Bộ sưu tập hình ảnh du lịch kèm những chia sẻ độc đáo về vùng đất Ladakh (Ấn Độ) chắc chắn sẽ làm tăng ham muốn khám phá của bạn và muốn xách vali đi ngay hôm nay!
Du lịch Ladakh – 'Thiên đường nhỏ của Ấn Độ': Hãy tránh xa nếu bạn yêu thích sự yên bình!
Lâu nay, Ladakh vẫn được gọi là “Thiên đường nhỏ của Ấn Độ” với vẻ đẹp kỳ vĩ, từ những ngọn núi tuyết phủ trắng xóa đến bầu trời xanh thẳm và những cơn gió se lạnh, khiến người ta đắm chìm trong cảm giác bình yên của thiên nhiên. Tuy nhiên, đến Ladakh không phải ai cũng có thể, đó là nơi dành cho những ai sẵn lòng đối mặt với khó khăn, kiên nhẫn và niềm đam mê khám phá.
Nơi đây đòi hỏi sự kiên nhẫn, quyết tâm và lòng đam mê khám phá từ du khách. Không chỉ là một điểm đến, Ladakh còn là bài học về sự kiên trì và tinh thần phiêu lưu.
Nhị Đặng, một người trẻ tuổi, đã chinh phục Ladakh với hành trình đầy ấn tượng của mình. Theo thông tin từ Facebook, Nhị Đặng không chỉ làm việc trong lĩnh vực nghệ thuật mà còn là một người du lịch và người chia sẻ trải nghiệm tuyệt vời của mình.


Bộ ảnh đẹp 'Lạc trong Ladakh' cùng những chia sẻ tận tình và đầy thú vị của Nhị Đặng đã thu hút hơn 2k lượt like và vô số lượt chia sẻ chỉ trong một ngày. Hãy cùng ngắm nhìn những khoảnh khắc tuyệt vời này và cảm nhận những trải nghiệm đặc biệt của cô gái này nhé!


Những trang phục quân sự, hàng rào đánh dấu sự quan trọng của khu vực biên giới với Trung Quốc, Afghanistan, Pakistan. Khi chiều buông, thị trấn Leh dần dần chìm vào bóng tối của núi. Ở Leh, từ nhiều nhất mà mọi người thường nói là “Juleh”, một từ đầy ma thuật với nhiều ý nghĩa: Xin chào, cảm ơn, tạm biệt!


Thay vì dùng biển báo cảnh báo, người dân thường sử dụng những câu chơi chữ, hoặc những câu nói ấn tượng như: “Cuộc đời ngắn ngủi, đừng làm ngắn nó thêm” (Life is short, don’t make it shorter), “Uống rượu xong thì lái xe cẩn thận” (After whisky, driving risky)...

Tôi đứng trước Tso Kiagar, như những dải lụa lạnh lẽo đang chờ đợi ánh nắng mặt trời để thêm phần hùng vĩ. Cách Tsomoriri khoảng 30km.


Mọi người đều nằm trên giường, túi ngủ kín mít chỉ để lộ mũi để hít thở. Tôi bắt đầu chỉnh sửa máy ảnh, mở cửa sổ nhỏ để có thể chụp được 30 giây, ngắm ngàn vì sao trên bầu trời. Gió lạnh thổi vào, làm cho tôi cảm thấy tê buốt, đầu hơi chóng mặt mỗi khi di chuyển hoặc xoay người. Tôi nhìn thấy hơi thở của mình, biến thành những đám mây nhỏ trên bầu trời cao. Một thế giới kỳ diệu! Tôi cảm nhận được sự bé nhỏ của mình, cảm giác yên bình và thư thái, muốn ngắm nhìn mãi không chán, ngắm nhìn thế giới tuyệt vời kia qua ô cửa sổ nhỏ.


Mỗi gia đình tại Ladakh đều gửi một người con trai để theo đạo Phật và tu tập. Họ bắt đầu từ lúc 5, 6 tuổi để được giáo dục và đào tạo như các sư phụ, dành cả cuộc đời để tìm hiểu và học tập về Phật giáo. Đây là truyền thống kéo dài từ nhiều thế hệ, là một phần của lịch sử vùng đất này, nơi được gọi là 'Tiểu Tây Tạng'.



Kargil - Mảnh ghép đặc biệt của Ladakh. Người dân Kargil sống giữa sự kết hợp của Tây Tạng, Pakistan và Afghanistan. 90% dân số là người Hồi giáo Shia, 5% Sunni và 5% theo Phật giáo Tây Tạng. Trong ảnh là một cô bé học sinh mua kem trước khi đi học. Các em học sinh sáng sớm thường đến ăn kem như một truyền thống vui vẻ!

Những con Marmot (sóc đất) xuất hiện và chạy nhảy trên cánh đồng, nằm trên các tảng đá lớn hoặc ẩn hiện dưới hang động, làm cho du khách thích thú. Chúng có vẻ tự do và hùng mạnh, gây ngưỡng mộ cho những người xem!





Tu viện Phuktal nằm ẩn mình trong hẻm núi cao tới 3.800m thuộc dãy núi Himalayas. Thiết kế cô lập của tu viện này có ý nghĩa lớn về tinh thần vì nhiều nhà sư đã ẩn cư và thiền định trong các hang động ở đây. Để đến Padum, người ta cần đi taxi từ đó đến Raru, nơi bắt đầu leo núi. Mất một hoặc hai ngày đi bộ để đến Phuktal, đi qua hai làng nhỏ là Chatang và Purne. Tu viện cách Purne khoảng 7km.

Phuktal vẫn yên bình dù có nhiều đoàn viện trợ và bác sĩ tình nguyện đến đây khám chữa bệnh và phân phát đồ ấm, chăn mền... cho mùa đông sắp tới.

Những đứa trẻ háo hức chuẩn bị mang đồ lên tu viện. Trạm tình nguyện ở hostel bên dưới tu viện, cách 500m đường leo dốc núi. Tụi nhỏ chạy nhanh, còn đám lớn thì vất vả hơn. Mấy vị lạt ma già đi từng bước, hỏi tụi nhỏ có mệt không.





Nếu bạn muốn tìm kiếm sự bình yên và những nụ cười thanh thản, thì Ladakh là một tình yêu nhỏ dành cho bạn. Nơi đây vừa gai góc và khốc liệt, nhưng cũng đầy bình dị và hạnh ngộ.
Những ngày cuối cùng ở New Delhi, khi tôi chuẩn bị trở về Việt Nam sau thời gian ở miền Trung Ấn. Tôi gặp anh chàng hải quan kiểm tra visa, không phải người Ấn Độ gốc, tôi nghi ngờ anh là người Ladakh. Anh chàng hải quan với gương mặt phúc hậu hỏi tôi: “Cô đã từng đến Ladakh lần thứ hai chưa?”. Tôi giật mình và hỏi: “Anh là người Ladakh à!”. “Vâng, tôi đến từ Leh”, tôi thầm nghĩ: “A, tôi biết ngay mà!”. Nụ cười của anh làm tôi cảm thấy ấm lòng, người Ladakh đi đâu vẫn luôn là người Ladakh. Hẹn gặp lại nhé!
Theo Trí Thức Trẻ
***
Tham khảo: Cẩm nang du lịch Mytour
MytourTháng Chín 22, 2016