
Tôi hiện không thể xác định được tình trạng tâm trạng của mình.
Khi màn đêm bao phủ, giấc mơ của tôi trở nên mông lung và mơ hồ. Trong đó, em xuất hiện một cách bất ngờ, kêu cầu sự giúp đỡ trong tuyệt vọng. Tất cả xung quanh chỉ là những bóng đêm, và sự vô tâm trên mặt đất. Có người vô tâm vượt đèn đỏ chỉ để đạt được mục đích cá nhân. Em nói rằng cảm giác muốn khóc trào dâng, dạ dày rỗng, tầm nhìn mờ mịt, và người yêu thương đã im lặng bước đi.
Lúc đó, tôi tự nhận thấy mình là một người con trai, điều mà từ lâu tôi đã khao khát. Tôi can đảm nói với mẹ: 'Mẹ ơi, con muốn thay đổi giới tính'.
'Mày muốn đối phó với cuộc sống này như thế à?' - Đó là điều tôi nghe được.
-
Sau đó, tôi dẫn em đi ăn hủ tiếu gõ ven đường, một món ăn mà tôi hiếm khi thưởng thức, nhưng với cô ấy, đó là cả một thế giới. 'Anh thực sự biết ơn, vì hôm nay em gặp được anh là một điềm phước lớn...'
Thành phố mà tôi sinh sống, mọi người gọi là Sài Gòn, nhưng đối với tôi, đó là điểm sáng trong quãng thời gian. 'Anh vẫn nhớ ngày đó, chỉ một chút nữa là mất mạng. Sự chết tiếp tục gọi tên, khi nó không đạt được điều mình cần. Em có bao giờ nghĩ rằng mình sẽ là nạn nhân tiếp theo của sự cướp đoạt cuộc sống chưa?'
Em vội hớp vài ngụm nước lèo, tập trung lắng nghe nhưng chưa kịp trả lời. 'Có lẽ vậy, nhưng thật đáng tiếc nếu chết vì đói bụng. Vì đồ ăn dưới mộ chắc chẳng ngon bằng ở thế gian đâu, haha!'
Dù là áo xác hình nam hay nữ, tôi vẫn cảm thấy kinh hãi. Xác thịt này không chỉ làm đau một lần mà là nhiều lần không thể tả, đôi khi có cảm giác thoát khỏi để đến một nơi khác, nhưng không bao giờ thoát khỏi. Tôi là một cô gái nhạy cảm, nhưng trong tình trạng này, tôi cảm thấy như một chàng trai ấm áp vô cùng.
Thực tế, có nhiều tình huống bất ngờ đầy cuốn hút, đôi khi cuộc sống đi theo cách không thể diễn tả bằng lời. Tôi và bạn, chúng ta là một phần của những người đó.
Chúng tôi cùng đi bên cạnh nhau, con đường không rộng cũng không chật như trái tim con người, luôn tồn tại những khoảng trống. Ban đêm trở nên dài hơn trong con mắt của những người cô đơn. Mặt đất khô ráo, nhưng tôi nhìn thấy nó ướt đẫm. Tôi không biết đằng sau mái tóc dài của cô gái bên cạnh tôi có đang khóc không? Thân thể mệt mỏi, không ai có thể đoán tuổi của một người đang ở tuổi hai mươi.
Nhưng chỉ khi em nói, người ta mới hiểu thôi. Mọi chuyện đều như vậy mà.
Ừ, đúng vậy.
-
Em cũng hút thuốc à?
Cô có khoảng hai, ba gói thuốc Jet đỏ, hộp quẹt cũ. 'Gần đây thế hả, anh?'
Thời đại hiện đại hơn, con người càng tìm kiếm các chất kích thích. Đặc biệt là 'con gái, tuổi trẻ, say sưa', những cụm từ liên tục khẳng định nhân cách của một người. 'Anh biết không, em thích thuốc lá, em dùng nó nhiều hơn. Dù miệng đời nói gì, đó là thứ khiến em thoải mái lúc này. Hư hỏng thì thế nào, là phụ nữ thì nhất định phải nhẹ nhàng, dịu dàng sao? Không, chúng ta đều nghe rất nhiều nhưng làm được thì chẳng dễ dàng.' - Cô cười nhẹ.
