
Lạc trên những tia nắng mang đậm màu sắc u hoài của tuổi trẻ. Ở đó mỗi người trẻ như Tôi, như Mimi… đều loay hoay với thế giới xúc cảm của riêng mình và hoàn toàn bất lực trong việc kết nối với thế giới bên ngoài.
Câu chuyện mở ra bằng một giọng văn nhẹ bẫng, vừa êm ái lại vừa buồn bã. Ở đó có cô bé mồ côi Mimi đã lớn lên cùng với cha nuôi và mẹ nuôi trong nỗi cô đơn trần trụi. Mimi bị lạm dụng từ khi bước vào tuổi mười ba. Từ đó cô sống trong trạng thái “đã chết”. Tưởng như mọi điều trong cuộc đời này đều trở nên vô nghĩa.
Mimi được miêu tả là một cô gái đầy những phức cảm bí ẩn. Ở cô vừa có sự đau đớn lại vừa có sự phấn khích, khi cô có thể gặp được người đem đến cho cô cảm giác yêu thương. Nhưng tình yêu nhiều như thế nào để có thể hàn gắn được những vết thương đã quá sâu trong trái tim cô. Cuộc đời Mimi hiện lên như một cơn mộng, nửa thực nửa hư. Sống ở đây là dường như không hề ở đây.
Khi được hỏi về nguyên mẫu của Mimi, tác giả đã nói: “Cô ấy là nỗi ám ảnh về tình yêu mà mỗi người trong đời ai cũng có, giống như tựa đề phiên bản tiếng Pháp của ca khúc “She” (tác giả Charles Aznavour, Herbert Kretzmer) đã được trích dẫn ở đầu truyện, đó là “Tous Les Visages De L’amour” (Muôn mặt tình yêu)”. Có lẽ bắt nguồn từ đó, nên Mimi đã hiện lên như một giấc mơ, ta có thể nhìn thấy rất rõ, nhưng không thể chạm vào. Đây là một nhân vật đầy ám ảnh.
Câu chuyện của Mimi đau đớn và bất an bao nhiêu thì cuộc đời của nhân vật kể chuyện, nhân vật Tôi cũng đầy những u buồn bấy nhiêu. Em sống trong một hạnh phúc giả tạo do chính cha mẹ tạo nên. Và bởi không muốn chứng kiến sự giả tạo ấy, em bắt đầu chạy trốn chính thực tế đời sống này. Em vùi mình trong những trang sách. Em sống cuộc đời của những nhân vật trong trang sách. Em tô vẽ cuộc đời em bằng những giấc mơ, những tưởng tượng và ngôn ngữ. Với em đó là những giây phút sống thực trong cuộc đời này. Còn khi bước vào cuộc đời thực sự, với những con người đang cười nói ở đây, ở kia em đều cảm thấy mình không tồn tại. Tiếng cười, tiếng nói, thậm chí là tiếng khóc chỉ như một điều gì đó thật xa lạ.
Hai nhân vật với những số phận khác nhau, ở cách xa nhau vạn dặm, nhưng sự đung đưa của những cơn mơ đã khiến họ chạm vào nhau, họ gặp gỡ nhau và cảm nhận tình yêu của nhau.
Người đọc được dẫn dắt từng chút vào câu chuyện của họ vừa đồng cảm vừa tha thiết. Chúng ta không thể cắt nghĩa được “tình yêu” mà hai cô gái ấy dành cho nhau. Nó có lẽ là thứ tình yêu trong cõi mơ. Ở đó chỉ có hai người họ hoàn toàn hoà quyện tâm tư vào trong nhau, cố gắng hàn gắn vết thương và lấp đầy những u buồn trong cuộc đời nhau.
“Nói đi nào,” chị ngoái lại và hỏi, “em đã từng yêu ai đó thật lòng chưa? Một ai đó mà chỉ cần họ mỉm cười hạnh phúc, thì em hạnh phúc ấy?”
“Sao thế?” tôi nhìn lên, ngây ngô to tiếng, “Những chuyện tình yêu dại đời như vậy làm sao em có thể hiểu? Em vẫn còn nhỏ mà.”
Những lời tôi nói cuối cùng bỗng trở nên thầm lặng như tiếng gió thổi. Dưới ánh trăng vàng ấy, chị đi xa, đang cúi đầu ngắm một bông hoa cúc dại màu vàng nhỏ xíu, bóng mờ nhòe, rung rinh dưới ánh đèn đường.
Thế nhưng hai tâm hồn với nỗi buồn quá lớn ấy liệu có thể chia sẻ với nhau? Không. Họ vẫn là hai thế giới song song, vẫn mải miết tìm kiếm, chiến đấu với những “thất lạc cõi người” của mình. Mimi đã không thể tiếp tục. Mimi phải từ bỏ. Cuộc đời u buồn quá. Lối đi nào cho những người trẻ như vậy?
