Đề bài: Làm nhân vật của Bậc thầy vẽ kể lại câu chuyện Lặng lẽ Sa Pa
1. Cấu trúc ý
2. Bài mẫu số 1
3. Bài mẫu số 2
4. Bài mẫu số 3
5. Bài mẫu số 4
Thể hiện vai trò của Họa sĩ lớn kể lại truyện Lặng lẽ Sa Pa
I. Cấu trúc ý của Việc đóng vai Họa sĩ lớn kể lại truyện Lặng lẽ Sa Pa (Chuẩn)
1. Giới thiệu:
Trong tư cách của Họa sĩ lớn, giới thiệu về bức tranh câu chuyện.
2. Phần chính:
- Hoàn cảnh của cuộc gặp gỡ:
+ Thời điểm: Khi chiếc xe dừng lại tại Sa Pa.
+ Không gian: Sa Pa với vẻ đẹp êm đềm và huyền bí.
+ Lý do cho cuộc gặp gỡ: Bác lái xe giới thiệu về chàng trai trẻ.
- Diễn biến trong cuộc gặp gỡ với chàng trai:
+ Xúc động và lẫn lộn trong những phút đầu gặp gỡ chàng trai.
+ Lắng nghe chàng trai chia sẻ về cuộc sống của mình.
+ Tạo nên bức tranh với nét vẽ diệu kỳ về hình ảnh chàng trai.
- Kết thúc cuộc gặp gỡ: Chàng trai tặng quà là giỏ trứng và nói lời chia tay.
3. Tổng kết:
Phê phán về chuyến đi và cuộc gặp gỡ với chàng trai.
+ Ghi nhận sự đam mê và tư tưởng của chàng trai trẻ.
+ Nuôi hy vọng sẽ có dịp quay lại Sa Pa.
II. Bài văn mẫu Thể hiện vai trò của Họa sĩ lớn kể lại câu chuyện Lặng lẽ Sa Pa
1. Bài mẫu số 1 của Thể hiện vai trò của Họa sĩ lớn kể lại câu chuyện Lặng lẽ Sa Pa (Chuẩn)
Một buổi hè năm 1970, tôi đã có chuyến đi đến Lào Cai. Trên chiếc xe, tôi trò chuyện với cô kỹ sư trẻ và bác lái xe, tạo nên một không khí vui vẻ. Qua sự giới thiệu của bác lái xe, chúng tôi được gặp một chàng trai thú vị ở Sa Pa.
Khi xe đến Sa Pa, những cánh đào và những đàn bò lang thang trên đường đã làm cho không khí trở nên yên bình. Tôi bị cuốn hút bởi vẻ đẹp của nơi này, với những đám mây cuộn tròn như đang nhảy múa, cây thông lung linh dưới ánh nắng. Khi xe nghỉ dọc đường, bác lái xe nói với tôi một cách vội vã:
- Tôi sắp giới thiệu với bạn một người độc nhất vô nhị ở đây. Chắc chắn bạn sẽ muốn vẽ hình anh chàng trai này.
Theo lời kể của bác lái xe, chúng tôi biết được chàng trai này 27 tuổi, chưa lập gia đình, sống một mình làm việc tại đài khí tượng Yên Sơn. Anh ta thường dùng cành cây làm trạm dừng để tìm cơ hội trò chuyện và chia sẻ.
Ngay sau lời của bác lái xe, chàng trai xuất hiện và trao cho ông một củ tam thất:
- Hôm trước ông kể về bác gái vừa ốm dậy, nên tôi gửi ông củ tam thất để ngâm rượu.
