
Gemma Elwin Harris đã yêu cầu hàng ngàn trẻ em từ bốn đến mười hai tuổi gửi những câu hỏi như vậy. Sau đó, cô mời những nhà khoa học, nhà tư duy và nhà văn nổi tiếng nhất để đáp ứng các câu hỏi đó, trong đó có những tên tuổi như Noam Chomsky, Alain de Botton, Richard Dawkins, Sir David Attenborough, v.v..
Kết quả là Harris đã cho ra đời cuốn sách Câu hỏi lớn từ những đứa trẻ nhỏ & Câu trả lời đơn giản từ những bộ óc vĩ đại, được xuất bản năm 2012, một tập hợp những lời giải thích thú vị về những lo lắng phổ biến của trẻ con.

Dưới đây là một số giải thích thú vị từ cuốn sách:
Giấc mơ được tạo ra như thế nào?
Theo triết gia Alain de Botton:
Gần như lúc nào bạn cũng cảm thấy có trách nhiệm với bộ óc của chính mình. Bạn muốn chơi Lego à? Bộ não bạn sẽ có mặt để khiến chuyện đó xảy ra. Bạn thích đọc sách à? Bạn có thể ghép các mẫu tự lại với nhau và thấy được những con chữ hiện ra trong tâm trí mình. Nhưng đêm tới thì chuyện lạ xảy ra. Khi bạn ngủ, trí óc bạn tạo ra những màn trình diễn quái lạ nhất, kinh ngạc nhất và đôi khi còn đáng sợ nữa. Từ hồi xưa ơi là xưa, người ta tin rằng giấc mơ của chúng ta đầy những gợi ý về tương lai. Ngày nay, chúng ta có xu hướng nghĩ rằng giấc mơ là cách để trí óc tái sắp xếp và dọn dẹp bản thân sau những hoạt động trong ngày. Tại sao những giấc mơ đôi khi lại rùng rợn? Trong suốt ngày hôm đó, có nhiều thứ xảy ra làm ta sợ hãi, nhưng ta lại quá bận rộn đến mức không có thời gian để ý chúng. Ban đêm, khi đang chăn êm nệm ấm, ta có thể làm cho những nỗi sợ đó lởn vởn trong đầu mình. Hoặc có lẽ trong ngày bạn làm được điều gì đó rất đáng yêu mà bạn lại đang vội vội vàng vàng, thế là điều đáng yêu đó không có thời gian hiện ra cho bạn. Nó có thể trỗi dậy trong một giấc mơ nào đó. Trong những giấc mơ, bạn sẽ trở lại những điều mà mình đã bỏ lỡ, sẽ sửa lại những điều mình đã làm hỏng, sẽ tạo ra những câu chuyện mà bạn yêu thích, và sẽ khám phá được những nỗi sợ mà lúc bình thường bạn đã giấu nó đi trong trí óc của mình. Giấc mơ vừa làm ta thích thú vừa làm ta sợ hãi hơn cuộc sống thường ngày. Chúng là dấu hiệu cho thấy bộ não của chúng ta là cỗ máy tuyệt diệu – và cho thấy rằng nó có những năng lực chúng ta thường không nhận thức đầy đủ, khi mà chúng ta chỉ dùng bộ não để làm bài tập về nhà hay chỉ để chơi trò chơi điện tử thôi. Những giấc mơ cho ta thấy rằng mình không hẳn làm chủ được chính con người mình đâu.
Tất cả chúng ta đều là họ hàng với nhau?
Nhà sinh vật học tiến hoá Richard Dawkins đã phân tích bài toán tiến hoá để chứng tỏ rằng tất cả chúng ta đều có quan hệ họ hàng với nhau:
Tất cả chúng ta đều có mối quan hệ họ hàng. Bạn có thể là họ hàng xa của Hoàng hậu Anh, tổng thống Mỹ và tôi. Chúng ta đều là họ hàng. Bạn có thể tự kiểm chứng điều này. Mỗi người đều có hai bậc sinh thành, bốn ông bà, tám cụ, mười sáu kị, và cứ thế. Bạn có thể tính được số lượng tổ tiên sau nhiều thế hệ. Chúng ta có quan hệ họ hàng với nhau, không chỉ với loài người mà còn với động vật và thực vật. Bạn có họ hàng với con chó nhà tôi và với rau diếp trong bữa trưa, và với con chim mà bạn thấy bay ngang qua cửa sổ. Bạn và tôi có chung ông bà tổ tiên cùng với tất cả chúng. Nhưng đó là câu chuyện khác.

Tại sao ta không tự khiến mình cười?
Dưới đây là giải thích của nhà khoa học thần kinh David Eagleman:
Để hiểu điều này, bạn cần biết thêm về cách hoạt động của bộ não. Một trong những nhiệm vụ chính của bộ não là dự đoán đúng về chuyện sắp xảy ra. Khi bạn bận rộn, bộ não luôn cố gắng tiên đoán tương lai. Bạn nhớ lần đầu tiên tập lái xe đạp không? Ban đầu, bạn phải tập trung để giữ thăng bằng và đạp đều. Nhưng sau đó, mọi việc trở nên tự nhiên. Bạn không cần suy nghĩ về cách đạp nữa. Bởi kinh nghiệm, bộ não biết điều gì cần cho cơ thể tự động đạp. Bộ não sẽ tiên đoán tất cả những vận động bạn cần tạo ra. Bạn chỉ chú ý khi có thay đổi, như khi có gió mạnh hoặc xẹp bánh. Bộ não phải thay đổi dự đoán khi có sự thay đổi bất ngờ. Bạn không thể tự khiến mình cười vì bộ não luôn dự đoán hành động của mình.

Tại sao chúng ta lại yêu nhau?
Cây bút Jeanette Winterson đã đưa ra câu trả lời rất thú vị:
Bạn không rơi vào chuyện yêu nhau giống như rơi vào một cái hố. Bạn rơi vào đó như rơi qua khoảng không. Nó như bạn nhảy từ hành tinh của mình sang thăm hành tinh của người khác. Khi bạn đến đó, mọi thứ trông khác biệt: hoa, động vật, màu sắc trên quần áo của mọi người. Thật bất ngờ khi rơi vào chuyện yêu nhau vì trước đó bạn nghĩ mình có mọi thứ trên hành tinh của chính mình, và điều đó cũng đúng một phần, nhưng rồi có người gửi tín hiệu xuyên qua không gian đến bạn và cách duy nhất để gặp họ là thực hiện một cú nhảy phi thường. Và bạn đã nhảy đi, rơi vào quỹ đạo của người đó và sau một thời gian bạn quyết định kéo hai hành tinh lại gần nhau và gọi đó là gia đình. Bạn có thể mang theo chó, mèo, cá vàng, hamster, bộ sưu tập đá và tất cả những đôi vớ cũ. Những thứ bạn mất, bao gồm cả những cái hốc, đều ở trên hành tinh mới mà bạn đã khám phá. Bạn có thể mời bạn bè đến thăm nhà và đọc những câu chuyện yêu thích cho nhau nghe. Và việc này thực sự là cú nhảy lớn bạn cần phải thực hiện để ở bên người mà bạn không thể thiếu. Đó là tất cả.

Mytour
Theo Chiếc Nón
