Vào năm 1967, một người Anh tên là Paddy Roy Bates quyết định tiếp quản pháo đài bị bỏ hoang trong Thế chiến II ngoài khơi bờ biển nước Anh - và tuyên bố nó là Công quốc Sealand, một quốc gia có chủ quyền
Với diện tích khoảng 4.000m2, Sealand tự xưng là quốc gia nhỏ nhất trên Trái Đất. Là một pháo đài ngoài khơi bờ biển nước Anh, Sealand từng được Hải quân Hoàng gia Anh sử dụng trong Thế chiến II. Tuy nhiên, vào năm 1967, Paddy Roy Bates, một người Anh, quyết định tiếp quản pháo đài - và tuyên bố nó là một quốc gia có chủ quyền.
Trong 50 năm qua, gia đình của Paddy Roy Bates đã điều hành 'quốc gia nhỏ' này như thể nó là một quốc gia thực sự, mặc dù nó chưa bao giờ được chính thức công nhận như vậy. (Quốc gia nhỏ - micronation là thuật ngữ chỉ mô hình các quốc gia có tuyên bố tồn tại nhưng không được bất kỳ chính phủ hoặc tổ chức quốc tế nào công nhận. Những dự án quốc gia như thế thường chỉ tồn tại trên giấy tờ, Internet hoặc trong tâm trí của những người sáng lập).

Ngày nay, Sealand có hiến pháp riêng, lá cờ riêng và thậm chí là khẩu hiệu chính thức của riêng mình. Tuy nhỏ bé, nhưng Sealand lại có một lịch sử lớn đáng ngạc nhiên. Trong 5 thập kỷ tồn tại gần đây nhất, quốc gia nhỏ này đã chứng kiến những cái chết của 'hoàng gia', bắt cóc con tin, tranh chấp lãnh thổ và thậm chí là cả những trận không chiến bằng trực thăng.
Công quốc Sealand được thành lập như thế nào?

Câu chuyện về Sealand bắt đầu với một đài phát thanh cướp biển. Vào năm 1965, Paddy Roy Bates, một cựu thiếu tá quân đội, đã thành lập Radio Essex, một đài phát thanh lậu được phát sóng từ một pháo đài bỏ hoang trong Thế chiến thứ hai có tên là Knock John.
Trong Thế chiến thứ hai, nước Anh xây dựng nhiều pháo đài trên biển như Knock John để đề phòng những cuộc tấn công bất ngờ của quân Đức. Nhưng sau khi chiến tranh kết thúc, những pháo đài này đã ngưng hoạt động, trở thành tiền đồn phổ biến cho các đài phát thanh cướp biển như của Bates.
Khi chính phủ Anh cố gắng dập tắt cơn sốt radio lậu này, Bates chuyển hoạt động từ Knock John sang Tháp Fort Roughs - nằm ngay bên ngoài lãnh hải của Anh. Vào đêm Giáng sinh năm 1966, Bates đặt tên cho pháo đài là 'Sealand' và tặng nó cho vợ Joan như một món quà.
Khi chính quyền Anh gây nhiều khó khăn hơn cho hoạt động của Bates, anh ta từ bỏ sự nghiệp phát thanh lậu nhưng không từ bỏ Tháp Fort Roughs.
Vào ngày 2 tháng 9 năm 1967, Bates chính thức đặt tên cho pháo đài là 'Công quốc Sealand'. Anh chọn ngày này làm ngày lập quốc vì cũng là sinh nhật của Joan. Không lâu sau đó, Bates, vợ và 2 đứa con chuyển đến sống và trở thành thành viên của 'quốc gia' nhỏ nhất thế giới.
Làm thế nào một 'quốc gia' nhỏ như Sealand có thể bảo vệ chủ quyền của mình?