Khi gặp lần đầu, tôi bị anh chàng ấy làm cho một chút lẫn lộn, tất cả ngoài dự đoán của tôi. Với vóc dáng nhỏ nhắn, nụ cười tươi rạng, anh chàng trẻ chào đón chúng tôi một cách nồng nhiệt. Dường như, vì sự cô đơn và khao khát gặp gỡ, anh ta hạnh phúc như khi tìm thấy kho báu. Ngay sau khi mời chúng tôi, anh chàng chạy về nhà một cách nhanh nhẹn. Tôi nghĩ anh ta sẽ về dọn dẹp, nhưng không phải. Đến nơi, điều làm tôi ngạc nhiên là anh ta đang cắt hoa để tặng cô kỹ sư. Anh chàng cười hiền:
- Bác lái xe chỉ cho cháu ba mươi phút thôi. Năm phút đã trôi qua. Cháu sẽ nói về công việc của mình trong năm phút, và sau đó, mời bác và cô uống chè. Cháu thèm chuyện dưới xuôi lắm. Bác và cô, mời cháu nghe chuyện nhé!
Cuộc trò chuyện giữa chúng tôi quá hấp dẫn, chủ yếu xoay quanh công việc của anh chàng trẻ. Anh ấy kể một cách sôi nổi về hoàn cảnh sống và làm việc: một mình trên đỉnh núi cao, suốt năm làm bạn với cây cỏ, đo mưa, đo gió, đo nắng, tính mây,... phục vụ sản xuất và chiến đấu. Mặc dù công việc khó khăn, nhưng anh ta vẫn đầy yêu thương:
- Khi làm việc, tôi và công việc trở thành một, tại sao gọi là một mình được? Huống chi công việc của tôi liên quan đến công việc của rất nhiều anh em, đồng chí khác dưới đáy núi.
Thật sự kính trọng khi một người trẻ như anh có thể yêu nghề cần sự tỉ mỉ và tinh thần trách nhiệm cao như thế. Trong chàng trai, toát lên sự cởi mở và chân thành. Anh chàng trẻ khiến tôi suy nghĩ về những điều mà anh nghĩ và nói. Sự mong đợi đơn giản chỉ là được gặp gỡ, ở bên cạnh và trò chuyện với mọi người.
Bắt gặp anh chàng trẻ, tôi như thấy mình đã tìm thấy đối tượng mà tôi đang tìm kiếm. Đôi tay tự giác vẽ nên đường nét trên khuôn mặt của anh. Dù ngồi yên để tôi vẽ, anh ấy vẫn khiêm tốn nói:
- Bác đừng tốn công vẽ cháu. Cháu sẽ giới thiệu bác với những con người đáng quý, đáng trân trọng như ông kỹ sư ở vườn rau dưới Sa Pa hoặc đồng chí nghiên cứu về sét.
Sau đó, anh kể cho tôi nghe về những nhân vật đáng quý, những người hiện diện nhưng cống hiến thầm lặng cho quê hương, đất nước.
Rất may, chỉ vài đường vẽ tay, tôi đã kịp ghi lại nét mặt của chàng trai. Mặc dù đã mê mải nói chuyện với anh chàng, nhưng tôi bất ngờ quay sang cô kỹ sư. Cô gái, trong trạng thái trầm ngâm, như đang suy nghĩ về điều gì khi nghe câu chuyện của chàng trai. Lúc đó, anh chàng giật mình và nói to lên, đầy tiếc nuối:
- Trời ơi, chỉ còn năm phút nữa thôi!
Sau đó, chàng trai cẩn thận đặt cái lọ trứng vào tay tôi và nhấn mạnh:
- Cháu không có gì để tặng bác và cô. Lại sắp đến giờ 'ốp' nên cháu không thể tiễn đưa bác được. Giỏ trứng này, bác và cô hãy mang đi ăn trưa ạ.
Ngay trong khoảnh khắc chia tay, tôi đã nghĩ đến việc phải quay lại đây. Tôi muốn trở lại để hoàn thiện tác phẩm của mình và hiểu rõ hơn về sự khó khăn trong cuộc sống, công việc mà chàng trai phải đối mặt. Tôi sẽ mang theo những câu chuyện dưới đáy lên đây để kể cho chàng trai đáng yêu kia.
2. Dưới vai họa sĩ kể lại chuyện Lặng lẽ Sa Pa, mẫu 2 (Chuẩn)
Một ngày hè năm 1970, tôi tham gia chuyến đi lên Lào Cai, chuyến đi này mang đến cho tôi cơ hội gặp những tác phẩm nghệ thuật của cuộc đời, chính là cậu thanh niên trẻ làm việc tại đỉnh Yên Sơn. Trên chuyến xe đó, có bác lái xe và cô kỹ sư trẻ, những người bạn đồng hành của tôi.
