
Nhưng câu trả lời “Có” đồng nghĩa với việc phải nói “Không” với lũ trẻ đang cần khoảng thời gian ở bên cha của chúng; nói “Không” với người vợ cũng bận rộn chẳng kém gì tôi và chúng tôi cũng chẳng có nhiều thời gian cho nhau; nói “Không” với việc tập luyện đã được lên kế hoạch và nên được ưu tiên, nói “Không” với giấc ngủ mà tôi thường ca cẩm là luôn thiếu thốn; với những quyển sách mà tôi đã tự nhủ phải đọc để có cơ hội thăng tiến trong sự nghiệp, và dĩ nhiên là nói “Không” cả với lá gan tội nghiệp của tôi.
Như vậy, nếu câu trả lời của tôi là “Có”, tất cả những việc quan trọng tôi đã cam kết hoàn tất đúng hạn sẽ bị dồn ứ lại trong lịch trình chỉ vì một quyết định bốc đồng. Nó kéo theo một loạt những sự việc xảy ra làm gián đoạn thời gian biểu và chèn ép thời gian trong tâm lý tôi. Đây là Hội chứng Chèn ép Thời gian kinh điển, và tất cả chúng ta ít nhiều đều mắc phải.
Có phương pháp nào tốt hơn để giải quyết vấn đề này không?
Hãy dừng lại và suy nghĩ. Thở một vài hơi sâu, làm cho hơi thở trở lại bình thường và xem xét lại toàn bộ lịch trình của bạn, xem việc bạn định làm có ảnh hưởng gì đến cuộc sống của bạn không. Bạn có đủ khả năng chăm sóc thêm cây trong vườn của mình không, hay việc làm đó sẽ làm cho cây hiện có không đủ nước?
Người tu hành luôn giữ bình tĩnh và tự chủ. Khoa học đã chứng minh điều này từ lâu. Thiền giúp chúng ta ít bốc đồng hơn. MRI cho thấy não của những người thiền có mật độ tế bào thần kinh vỏ não cao hơn. Điều này tuyệt vời, vì vùng vỏ não trán kiểm soát sự bốc đồng và lý trí. Chúng ta có thể đưa ra quyết định đúng đắn hơn và kiểm soát cuộc sống của mình tốt hơn. Chức năng này chỉ phát triển khi chúng ta ngừng phản ứng và hiểu được chuyển động của thời gian. Điều này thú vị đến nỗi tôi đã mở một phòng thí nghiệm nghiên cứu về não. Chúng tôi đã nghiên cứu 'chữ ký não' của những người thiền và ghi nhận được rất nhiều thông tin.
Trong phòng thí nghiệm, chúng tôi đã nghiên cứu về khái niệm 'phi thời gian' mà các thiền sư đã đạt đến. Nó đối lập với khái niệm thời gian trong văn hóa. Chúng ta cần hiểu cả hai ý niệm, vì chúng là hai khía cạnh của cùng một sự thật. Nếu chúng ta trải nghiệm được cả hai, chúng ta sẽ hiểu được bản chất của chính mình.
Việc hiểu bản thân trong bối cảnh của thời gian rất quan trọng. Vũ trụ di chuyển và chúng ta di chuyển cùng với nó. Nếu chúng ta bám chặt vào một điểm trong dòng thời gian khi toàn bộ vũ trụ vẫn di chuyển, thì chúng ta đang mắc kẹt trong một thế giới không còn sống nữa. Tất cả năng lượng của vũ trụ đang chảy và tập trung vào điểm này, và điểm đó là hiện tại.
Sự duy nhất không đổi trong Vũ trụ là sự thay đổi. Để vượt qua tình trạng chèn ép thời gian, hãy sống trong hiện tại và chấp nhận sự thay đổi. Khi nhận ra mọi thứ không ổn, người tu giữa đời thường quay lại với hiện tại. Vì sao? Vì toàn bộ sức mạnh của chúng ta đều ở đây. Đây là nơi chúng ta nhận những dòng năng lượng lớn không ngừng tuôn chảy qua mình, là nơi bình an và trí tuệ luôn hiện hữu. Chỉ ở hiện tại, chúng ta có đủ sáng suốt để tự quyết cuộc sống và ra quyết định tốt hơn. Chúng ta kiểm soát được thời gian và nhận thức của mình về nó. Chúng ta cho phép một số thứ bước vào cuộc sống và một số thứ không. Chúng ta đặt ra những ranh giới hợp lý và sắp xếp các sự kiện trong lịch trình của mình. Dù có những biến cố lớn, chúng ta vẫn có khả năng tự chủ và ứng phó.
Một bậc thầy sẽ điều chỉnh với thời gian và không ngừng thích nghi, như một vận động viên lướt sóng điều chỉnh để luôn đứng trên đỉnh sóng bất kể biển động.
Sự cứng nhắc làm chúng ta dễ gục ngã. Nỗi sợ thay đổi khiến chúng ta tê liệt. Do đó, có một nghịch lý: duy trì tĩnh lặng cũng là chuyển động cùng thời gian, cùng Vũ trụ. Tĩnh lặng thực sự là chuyển động cùng Vũ trụ trong sự hòa hợp.
Khi còn trẻ, tôi thường đi xa, tìm nơi hẻo lánh. Ở đó, tôi sẽ ngồi bên dòng suối, duy trì tĩnh lặng. Dòng suối là minh chứng sống động cho chân lý “thay đổi là không thể tránh khỏi”. Nó nhắc nhở rằng Vũ trụ luôn chuyển động và thời gian không ngừng trôi.
Khi suy nghĩ cuối cùng bị làm sạch bởi âm thanh êm dịu của dòng suối, tôi biết mình đã “uống từ nguồn vô hạn” và trở về với bản thân. Tĩnh lặng là tài sản lớn nhất, và những người sống với nó là những người sáng suốt và tự chủ.
Trong tự nhiên, mọi thứ di chuyển theo ánh sáng mặt trời và theo các mùa. Nhưng trong xã hội, hai yếu tố này dường như không còn quan trọng nữa. Trong một thế giới chật kín những công trình nhân tạo và thời gian bị chèn ép, cách duy nhất để giữ mình tỉnh táo là kiểm soát thời gian cá nhân. Nhận thức về tính phi thời gian giúp chúng ta kết nối với sự sống xung quanh và cảm nhận mình là một phần của Vũ trụ. Trạng thái này kết nối và làm cho chúng ta hứng khởi khi làm việc, giữ cho những khó khăn không thể làm chúng ta sụp đổ. Chúng ta bước đi trong cuộc sống mà không bị làm mất tập trung bởi tần số của người khác hoặc 'dấu vết thời gian' xâm phạm không gian của chúng ta. Tôi gọi những yếu tố gây nhiễu này là ô nhiễm thời gian - khi ai đó mang tới tần số rung động khác với chúng ta và làm đảo lộn tâm trạng của chúng ta. Người 'tu giữa đời thường' luôn tự trấn an trong thời gian riêng của họ - thời gian được tự chủ để thực hiện những hoạt động quan trọng - và luôn bảo vệ mình khỏi bất kỳ tác động nào không tốt.
Chúng ta có thể chọn ở lại tại trung tâm của không gian phi thời gian và trở thành nguồn an ủi và cảm hứng cho mọi người xung quanh. Từ không gian đó, chúng ta nhận thức sâu sắc về bản ngã bất tử của mình và thoát khỏi sự ràng buộc của thời gian.
Trở thành nô lệ của thời gian là thất bại tối cùng trong việc hiểu mình là ai.