“Tình yêu của em, của mọi người… tình yêu thực sự là gì nhỉ? Tại sao những cảm xúc của em lại khác biệt với hầu hết mọi người? Em không biết điều gì là sự thật nữa, liệu có gì em có thể tin vào đây? Có gì không đúng khi em yêu một người con gái.”
' Những đoạn văn đầy chất thơ '
Đung đưa trên những đám mây được viết khi tác giả Nguyễn Hoàng Mai mới 21 tuổi, nhưng ngôn ngữ của Nguyễn Hoàng Mai sắc sảo, uyển chuyển, tươi mới và gợi lên đầy chất nữ tính. Đọc tiểu thuyết Đung đưa trên những đám mây, tôi cảm thấy nó có một bầu không khí rất gần gũi với những tác phẩm văn học Nhật Bản hiện đại. Mimi hay nhân vật tôi khiến người đọc có thể liên tưởng ngay đến Naoko hay Midori, Toru… của Rừng Nauy. Nó là sự gặp gỡ thật thân mật. Họ đều là những người trẻ mất kết nối với xã hội nhưng vẫn khao khát yêu thương cuộc đời, sống trong cuộc đời bằng những khao khát và giấc mơ.
Viết về những vụn vỡ của tuổi trẻ vốn không phải là đề tài mới nhưng Nguyễn Hoàng Mai đã tạo nên được một thế giới riêng cho các nhân vật của mình. Bằng giọng văn đầy nữ tính, bằng không gian của giấc mơ, của sách vở, của âm nhạc… tác giả trẻ đã tạo nên một không gian tuyệt đẹp dành cho những nhân vật của mình. Dù không gian ấy chất chứa một nỗi buồn trải dài từ đầu đến cuối nhưng nó lại là nỗi buồn vô cùng quyến rũ. Nỗi buồn ấy là đặc quyền của tuổi trẻ.
Rồi càng lớn, em càng cảm giác rằng em không được giống với tất cả mọi người. Em không thể lớn giống như họ. Có một ngày em nghĩ rằng mình phải thực tế, phải trưởng thành mau thôi, thì bỗng chốc em nhận ra em không giống với chính mình nữa. Cuộc sống của em thậm chí còn tồi tệ hơn khi lột bỏ những mơ mộng điên rồ, niềm tin ảo tưởng. Tận sâu trong trái tim không ngừng mâu thuẫn, giằng xé. Không biết mình là ai, cứ kẹt lại mãi, ở một nơi chốn lưng chừng.
Trong tiểu thuyết của mình, Nguyễn Hoàng Mai cũng đã nhiều lần sử dụng thủ pháp dòng ký ức để miêu tả hành động và tâm lý của nhân vật. Việc biểu đạt câu chuyện thông qua ký ức đã tạo được chiều sâu cũng như sự phức tạp cần thiết cho mỗi nhân vật, cùng những câu chuyện của họ.
Trong một cuộc phỏng vấn, tác giả trẻ Nguyễn Hoàng Mai đã chia sẻ: “Câu chuyện Đung đưa trên những đám mây, có phần mơ mộng và hiện thực, hiện tại và quá khứ. Tuổi trẻ thường thế, loạng choạng và bừa bộn. Dù thế nào, sự dữ dội của tuổi trẻ thể hiện sự cố gắng, sống đúng với bản thân và có nhịp điệu riêng, sẽ đem lại kết quả nào đó.” Đó cũng là cách mà những người trẻ lựa chọn. Dù cuộc sống chông gai thế nào, nó vẫn tiếp diễn theo cách riêng và cách khác. Số phận của người trẻ cũng sẽ rẽ sang hướng khác nhau, và mỗi hướng đều đáng quý, giống như những nhân vật trong Đung đưa trên những đám mây.”
“Kể từ khi ra đời, mọi thứ em nhìn đều qua góc nhìn của riêng mình. Cuộc sống này,” chị nhìn xung quanh, “em đã trải qua bằng máu, mồ hôi, và hơi thở, và đã trả giá đắt cho sự trưởng thành.”
“Đó là cuộc sống của em. Không ai hiểu nó hơn em, và không ai xứng đáng quyết định nó hơn em được.”
“Đôi khi em có thể tìm sự an ủi trong sách, phim, âm nhạc… nhưng cuối cùng em phải tự mình trải nghiệm thế giới, bằng cả trái tim và tâm hồn, và tự mình định rõ những điều em tin là đúng đắn. Những giọt nước mắt, những vết thương… đều đang nói chuyện cùng em một cách ý nghĩa.”