Trong hành trình đó, tôi kịp thời gặp gỡ một người đặc biệt, là người bạn mới mà bác lái xe giới thiệu. Một chàng trai 27 tuổi, chưa có gia đình, sống một mình làm việc trên đài khí tượng đỉnh Yên Sơn. Lần đầu tiên gặp cậu ta, tôi có chút bối rối, vì tất cả đều nằm ngoài sự phán đoán của tôi. Trông cậu thanh niên nhỏ nhắn, tươi cười rạng rỡ như chào đón khách quý. Từ đó, tôi hiểu rằng anh ta vui mừng như một người tìm thấy kho báu khi gặp chúng tôi. Cuộc trò chuyện giữa chúng tôi quả thực hấp dẫn, chủ yếu xoay quanh công việc của cậu thanh niên. Anh ta kể rất sôi nổi về cuộc sống và công việc: một mình trên đỉnh núi cao, làm bạn với thiên nhiên, đo mưa, đo gió, đo nắng, tính mây,... phục vụ cho sản xuất và chiến đấu.
Khi vẽ nét cuối cùng của bức tranh ký ức, tôi hứa với anh thanh niên rằng sẽ trở lại. Tôi tin chắc vào điều đó. Tôi muốn quay lại để hoàn thiện tác phẩm của mình và hiểu rõ hơn về khó khăn trong cuộc sống, công việc mà anh thanh niên đang phải đối mặt.
3. Vai nghệ sĩ kể về chuyện Lặng lẽ Sa Pa, mẫu 3 (Chuẩn)
Chuyến công tác đáng nhớ nhất trong sự nghiệp làm họa sĩ của tôi là hành trình lên Sa Pa - Lào Cai mùa hè năm 1970. Cảm nhận sau chuyến đi không chỉ đến từ vẻ đẹp thơ mộng của Sa Pa mà còn từ những người trẻ thầm lặng hy sinh cho đất nước, đặc biệt là cậu thanh niên làm việc tại đỉnh Yên Sơn.
Khung cảnh Sa Pa quyến rũ với ánh nắng rực rỡ, rừng thông xanh ngát, và những đám mây cuộn tròn trên bầu trời. Khi dừng xe, tài xế nói với tôi:
- Bạn sắp gặp một người đặc biệt nhất. Anh ta là người cô độc nhất thế gian, nhưng bạn sẽ thích vẽ anh ấy.
Đến khi gặp, tôi thấy anh thanh niên trẻ, 27 tuổi, với vóc dáng nhỏ nhắn và nụ cười rạng ngời. Anh ta sống một mình tại trạm khí tượng Yên Sơn. Anh ta mời chúng tôi về nhà, chia sẻ câu chuyện đời. Nghe về cuộc sống và công việc, tôi rất ấn tượng với sự cô đơn và gian khổ mà anh ta phải đối mặt. Anh ta nói:
- Công việc của tôi khá gian khổ, nhưng nếu mất nó, tôi sẽ rất buồn bã.
Anh kể như đang tỏ ra tự hào, hứng khởi với nghề và mối liên kết với nơi này, dù phải đối mặt với sự cô đơn và mong chờ sự hiện diện của người khác. Hình ảnh chàng trai trẻ này làm bùng nổ ý tưởng sáng tạo của tôi. Sổ tay nằm trên gối, bút vẽ bắt đầu di chuyển. Nét bút theo dõi từng câu chuyện của anh ta, đến khi anh ta nhận ra tôi vẽ mình, tôi cũng đã hoàn tất khuôn mặt. Chàng trai trẻ, nhiệt huyết và hiến dâng, tôi phải tận dụng triệt để để đưa anh ta vào tác phẩm của mình. Nhưng thời gian ngỡ ngàng, và chúng tôi phải tạm biệt. Tôi hứa sẽ quay lại để kể thêm về cuộc đời của anh. Tôi nói:
- Chắc chắn tôi sẽ quay lại. Tôi ở đây bao lâu?
