắc về khái niệm “hiểu biết”, nói về:
Nguyên nhân khiến nhiều người không đạt được thành công không phải vì họ thiếu năng lực hay cơ hội, mà là do họ hẹp hòi về kiến thức, dẫn đến tầm nhìn hạn chế, tự mãn với những thành tựu nhỏ nhoi và sớm lựa chọn sự thoải mái, ngừng đấu tranh với cuộc sống.
Anh Tuấn gia nhập tờ báo này cách đây 10 năm, với một chính sách đãi ngộ hấp dẫn và tầm ảnh hưởng không nhỏ. Tuy nhiên, thời gian qua, sự thay đổi nhanh chóng trong lĩnh vực truyền thông cùng với sự kiểm soát chặt chẽ hơn từ phía chính phủ đã khiến mức lương của anh không tăng nhiều.

Con đường thăng tiến của anh Tuấn trong công việc khá dài và mỗi bước tiến lên đều gặp nhiều khó khăn. Anh Tuấn cảm thấy hài lòng với việc ổn định ở thành phố mà không xem xét sâu hơn về tương lai.
Hơn nữa, trong khi thế giới bên ngoài thay đổi nhanh chóng, kỹ năng và kiến thức của anh Tuấn về cơ bản vẫn giữ nguyên so với 10 năm trước.
Cuộc sống của anh Tuấn đã trải qua nhiều thăng trầm, nhưng anh vẫn cảm thấy tự mãn với sự ổn định và bình yên hiện tại.
Trước đây, Nam từng tự cao tự đại, khi mới vào làm ở tờ báo này, anh ấy đã viết ra một số bài báo nổi bật, nhận được giải thưởng nhà báo trẻ xuất sắc. Anh đã được lãnh đạo ca ngợi nhiều lần: “Chúng tôi rất trân trọng Nam.”
Những thành công này với một người mới vào nghề thực sự rất đáng tự hào. Nhưng trong tầm nhìn dài hạn, chúng không có ý nghĩa gì.
Sau khi lương bị điều chỉnh lại một lần nữa, và bạn bè cùng trang lứa đều tiến xa, Nam mới nhận ra điều này.
Tác giả cuốn sách còn nói rằng: “20 năm trước, công nghệ nhận diện giọng nói trong nước được xem là một thành tựu lớn, nhưng khi tiếp xúc với các chuyên gia quốc tế, mới thấy rằng công nghệ đó không có gì đặc biệt.”
Sau đó, tác giả quyết định từ bỏ tất cả để theo học tại Đại học Johns Hopkins, gặp gỡ các chuyên gia hàng đầu thế giới về công nghệ máy tính, và tiếp cận với nhiều công nghệ mới mẻ mà không có ở Việt Nam.
Bây giờ nhớ lại khoảnh khắc đó, anh nói: “Nếu không tham gia buổi hội thảo học thuật đó, tôi sẽ luôn tự mãn với thành tựu của mình và không bao giờ biết rằng thế giới bên ngoài có đến thế.”
Với những người không nhận ra rằng 'có núi cao hơn núi', họ luôn tự tin rằng họ đã làm rất tốt. Nhưng khi so sánh với thành công của người khác, sự khác biệt thật sự rõ rệt.
Thiếu đi sự cần cù sẽ không thể duy trì được lâu dài.
Nhiều người chỉ đang đóng kịch làm việc chăm chỉ.
Điều này không ám chỉ rằng cách tiếp cận này không có chiến lược hay hiệu quả, nhưng đang nói đến những người đang giả vờ và diễn trước mặt lãnh đạo, đồng nghiệp hoặc chỉ để đăng lên Facebook để thể hiện. Nhưng khi đối mặt với thử thách thực sự, họ thường 'lộ bản chất' của mình.
Một lần, tôi đi tàu cao tốc ra Bắc tham dự một sự kiện và gặp một người tự xưng làm bên Bộ Giao thông Vận tải.
Ông ta nói chuyện với tôi rất lâu, nhắc đến việc chỉ có sự cần cù thực sự mới có thể thay đổi số phận của một người. Những người giả vờ chăm chỉ có vẻ rất đẹp bề ngoài, nhưng thực tế, họ không thể đạt được thành công lâu dài.
Tôi hỏi, ông nghĩ gì về sự siêng năng thực sự?
