Có những khái niệm, khi chúng ta đọc, ngay lập tức nhớ và hiểu. Nhưng sau đó, chúng ta thường tự ảo giác rằng đã hoàn thành mà thôi. Tuy nhiên, thực tế, tất cả những gì chúng ta biết và thấy, chỉ là việc tập bơi trên cạn mà thôi.
Chúng ta đang sống trong một thời đại, chỉ cần một chiếc smartphone là có thể truy cập ngay lập tức đến vô số tri thức trên khắp thế giới. Mọi kiến thức từ phương Đông đến phương Tây, bất kỳ loại sách bí truyền nào cũng có thể tìm thấy ngay lập tức. Thêm vào đó, sự bùng nổ của mạng xã hội và video ngắn 1-2 phút, đã làm cho việc chia sẻ thông tin trở nên vô cùng nhanh chóng.
Tôi có một cháu họ mới 17 tuổi, đã thấy nó đăng về 'chánh niệm' trên mạng xã hội. Mặc dù mẹ nó thường than phiền vì nó suốt ngày cầm điện thoại và không giúp đỡ được gì trong việc nhà. Chắc chắn là nó đang 'chánh niệm' với chiếc điện thoại.
Nếu bạn để ý, khoảng 3-4 năm gần đây, những ý niệm như Thiền, quay về bên trong, sống trong chánh niệm, tất cả là một, tần số rung động, an trú trong hiện tại, v.v… tự nhiên xuất hiện với tần suất rất rất bất thường. Mọi người nói về nó nhiều đến mức, tự nhiên tôi có cảm giác có gì đó hơi quá tải.
Có thể, khả năng đó, vì sau một thời gian dài mọi người phóng tâm ra bên ngoài quá nhiều, đặc biệt là trong việc kết nối, chia sẻ online nhanh chóng. Mỗi ngày có thêm vài kết bạn mới, rồi mọi thứ cứ chóng đến chóng đi, mọi nhà đăng stt chia sẻ cuộc sống một cách ào ạt… có lẽ đã đến giai đoạn ‘quá độ’ với một số bộ phận trong xã hội này.
Chưa kể, dịch bệnh kéo dài suốt 2 năm nay, giờ bên Mỹ vẫn còn lây lan, làm mọi thứ bên ngoài bị đảo lộn một cách đột ngột. Khi mọi thứ bên ngoài càng bấp bênh, việc quay về bên trong, đưa tâm vào trong, nó trở thành ‘trend’, thành một trào lưu mới… có thể đến nhanh rồi lại ra đi nhanh.. Tôi cũng muốn quan sát xem là mọi thứ sẽ phát triển tiếp theo như thế nào, đưa tâm về hướng nào trong dòng nhân-quả của sự kiện này.
Đứa cháu của tôi cũng nói về ‘chánh niệm’, và sau đó, bà chị đồng nghiệp người Việt trong công ty tôi cũng chia sẻ với tôi về ‘chánh niệm’ hồi tuần trước… Nên hôm qua tôi đã hỏi vui bà chị ấy, “trong 1 ngày, 24 tiếng, chị cảm nhận mình sống trong chánh niệm được bao nhiêu phút ?”
Chắc vì tôi đặt câu hỏi bất ngờ quá, nên chị hơi ngạc nhiên, rồi trả lời nhanh “tầm 1-2 tiếng ạ”.
Tôi hỏi, “Vậy chị hiểu chánh niệm như thế nào vậy?”
Chị lại ngạc nhiên lần thứ 2… uhm thì… rồi chị giải thích như là đang thuộc lòng từ nơi nào đó, chánh niệm là nơi thân ở, tâm cũng ở đó, biết rõ mình đang làm gì… chánh niệm là nhìn thấy tâm mình như thế nào, và còn chánh niệm là quán Tứ niệm xứ !!!
Tôi muốn hỏi thêm về Tứ niệm xứ, nhưng thấy chị có vẻ không vui, nên tôi chuyển sang chủ đề khác ngay. Vì điều ngớ ngẩn nhất trên thế giới này là hỏi phụ nữ những điều khó… đó là con đường dẫn mình đến cái chết nhanh nhất, nên anh em hãy chú ý khi trò chuyện với phụ nữ.
Trong 100 người nói về chánh niệm, mỗi người đã định nghĩa khác nhau. Trong 100 người thực hành chánh niệm, chỉ vài % sống thực sự với chánh niệm đích thực.
Đôi khi ta chỉ biết về chánh niệm như là kiến thức ghi nhớ trên lý thuyết… trên thực tế, chúng ta chưa có trải nghiệm đủ sâu.
