Chỉ cần nhất quán với niềm tin của bạn, bạn sẽ đạt được thành công và luôn tận hưởng niềm vui trong công việc.
Bạn thường nghe tôi nói “gốc của quản trị là niềm tin ở con người”, đúng vậy không?
Google, một tập đoàn vô cùng lớn, đặt niềm tin lớn vào đội ngũ nhân viên của họ. Mỗi khi có một nhân viên gặp khó khăn, họ không chỉ sa thải mà còn đầu tư rất nhiều nỗ lực và nguồn lực để giúp nhân viên đó tiến bộ.
Được rồi, để tôi mang đến một ví dụ khác ngoài Google, có lẽ khó ai phủ nhận. Mọi người thường nói rằng “họ giàu nên họ mới thành công”.
Chẳng hạn như Amazon, nổi tiếng với chế độ làm việc khắc nghiệt. Đúng như tôi nhớ, ông chủ Amazon tin rằng cơ bản mọi nhân viên đều có thói quen lười biếng.
Vậy đó, không phải lúc nào cũng là tôn trọng nhân viên mới đem lại thành công. Ở mọi quy mô, bạn có thể thấy có hai công ty mà quan điểm hoàn toàn trái ngược nhau như vậy.

Không tồn tại sự lựa chọn đúng hay sai, chỉ có niềm tin kiên định và nhất quán.
Tôi muốn nói ở đây là, không cần phải cố gắng bắt chước, làm theo, hoặc tin tưởng theo bất kỳ ai, phong cách nào.
Quan trọng nhất là bạn tin tưởng vào bản thân mình, và sau đó hành động nhất quán với chính bản thân bạn. Đừng lúc này lúc kia, hãy thực sự nhất quán.
Ví dụ, nếu bạn cho rằng tiền là động lực mạnh mẽ nhất để khuyến khích nhân viên làm việc.
– Nhất quán: Bạn xây dựng hệ thống thu nhập theo cấp bậc, làm nhiều nhận nhiều, làm ít nhận ít, làm rất ít thì bị phạt, và cho phép nghỉ ngay lập tức nếu không thực hiện được. Bạn tạo ra các phần thưởng hấp dẫn cho những người xuất sắc, loại bỏ ngay lập tức mọi bộ phận và cá nhân không mang lại giá trị. Bạn tạo ra chính sách đãi ngộ lớn hơn gấp đôi đối thủ để thu hút nhân viên giỏi về. Cần phải nhất quán đến mức nếu công ty gặp khó khăn, bạn sẽ ngay lập tức cắt giảm một nửa lực lượng lao động để bảo vệ sự an toàn của công ty.
– Đối với sự thiếu nhất quán: Mỗi khi tài chính của công ty giảm, bạn than vãn về việc tại sao nhân viên không hỗ trợ khi công ty gặp khó khăn. Trong khi công ty đang thuận lợi, bạn đã trao cho nhân viên nhiều đặc quyền, vậy tại sao bây giờ họ không đồng lòng giúp đỡ công ty? Nhân viên rời bỏ công ty vì công ty khác trả lương cao hơn, và bạn đánh giá thấp họ, cho rằng họ thiếu lòng trung thành và không tận tụy. Khi bạn giảm phần thưởng, bạn lại đổ lỗi cho nhân viên, xem họ là những người đòi hỏi quá mức và tham lam. Điều này là một hành động thiếu nhất quán.
Tôi không nói những điều trên để bảo rằng quan điểm về tiền là chủ đạo không tốt. Rockefeller, người giàu nhất thế giới, nếu tính lại theo thời đại này, có hơn 400 tỷ USD, gấp đôi so với người giàu nhất hiện nay. Ông ta yêu tiền đến mức không chi tiền để cứu cháu nội, và sau khi qua đời, ông ta không chia sẻ tài sản với con gái. Ông ta yêu tiền một cách nhất quán, thậm chí hơn cả tình cảm với con cháu.
Chỉ cần bạn nhất quán với niềm tin của mình, tôi tin rằng bạn sẽ đạt được thành công và luôn trải qua niềm vui trong công việc.
Còn với tôi, tôi đã từng ám ảnh bởi sự yêu tiền và sau đó nhận ra đó không phải là con đường đúng. Bây giờ, tôi là một người quản lý coi trọng tinh thần đồng đội. Đó chỉ là một lựa chọn, không phải điều tốt đẹp gì cả.
Người đăng: Quỳnh Anh
Từ khóa: Không phải lựa chọn đúng sai, chỉ là niềm tin kiên định nhất quán
