
Chị ơi! Em lại nhớ đến chị rồi đấy! Bao lâu rồi em không thấy hình bóng ấy, không nghe được tiếng cười, những lời trách móc của chị? Bao lâu rồi em quên được khuôn mặt ấy? Chị ơi! Chị có khỏe không? Chị đang sống tốt ở đó chứ? Chị sẽ sống hạnh phúc hơn ở nơi ấy. Phải như thế đấy chị, được không? Ở nơi đó, có ai bảo vệ chị không? Chị có biết không, đã hơn 4 năm rồi, thời gian đủ để xoa dịu mọi đau buồn nhưng sao em vẫn không thấy như thế? Chỉ cần ai đó vô tình nhắc đến tên chị, em đã khóc không ngừng. Lúc ấy, em tự hỏi tại sao mọi người lại nhẹ nhàng nhắc đến chị, họ đã quên chị sao? Em tức giận lắm! Nhưng mẹ đã nói với em: 'Đừng khóc, chị xứng đáng sống ở một nơi tốt hơn. Con muốn chị an tâm rời đi không? Phải mỉm cười con nhé! Chị không muốn ai vì chị mà buồn đâu con.' Để em kể chuyện này cho chị nghe nhé. Em đã ghen tỵ với những đứa trẻ khác vì chúng có anh chị em bảo vệ, còn em thì không. Em được bố mẹ bảo vệ nhưng bố mẹ không ở bên cạnh em đâu, đúng không chị? Nhưng hình như em không buồn lắm vì vẫn có chị, đúng không? Nhưng giờ thì không còn nữa rồi, chị không ở đây nữa. Cách xa vô cùng, em không còn cơ hội nhìn thấy chị nữa. Lúc nào em cũng tin rằng mọi người sẽ luôn bên cạnh em, bảo vệ em. Em là đứa con duy nhất của bố mẹ, không chỉ nhận được tình cảm của bố mẹ mà còn của tất cả mọi người, trong đó có chị. Em coi đó là điều hiển nhiên mà không để ý. Đến bây giờ, khi mất chị, em mới thấy nuối tiếc. Chị không biết nếu không có chị, với em, mỗi ngày sẽ chỉ là xem phim hoạt hình, vẽ tranh, học bài, bên cạnh bố mẹ, chơi với những đứa trẻ hàng xóm... lặp đi lặp lại như vậy thôi. Em cũng sẽ không nghe được những câu chuyện 'oanh liệt' của chị nữa, nhưng nghĩ lại cũng không biết bao nhiêu phần là chị đùa, bao nhiêu phần là chị thật. Chị của trước đây trong mắt em, lúc nào cũng cười, có lúc sẽ tức giận và mắng chúng em, nhưng cũng chỉ vì bọn em làm chị giận. Giờ đây, em muốn quay lại những khoảnh khắc ấy thật. Nếu kể, có nhiều chuyện để em muốn nói với chị, đều là những chuyện vui biết bao. Nhưng chị có biết, nhớ lại những chuyện ấy, em lại cảm thấy ân hận không biết bao nhiêu. Trước cái ngày chị ra đi mãi mãi, em đã nghĩ rằng mọi thứ sẽ vẫn như cũ, sẽ có chị bên cạnh em mãi mãi. Em muốn trở thành bác sĩ, cứu sống những người như chị. Chị có biết không, em đã nghĩ rằng chỉ cần 13 năm nữa, em sẽ có thể làm được điều gì đó cho chị. Lúc đó, chị chỉ gần 40 tuổi thôi, vẫn còn trẻ mà. Nhưng 13 năm ấy với chị quá lâu, chị không thể chờ đợi nữa. Ngày hôm ấy, chị được mặc bộ váy màu hồng, nhưng em không thấy chị, mọi người bao quanh chị đông lắm. Mẹ em nói chị giống như đang ngủ thôi. Giấc ngủ này, chị hãy yên bình nhé. Lời em hứa có lẽ sẽ không thực hiện được nữa, em đã chọn một hướng khác, nhưng chị đừng lo lắng, em sẽ không làm chị thất vọng. Em không bao giờ làm chị thất vọng.
