
Trong lĩnh vực giáo dục, AI không nên được coi là một công cụ tuyệt đối, cũng như không chỉ là cách để gian lận.
Khi AI không còn bị cấm ở các trường đại học
Tôi được phân công làm trợ giảng tại một trường đại học ở Bắc Mỹ. Nhiệm vụ của tôi bao gồm điều phối thảo luận, quan sát sự tham gia vào lớp học và chấm bài cho các lớp học có số lượng sinh viên lên đến 400-500 người.
Lớp học tôi điều phối đã hoàn toàn chuyển sang hình thức trực tuyến. Thay vì gặp nhau tại phòng học truyền thống, sinh viên tham gia bài giảng qua diễn đàn ảo, sau đó thảo luận với nhau thông qua các bình luận. Dựa trên chất lượng của thảo luận, tôi tiến hành đánh giá điểm.
Tôi và nhiều đồng nghiệp đã gặp vấn đề: có quá nhiều bài thảo luận của sinh viên có nội dung tương tự nhau. Tuy nhiên, chúng tôi không thể kết luận rằng sinh viên đang sao chép nhau, vì cách diễn đạt được điều chỉnh một cách… hoàn hảo, mặc dù mỗi bình luận chỉ có độ dài dưới 300 từ.
Trong cuộc trò chuyện với bạn bè cùng học cử nhân, tôi nhận ra rằng hầu hết mọi người có khả năng sử dụng các phần mềm chỉnh sửa văn bản được hỗ trợ bởi trí tuệ nhân tạo. Với tiếng Anh là ngôn ngữ chính trong giáo dục đại học tại nhiều quốc gia trên thế giới, việc sử dụng AI để tạo ra nội dung tiếng Anh đã trở nên phổ biến.

