
Nhà quảng cáo lão luyện David Ogilvy đã từng nói: “Nếu quảng cáo không thúc đẩy việc bán hàng, thì đó không phải là sáng tạo”.
Đã quá lâu rồi cái thời mà nghệ sĩ chỉ ngắm lá vàng rơi và tìm cảm hứng từ đó. Người yêu thơ nay chỉ biết đứng trên đất mà ăn. Sáng tạo đã trở thành một lĩnh vực công nghiệp, và những người sáng tạo phải theo đuổi vòng quay của nó.
Ý tưởng này là của chúng tôiMột ý tưởng trong lĩnh vực công nghiệp sáng tạo để trở thành hiện thực thường phải trải qua hàng ngàn khó khăn, với những câu chuyện đủ dày đặc có thể đủ để viết một cuốn sách 300 trang.
Thách thức từ Marketer


Thách thức từ người thân
Công nghiệp sáng tạo là một khái niệm mới, và việc tìm kiếm người hiểu cho công việc của họ không phải là điều dễ dàng với những người làm trong lĩnh vực này. Xung quanh họ, vẫn có nhiều nguy cơ, những người không muốn lắng nghe hoặc hiểu rõ công việc của họ, nhưng họ sẽ hiểu thôi, khi họ thấy rằng công việc quảng cáo không phải là một công việc dễ dàng như họ vẫn nghĩ, và những người làm quảng cáo không phải lúc nào cũng là những người vô trách nhiệm như họ vẫn tưởng.
Với người thân, sự không hiểu biết càng khiến cảm giác cô đơn trở nên trầm trọng hơn. Gia đình không thể hiểu được lý do con cái họ lại làm một công việc như thế này, mà ngày ngày cày cuốc thậm chí còn thâu đêm suốt sáng, và người yêu không thể thông cảm khi bạn trai/bạn gái của họ không có thời gian để dành cho họ.
Cha mẹ tức giận vì con không nghe lời, và người yêu tức giận và đòi chia tay. Làm thế nào để có thể tập trung sản xuất những ý tưởng 'có hồn'? Huỳnh Vĩnh Sơn gọi đó là cái “đắng” của việc theo đuổi đam mê sáng tạo.
“Cảm xúc dần dần lôi kéo chúng tôi xa cách. Con chữ, bức tranh thiếu linh hồn không có ý nghĩa.”
Bụng rỗng ruột mà cứ ép viết vui làm thế nào được?
Thách thức từ đồng nghiệp
Nếu mọi người đều là siêu nhân, thì không còn ai là siêu nhân nữa. Tương tự, khi tham gia vào ngành công nghiệp sáng tạo và xung quanh chỉ toàn những 'nhà sản xuất ý tưởng', những người yếu đuối sẽ cảm thấy mình là người 'tối nhất' trong thế giới này.


Phản ứng của tôi khi không có ý tưởng trong phiên brainstorm
Trước những áp lực như vậy, người dũng cảm sẽ tiếp tục đi tiếp, trong khi những người tự nhận thấy 'có điều gì đó không ổn' sẽ sớm từ bỏ. Ngành công nghiệp sáng tạo như một cỗ máy sẵn sàng đè nát những ý tưởng yếu kém như thế!
Và thách thức đến từ bản thân
Cầu toàn là căn bệnh khó chữa của những người làm sáng tạo. Trong một lần tham dự buổi chia sẻ kinh nghiệm tham gia cuộc thi ý tưởng quảng cáo sáng tạo trong 48 giờ, tôi được đàn chị khuyên rằng, đêm đầu tiên phải dành để ngủ, bởi sau khi thức dậy, ý tưởng thường thay đổi hoàn toàn. Một ý tưởng rực rỡ và tinh tế, kết quả của cả một ngày làm việc, chỉ sau một đêm có thể trở nên lỗi thời. Rồi chỉnh sửa từng phần, cho đến khi ý tưởng có hình dạng mới. Đó là cách mà một ý tưởng được hình thành - nhưng cũng là lời chia tay vĩnh viễn với một ý tưởng tội nghiệp không bao giờ có cơ hội được thực hiện.
Nhưng trên hết, có lẽ điều đau đớn nhất mà một người làm trong ngành công nghiệp sáng tạo tự đặt lên mình là hai chữ “đam mê”. Đam mê sáng tạo, nhưng “đam mê hiếm khi nào duy trì được cuộc sống của bản thân”. Ý tưởng là tinh túy của những đam mê sáng tạo, nhưng cũng là mục tiêu bị đánh giá thấp nhất trong ngành công nghiệp đầy cạnh tranh này.
Rồi giữa những khó khăn đó, bao nhiêu người vẫn cố gắng tiếp tục với sự sáng tạo đến cuối cùng?
Tạm kết
Ở phía sau cuốn sách, bạn sẽ tìm thấy đoạn trích này:
Nhiều người nói họ thích chơi đàn guitar, nhưng thực ra họ chỉ thích hình ảnh của mình khi chơi đàn, khiến phụ nữ đổ rầm rầm như trong phim ảnh, không thực sự đam mê quá trình rèn luyện khó khăn, tốn thời gian, công sức để chơi đàn thật hay. Quảng cáo cũng vậy, đôi khi ta nhảy vào ngành chỉ vì yêu thích kết quả cuối cùng của nó xuất hiện trên TV, trên báo, trên trang web... Nhưng việc xây dựng những tác phẩm đó lại là một câu chuyện khác.
Sáng tạo không bao giờ dễ dàng. Sáng tạo một cách chuyên nghiệp trong một ngành công nghiệp đòi hỏi nhiều niềm tin và dũng cảm. Cuốn sách này được viết bởi một người đã dám dũng cảm và yêu sáng tạo bằng cả trái tim - có thể khiến người đọc bị “lây nhiễm” tình yêu đó và dám bước vào. Không nói rằng điều đó là tốt hay xấu, nhưng ít ra, trong một thế giới đã quá cũ kỹ như bây giờ, chúng ta cần những người sẵn lòng để ý tưởng của mình bị “khuấy động” như vậy. Vì việc “khuấy động” những ý tưởng chưa được, thì những ý tưởng mới sẽ ra đời.
Như Huỳnh Vĩnh Sơn đã ghi trong cuốn sách: “Yêu ý tưởng quá nhiều thì dễ trở nên cứng nhắc, chỉ nên yêu thích niềm vui và nỗi buồn khi biến ý tưởng thành hiện thực là đủ”.
Mytour
