Có ước tính rằng đã có hơn 750.000 sinh linh bị hại trong thảm kịch này.
Lịch sử ghi lại một vụ diệt chủng khác tại Anh, nhưng ít người nhớ đến nó, đó là thảm sát thú cưng. Đã là năm 1939, với nỗi lo thiếu lương thực trong thời chiến, chính quyền Anh đã tổ chức giết hại 750.000 con thú cưng trên toàn quốc chỉ trong một tuần. Ngày nay, thảm kịch này được biết đến với cái tên Thảm sát thú cưng ở Anh (British Pet Massacre).

Bối cảnh
Năm 1939, Chính phủ Anh thành lập Ủy ban Phòng ngừa Không kích Quốc gia cho Động vật (National Air Raid Precautions Animals Committee -NARPAC) để cung cấp thông tin cho công chúng về việc bảo vệ động vật trong các cuộc không kích – bao gồm cả thú cưng trong nhà, ở trang trại và các loại động vật làm việc.

Ủy ban này lo ngại rằng: trong tình trạng thiếu thực phẩm, các chủ nhân thú cưng sẽ phải chia sẻ khẩu phần cho động vật của họ hoặc để chúng chết đói.
Để giải quyết vấn đề này, NARPAC đã phát hành một cuốn sách nhỏ có tiêu đề 'Lời Khuyên Cho Chủ Nhân Động Vật'. Nội dung của cuốn sách gợi ý việc chuyển thú cưng từ các thành phố lớn về nông thôn. Phần kết luận của cuốn sách khẳng định: 'Nếu không thể nhờ hàng xóm chăm sóc thú cưng, thì tốt nhất là hãy tiêu hủy chúng'.

Trên cánh của cuốn sách có một quảng cáo về một loại súng ngắn có thể được dùng để giết thú cưng một cách 'nhân đạo'.
Tiến triển của sự việc

Gần như ngay lập tức, hàng trăm con thú cưng đáng yêu như chó, mèo và các loài khác, đã bị giết bởi chính những người chủ của chúng. Bên ngoài các phòng khám thú y trên khắp Anh, có hàng người xếp hàng ngay ngắn và gọn gàng. Họ dẫn theo những con chó, nhét những con mèo vào lồng để chờ xử lý, trong khi những con thú cưng đang bơ vơ, không hiểu vì sao số phận của chúng lại kết thúc đáng buồn như vậy.

Sau đó, xác của những con thú cưng được chất thành một đống lớn - không có danh tính - bên ngoài các cơ sở y tế thú y. Điều này thật đau lòng khi chỉ một tuần trước đó, những nơi này vẫn được sử dụng để chăm sóc sức khỏe và tinh thần cho chúng.
Sự kiện tàn ác giết hại thú cưng xảy ra đột ngột và lan rộng đến nỗi Liên đoàn Bảo vệ Chó Quốc gia (The National Canine Defence League - NCDL) đã cạn kiệt nguồn cung cấp chất gây mê cloforôm.
Các lò hỏa táng tại Bệnh viện Dành cho Động vật ốm đau (People’s Dispensary for Sick Animals - PDSA) đã phải đóng cửa do số lượng xác động vật quá lớn. Tổ chức từ thiện này sau đó đã sử dụng một phần đất trong khuôn viên ở Ilford để tạo nghĩa trang cho thú cưng. Theo ghi chép, khoảng 500.000 con vật được chôn tại đây.
Phê phán

Năm 1939, chiến tranh thế giới thứ hai bùng nổ. Đám người chủ thú cưng đổ đến phòng khám thú y để 'giết nhân đạo' đám thú cưng của họ. Nhiều nhóm bác sĩ thú y như PDSA và Hiệp hội Hoàng gia Phòng chống Ngược đãi Động vật đã mạnh mẽ phản đối các biện pháp cực đoan này, nhưng các cơ sở của họ vẫn đông đúc chủ thú cưng trong vài ngày đầu.

Khi London bị tấn công bởi bom vào tháng 9 năm 1940, càng có nhiều người chủ thú cưng vội vã cố gắng 'hóa kiếp' cho thú cưng của họ hơn. Pip Dodd, một quan chức cấp cao tại Bảo tàng Quân đội Quốc gia, giải thích: 'Mọi người lo lắng về nguy cơ bị tấn công bằng bom và thiếu thức ăn và cảm thấy không thích hợp để nuôi thú cưng trong thời chiến'.
Biểu tình phản đối việc giết hại thú cưng
Nhiều người lên án việc giết hại thú cưng và một số thậm chí tổ chức biểu tình phản đối, trong đó có tổ chức Battersea Dogs & Cats Home. Họ đối mặt với xu hướng giết hại động vật và đã đứng lên để nhận nuôi và chăm sóc 145.000 con chó trong suốt thời chiến.

Một người nổi tiếng khác lên tiếng phản đối việc giết hại thú cưng là Nina Douglas-Hamilton, Nữ công tước xứ Hamilton. Bà là người yêu mèo và đã kêu gọi mọi người phản đối việc giết hại thú cưng. Bà đã thành lập khu bảo tồn động vật riêng trong một nhà máy được trang bị hệ thống sưởi ấm ở Ferne.

Có ước tính rằng đã có hơn 750.000 vật nuôi bị giết hại trong suốt thời kỳ thảm sát này. Sau khi vượt qua nỗi sợ hãi về bom và thiếu thức ăn, nhiều người chủ thú cưng cảm thấy hối hận vì đã giết chúng và đổ lỗi cho chính phủ vì đã kích động cho các cuộc giết hại hàng loạt.
Rút kinh nghiệm
Vụ tàn sát hàng loạt vật nuôi này là một phần kinh hoàng và đáng xấu hổ trong lịch sử của Anh. Tuy nhiên, lạ lùng là ngày nay hầu như không ai còn nhớ về sự kiện này nữa - kể cả những người yêu thú vật.

Đây được coi là một trang sử đã đóng lại trong lịch sử của Anh và một phần đau buồn trong 'Chiến tranh Nhân dân'. Có vẻ như một sự cảm thấy xấu hổ tập thể đã đẩy sự kiện này ra khỏi tâm trí mọi người, như thể người dân Anh mong muốn rằng sự kiện này sẽ không bao giờ được nhắc lại nữa.