Dù ai có căn cơ đến đâu, phước đức đầy đủ, và có người hướng dẫn cụ thể, nếu thiền mỗi ngày… thì chỉ sống chánh niệm 5-10 phút rải rác vài giờ mỗi ngày trong 1-2 năm đầu. Thâm niên quan sát 3-4 năm mới tăng lên 2-3 tiếng/ngày, tùy người, tương đối thế. Giữ chánh niệm 24/24 tiếng, kể cả khi ngủ, ít ai đạt được ngoại trừ các bậc chân tu xịn.
Tâm trí chúng ta thông minh và lưu manh lắm, nhiều khi thiền, ta bước đi nhưng tâm trí không ở đó. Nhưng nếu hỏi, chúng ta vẫn trả lời theo quán tính rằng ta đang đi trong chánh niệm.
Thời đại hiện đại nhanh chóng, khiến mọi người biết nhiều hơn nhưng thực chiến ít hơn. Lạm dụng ngôn từ một cách tàn nhẫn. Mọi người sử dụng chữ viết nhưng thường không hiểu rõ ý đang truyền đạt.
Để xác định ai thực sự hiểu điều mình nói, chỉ cần quan sát hành động và thói quen hàng ngày. Cần thời gian dài ở bên nhau để hiểu được mức độ hiểu biết của họ về những gì họ nói.
Có những khái niệm, chúng ta đọc và nhớ ngay, hiểu ngay, nhưng đó chỉ là sự ảo tưởng. Tất cả kiến thức và cảm nhận chỉ là việc bơi trên cạn mà thôi.
Biết tất cả, nhưng khi bước vào cuộc sống, mọi người thường rơi vào tình trạng lúng túng khó giải quyết!
Để lướt nhẹ giữa sóng cuộc sống không đơn giản như việc đọc và hiểu,... cần phải bơi, phải ngập lặn đủ sâu để tự khám phá bí mật của việc bơi.
Tâm hồn của chúng ta thường chứa đựng ở những chi tiết linh tinh của cuộc sống. Vì những điều nhỏ bé thường làm cho tâm hồn chúng ta bộc phát hơn, những điều đó thường ẩn chứa trong tiềm thức.
Đó là lý do tại sao chúng ta thường tức giận với những vấn đề nhỏ và vụt phải hơn là những vấn đề lớn... Bởi vì những vấn đề lớn liên quan đến quyền lợi nhiều hơn và đòi hỏi chúng ta phải ngồi suy nghĩ bình tĩnh.
Điều cần quan sát là thái độ ứng xử của người đó đối với những vấn đề vặt vãnh trong cuộc sống như thế nào.

Hình: Omid Armin / Unsplash.
Có những ý tưởng không phải ai cũng nắm vững, hoặc chúng không thích hợp với giai đoạn của chúng ta. Nó giống như chúng ta đang ở lớp 7 mà tình cờ đọc được bài lớp 12... hay quá nhưng chưa đến thời điểm, vì những thách thức ở lớp 7 vẫn chưa hoàn thành.
Tâm hồn vẫn là sự trung thực với chính bản thân mình. Thay vì theo đuổi những ý tưởng nghe có vẻ 'chất', hãy tập trung vào những công việc đơn giản hơn, đặc biệt là những điều mà suốt nhiều năm bạn vẫn chưa thực hiện được. Như việc tập thể dục để cải thiện sức khỏe, học thêm vài kỹ năng để công việc hiện tại trở nên thuận lợi hơn. Còn những mối quan hệ đã bỏ quên như với bố mẹ, với anh chị em trong gia đình, hãy dành thời gian để tái kết nối.
Chúng ta có nhiều việc cần làm ngay bây giờ, hơn là cố gắng nhớ nhiều kiến thức mà nó không thuộc về mình.
Sự trải nghiệm sâu rộng, với một cuộc sống phong phú, chính là chìa khóa mở cánh cửa nhận ra bản thân, không cần dựa vào từ ngôn ngữ của người khác, vì đó là hành trình riêng của mỗi người, không phải của người khác.
Ghi chép những công việc cần làm, sau đó thực hiện chúng một cách trung thực. Nếu việc đơn giản nhất mà chưa thực hiện được, thì mọi kiến thức và ý niệm khác trở nên vô nghĩa và xa xôi. Thân thể cần sự chăm chỉ để tâm hồn cũng trở nên lưu loát.
Được chia sẻ bởi: Cành Vũ Thị
Từ khóa: Lạm phát ngôn từ: Liệu bạn đang bơi trên cạn?