Anh ta tặng chúng tôi một giỏ trứng làm quà, tôi cảm thấy lưu luyến và tiếc nuối, nhưng tôi tự hứa sẽ có một ngày mang bức tranh của mình để tặng lại anh ta.
Tôi vẫn chờ đợi cơ hội để hỏi anh thanh niên, tại sao anh không thể tiễn chúng tôi đến xe khi ấy chưa đến giờ ốp.
4. Vai họa sĩ kể chuyện Lặng lẽ Sa Pa, mẫu 4 (Chuẩn)
Là một nghệ sĩ, tôi khắp nơi tìm ý tưởng cho tác phẩm của mình. Chuyến đi lên Sa Pa mở ra cơ hội gặp một người đặc biệt, cậu thanh niên trẻ làm công tác khí tượng trên đỉnh núi cao.
Khi xe đi qua Sa Pa, tôi nhìn thấy vẻ đẹp thơ mộng của nơi này với đào nở rộ, bò lang cổ đeo chuông và đồng cỏ trải dài. Ngay khi tôi đang kể về sự hấp dẫn của Sa Pa với bác lái xe, cảnh đẹp hiện ra quá trùng lặp với lời tả. Bác lái xe hứa giới thiệu một người đặc biệt và đặc biệt muốn tôi vẽ họ. Chẳng cần nghe bác lái xe nói nhiều, tôi được gặp trực tiếp cậu thanh niên, một trải nghiệm thú vị và xúc động.
Chúng tôi được mời vào nhà của cậu thanh niên, và tôi bất ngờ khi nhận thấy sự gọn gàng của ngôi nhà và cách cậu ấy tỏ ra tự nhiên khi đang hái hoa. Anh ấy thậm chí còn trao một bó hoa tươi tắn cho cô kỹ sư. Nghe câu chuyện về cuộc sống và công việc, tôi cảm thấy bối rối vì sự khiêm tốn của cậu thanh niên. Tôi hứa sẽ trở lại để kể thêm về cuộc sống của anh, nó làm cho chuyến đi này trở nên đặc biệt.
Thực sự, cậu thanh niên đã mang đến cho tôi cái nhìn mới và ý tưởng sáng tạo. Mặc dù thời gian ngắn, nhưng chỉ cần một nét vẽ của cậu ấy đã làm cho chuyến đi trở nên ý nghĩa. Tôi hứa sẽ quay lại để nghe cậu kể thêm về câu chuyện dưới xuôi. Tôi nói:
- Chắc chắn tôi sẽ trở lại. Chúng ta có ba người ở đây, giờ đến lượt anh kể chuyện. Tại sao anh lại là người cô đơn nhất thế gian?
Nghe chuyện, tôi đánh bại từng đám mây đen bằng những nét vẽ tinh tế trong cuốn sổ tay. Trước mặt chàng thanh niên, tôi nguyên bản cảm thấy bất lực, nhưng những đường nét đã làm cho hình ảnh của anh ta hiện lên rõ nét. Cuối cùng, chúng tôi tận hưởng giây phút chia tay, anh chàng không chỉ dừng lại ở việc tặng giỏ trứng mà còn để lại ấn tượng khó phai.
Nghĩ lại về người thanh niên ấy, có lẽ cái lạ là chính sự lạ của anh ta. Tuổi trẻ của anh, sôi nổi và nhiệt huyết, nhưng lại hy sinh một cách âm thầm, cô đơn và kiên trì, hết lòng dành cho đất nước.
""""-HẾT""""-
Các em hãy làm cho câu chuyện thêm phần phong phú bằng cách thể hiện vai diễn của mình qua từng nhân vật. Hãy đắm chìm trong vai Chàng thanh niên kể về hành trình Lặng lẽ Sa Pa, hay thể hiện tài năng với Nữ kỹ sư trẻ đầy nhiệt huyết trong truyện Lặng lẽ Sa Pa, hoặc thậm chí là Ông Hai kể về những chiều lang thang ở Làng tại Mytour.