Năm 1968, quân đội Anh đã tiến hành cử trực thăng và thuyền đến hủy diệt một số tháp quân sự cũ gần Sealand. 'Hoàng tộc' của Sealand xem hành động này là mối đe dọa với lối sống mới của họ trên pháo đài. Lịch sử chính thức của Sealand cũng ghi chép vụ này:
'Gia đình Bates chứng kiến những vụ nổ lớn khiến các cấu trúc khổng lồ bay hàng trăm mét trong không khí, và các mảnh vỡ bị biến dạng trôi qua Sealand trong nhiều ngày… Máy bay trực thăng chở chất nổ kêu ầm ĩ bên trên bầu trời, tàu kéo hải quân chở đội phá dỡ đi qua gần ngôi nhà pháo đài của chúng tôi và hét lên 'các ngươi là người tiếp theo!'
Để bảo vệ Sealand, con trai của Paddy Roy Bates, Hoàng tử Michael Bates, đã phát nhiều phát súng cảnh cáo trên không. Điều này khiến hạm đội Anh 'vội vàng quay đầu và bỏ chạy về phía Vương quốc Anh'.
Sau đó, Paddy Roy Rates và Michael Bates được triệu tập để trả lời về hành động của họ. Tuy nhiên, vì Sealand ở ngoài lãnh hải của Anh, nên hai cha con nhà Bates không chịu trách nhiệm hình sự và không bị truy cứu pháp lý. Một thẩm phán nói, 'đây là một vụ lộn xộn có lẽ giống với thời của Sir Francis Drake, nhưng theo ý kiến của tôi, các tòa án Vương quốc Anh không có thẩm quyền giải quyết sự vụ này'.
Gia đình Bates xem đây là sự công nhận cho việc Sealand là một quốc gia độc lập. Tuy nhiên, chính phủ Anh không thừa nhận điều này nhưng cũng không làm gì được họ.

Vào những năm 1970, khoảng 50 người đã đến sống ở quốc gia nhỏ nhất thế giới này. Đây chủ yếu là bạn bè của gia đình Bates, những người muốn sống ngoài tầm kiểm soát của Vương quốc Anh.
Trong khoảng thời gian này, gia đình Bates đã cài đặt một máy phát điện chạy bằng năng lượng gió trên mặt phẳng của nền tảng pháo đài, cung cấp điện cho máy sưởi của 10 phòng bên trong Sealand.
10 phòng này bao gồm nhà bếp, phòng khách và nhà thờ. Đối với các khu ngủ, chúng được thiết kế bên trong những chiếc chân trụ rỗng của pháo đài, không có cửa sổ và chủ yếu nằm dưới mực nước.
Ngoài ra, có một chiếc thuyền chuyên chở thức ăn, đồ uống, báo chí và hàng hóa khác đến Sealand thường xuyên. Tuy nhiên, cư dân của 'quốc gia' này luôn cẩn trọng khi dự trữ thức ăn vì lịch trình của thuyền có thể không đều đặn.

Năm 1978, một người đàn ông Đức tên là Alexander Achenbach tự xưng là 'thủ tướng' thực sự của Sealand - và tổ chức một cuộc đảo chính trên pháo đài. Anh ta bay đến Sealand bằng trực thăng với một nhóm lính đánh thuê, trong khi Paddy Roy Bates không có mặt, và ông ta bắt Prince Michael làm con tin.
Prince Michael nhớ lại: 'Họ thực sự là những kẻ khủng bố, họ nhốt tôi mà không có thức ăn hoặc nước uống trong bốn ngày'.
Để đáp trả hành động này, 'hoàng gia' của Sealand đã tổ chức một cuộc phản công, khiến hầu hết lính của Alexander Achenbach phải bỏ chạy. Tuy nhiên, cư dân của Sealand quyết định giữ một người đàn ông làm con tin. Và sau đó, đại sứ Đức tại Vương quốc Anh phải bay đến Sealand bằng trực thăng để thương lượng về việc trả tự do cho người này.
Tuy nhiên, vào những năm 1980, Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển đã mở rộng lãnh thổ của Vương quốc Anh và bao gồm cả vùng biển chứa pháo đài. Vì vậy, Bộ Ngoại giao Vương quốc Anh đã thẳng thừng phủ nhận sự hợp pháp của Sealand, mặc dù thế, Sealand vẫn tồn tại cho đến ngày nay.