Ông ta nói, người siêng năng thực sự sẽ cảm thấy nếu có công việc giao cho họ, dù khó đến mấy cũng phải hoàn thành. Còn những người giả vờ chăm chỉ thì chỉ làm việc để giết thời gian, khi báo cáo với lãnh đạo, họ tự ví von là đã làm việc cật lực suốt 18 tiếng, chỉ để lãnh đạo thấy họ làm việc vất vả đến nhường nào.
Công việc này không đơn giản chỉ là một vài cuộc họp hay việc viết hai ba báo cáo, mà thực tế đòi hỏi phải tiến hành các cuộc khảo sát sâu rộng, sau đó là các cuộc thảo luận nghiên cứu và viết báo cáo.
Hơn nữa, tác phong làm việc của lãnh đạo vào thời điểm đó rất nghiêm túc, mọi người làm việc hơn 16 tiếng mỗi ngày. Từ đầu, tất cả nhân viên cam kết sẽ nỗ lực hết mình, thậm chí hy sinh giấc ngủ.
Tuy nhiên, sau một thời gian, một số người bắt đầu lãng phí thời gian, một số khác bắt đầu phàn nàn với lãnh đạo, và một số người bắt đầu làm việc không đúng. Chỉ có một số ít người thực sự nghiêm túc và nhiệt huyết với công việc như lúc đầu.
Không thể tìm thấy nhịp điệu cuộc sống của riêng mình do ảnh hưởng từ những yếu tố bên ngoài.
Phần lớn mọi người đều theo đuổi những mục tiêu giống nhau, như tiền lương cao, hộ khẩu thành phố, nhà cửa và xe hơi. Tất cả đều quan trọng, nhưng nếu luôn chạy theo những mục tiêu lấp lửng, bạn có thể bỏ qua những điều thực sự quan trọng và phá vỡ nhịp sống của mình.

Nhịp sống là gì?
Đó là việc tìm ra nơi thật sự thuộc về bạn, rồi kiên nhẫn nỗ lực và không bao giờ từ bỏ, không ngừng hoàn thiện bản thân, thay vì:
Khi bạn thấy người khác có nhà có xe, bạn cũng muốn;
Khi bạn thấy người khác có gia đình, bạn cũng muốn;
Khi bạn thấy người khác có thu nhập cao, bạn cũng muốn;
Trong thế giới hiện tại, chúng ta thường bị lạc hướng và dễ dàng bị cuốn vào cuộc đua vật chất. Nhưng hãy nhớ rằng những điều thực sự đáng giá thường không liên quan đến tiền bạc.
Tiền bạc không phải là điều không quan trọng, nhưng thứ tự ưu tiên chưa chính xác. Tập trung vào lợi nhuận ngắn hạn có thể khiến bạn bỏ lỡ những điều thực sự có giá trị. Điều này là sự khác biệt giữa tư duy của người giàu và người nghèo: người giàu suy nghĩ dài hạn, trong khi người nghèo chỉ quan tâm đến hiện tại.
Một CEO của một công ty Internet có doanh thu gần 300 triệu USD trong năm nay đã đồng ý cho tôi một cuộc phỏng vấn.
Trong cuộc phỏng vấn, CEO kể về hai anh em của ông, cả hai đều tốt nghiệp đại học loại giỏi. Tuy nhiên, anh A vì mức lương cao đã chọn làm việc tại IBM, trong khi anh B nhận thấy tiềm năng trong thị trường điện thoại thông minh nên đã mở công ty riêng.
Bây giờ, cuộc sống của họ đã rõ ràng hơn bao giờ hết.
Nhìn lại, những thứ mà nhiều người ban đầu coi trọng như tiền lương cao, cơ hội ra nước ngoài và các phúc lợi tuyệt vời, thực ra không có ý nghĩa quan trọng như vậy.
Do đó, hãy tìm kiếm đam mê thực sự của bạn, nó sẽ là nguồn động viên để bạn kiên trì đến cùng, thay vì so sánh với người khác.
Hãy luôn kiên trì và không bao giờ chấp nhận sự tạm bợ, hãy phấn đấu hướng tới những thành công lớn hơn để làm cho cuộc sống của bạn thêm ý nghĩa và có ý nghĩa hơn cho gia đình và xã hội.
— HR Insider / Được Biên Tập Bởi Cafebiz —