Anh lắng nghe nhiều nhưng ít khi cho lời khuyên, anh để người lạ gục lên vai mình dù bản thân chẳng mạnh mẽ. Như em cũng vậy, em gục ngã vào vai anh, anh đã chứng kiến sự yếu đuối của em, khói từ miệng nổi lên và anh nghe lời từ đáy lòng em. Rời nhà lúc sáu giờ sáng, giày ướt, vớ chưa khô, trái tim như bị đói, khát. Giữa đường thì quên sổ hộ khẩu, điện thoại, định họp lúc tám giờ, thời gian thật nghiệt ngã. Người đàn ông đứng đối diện, sếp, khác biệt với mọi người. Ông có khả năng biểu lộ cảm xúc, chỉ cần một cái nhìn, nhân viên nào cũng cảm thấy có lỗi và áy náy. Năm giờ chiều tan tầm, đổ xăng, tiếp tục cuộc sống bận rộn ngoài kia, thở khó nhưng phải kiềm chế, mệt mỏi nhưng phải chịu đựng. Không gì hạnh phúc bằng việc về nhà, nước mắt mới kịp trào ra. Đêm không ngủ, trái tim lạnh hơn băng.
Em thì ngược lại, em cho họ mọi lời khuyên mà em có, từ từ em trở thành nơi giải tỏa nỗi lòng của nhiều người. Em không vui, em biết. Tuổi trẻ của em, đã học hành mười hai năm, nhưng liệu đã có hạnh phúc trong mười hai năm đó không? Học giỏi? Tình yêu từ thầy cô bạn bè? Hay cha mẹ chỉ vui mừng vì thành tích, danh hiệu, không một lời hỏi con mệt mỏi chăng? Một câu hỏi đơn giản... nhưng khó. Sợi dây kết nối có thể đứt gãy bất cứ lúc nào. Im lặng, ít nói, cô đơn. Trưởng thành sớm hay muộn, kết quả là gì? Nhưng những người như chúng ta, điều đó dường như mặc định là phải ra đi sớm. Trên cơ thể em có những vết thương, không biết từ đâu, nhưng em không đau đớn. Bảy giờ sáng đến bảy giờ tối, mười hai tiếng, bao nhiêu thời gian cho niềm vui, học tập, công việc và gia đình, ba thứ gây ra tổn thương.
Anh và em, chúng ta là hai người trẻ, nhưng trong thời đại này thì trẻ là về mặt tuổi tác. Sống có ý nghĩa không nhất định mới là tốt đẹp. Em không quên, chúng ta đang gặp nhau trong giấc mơ. Có thể sau năm phút nữa anh sẽ tỉnh dậy, mười phút, một tiếng, hai tiếng, may mắn thì anh vẫn nhớ em, không thì mặc nhiên trở thành người xa lạ. Em tiếp tục lang thang qua mỗi giấc mơ, lại gặp những người khác. Sài Gòn hôm nay lạnh hơn hôm qua, cuộc sống không đẹp nhưng thế gian thì bao la. Liệu chúng ta có thể gặp nhau ở nơi khác không?
'...'
-
Này, hỡi các bạn, cuộc sống - một chuỗi sự kiện khắc nghiệt, không phải cổ tích hồng màu, hãy sống tự nhiên nhất, theo đuổi những gì mình muốn khi còn trẻ. Vì mọi hành động bạn thực hiện, có người khen, người chê, người ủng hộ, người phản đối, và gia đình, một rào cản lớn. Tôi không theo lối sống của thời đại, tôi thường nghe theo lời của trái tim... đôi khi gọi là 'ngu'.
Còn bạn, tuổi trẻ của bạn có đang bế tắc không?
Bây giờ, gần mười giờ tối, lòng tôi trống trải. Ngày mai, tuổi trẻ của tôi sẽ qua, vì vậy tôi cố gắng làm những điều quan trọng. Dù cơ thể mạnh mẽ, tinh thần ổn định, nhưng có thể tôi sẽ không còn đủ sức để viết thêm. Dù bạn có hàng loạt nỗi buồn, nhưng sở thích và đam mê của bạn sẽ thúc đẩy bạn tiến lên. 'Chị ơi, em không biết thích gì, tương lai của em mịt mùng, không biết phải làm thế nào', 'em thấy mọi người đều thành công, có mục tiêu, có hướng đi, còn em thì...'
Người ta thường dám nói, hãy sống, hãy sống, nhưng hỏi nguyên nhân tại sao họ muốn sống?
Hầu hết sẽ trả lời... vì tuổi trẻ,
khi họ điều hướng bằng trái tim
và sử dụng trí óc để dẫn đường.
Cũng như có lúc tôi ước mình là con trai,
nhưng thực tế tôi phải sống như con gái vậy.
Đối với tôi, tuổi trẻ vẫn là thời kỳ đẹp đẽ,
nhưng chỉ là đẹp về hình thức, bởi bên trong vẫn có những ước mơ.
Bạn cảm thấy mệt mỏi, bạn muốn đứng lên đúng không?
Nhưng đôi chân bạn đau quá, và không còn ai bên cạnh.
Bạn đã nghĩ đến ước mơ của mình chưa?
Khuyết điểm.
Tác giả: Nguyễn Thị Minh Hằng
