Thật khó tưởng tượng một thế giới nơi ô tô không có cần gạt mưa nhưng thực tế đã từng có một thời kỳ 'tối tăm' như vậy.
Vào năm 1902, Mary Anderson đến thăm thành phố New York và nhận ra sự phiền toái của ô tô thời kỳ đó. Trong một ngày tuyết rơi dày, người lái chiếc xe điện đô thị mà bà ngồi khi đó phải liên tục ra ngoài gạt tuyết trên kính chắn gió để có tầm nhìn tốt khiến xe phải dừng bánh liên tục.
Thời gian dừng xe khiến một ý nghĩ bất ngờ nảy ra trong tâm trí Anderson: liệu có một cách nào đó có thể gạt mưa, tuyết trên kính lái mà không cần phải ra ngoài gạt thủ công?

Mary Anderson và bản vẽ của bà cho thiết bị gạt mưa mà bà đã đề xuất nhưng không tìm được người mua
Khi trở về Birmingham, bà đã biến ý tưởng thành hiện thực bằng một bản vẽ của riêng mình và trình bày cơ chế hoạt động của nó. Bản vẽ này sau đó đã được đăng ký bằng sáng chế vào ngày 18 tháng 6 năm 1903 với tên 'Thiết bị lau kính'.
Ý tưởng của Anderson mô tả một cần gạt được vận hành bằng tay cầm bên trong xe và có thể dễ dàng tháo lắp, nhờ đó không gây cản trở tầm nhìn của người lái trong những ngày thời tiết đẹp.
Sau đó, bà cố gắng thuyết phục các hãng xe cá nhân - một ngành công nghiệp đang phát triển mạnh mẽ vào thời điểm đó - sử dụng sáng chế của mình nhưng không thành công vì 'không có giá trị thương mại đáng kể (so với số tiền họ phải chi trả để mua bản quyền)'.

Mãi đến năm 2011, Mary Anderson mới được vinh danh tại Đại lộ Danh vọng Các Nhà sáng chế Mỹ, đứng cùng hàng với các tên tuổi lừng danh như Steve Jobs hay Henry Ford.
Ý nghĩa nam quyền của thời kỳ đó đã làm cho tiếng nói của Anderson trở nên vô cùng yếu ớt. Vào thời điểm đó, bà không có bố, không chồng và tất nhiên cũng không có con trai. Tuy nhiên, cho đến khi bà qua đời vào năm 1953, cần gạt mưa đã trở nên phổ biến.
Dù không nhận được bất kỳ khoản tiền nào cho phát minh của mình, Anderson sau này đã được công nhận là người đầu tiên phát minh ra cần gạt mưa. Vào năm 2011, bà đã được thêm vào Danh sách Danh vọng Các Nhà sáng chế của Mỹ.
