Gần đây, Xe Mytour đã một chuyến hành trình đến thuỷ điện Đa Mi qua Bảo Lộc, trải qua quốc lộ 55. Tôi đảm nhận vai trò hậu cần và lựa chọn chiếc Ford Ranger Raptor cho chuyến đi này. Team của chúng tôi đã vượt qua hơn 400 km trong chưa đầy 2 ngày. Đây là lần đầu tiên tôi lái một chiếc bán tải lớn như vậy và cũng là lần đầu tiên tôi chinh phục một hành trình xa như thế. Chuyến đi này đã mang lại cho tôi rất nhiều trải nghiệm muốn chia sẻ cùng mọi người. Bài viết này tôi chia sẻ với tư cách một người lái xe xa lần đầu, vì vậy có thể sẽ còn thiếu sót nha mọi người 😁.Video từ hành trình này
Trên chiếc Raptor hậu cần của tôi còn có 2 người khác, một thành viên đội ngũ truyền thông và một nhiếp ảnh gia. Ngoài ra, còn có ba nhân vật khác và hai chiếc Vespa - một GTS 300 HPE và một chiếc xe cổ. Vào lúc 3 giờ chiều ngày 12/12/2019, chúng tôi bắt đầu hành trình. Trước đó vào buổi sáng, tôi đã dắt xe đi một vòng để làm quen và kiểm tra dầu máy, nên khi bắt đầu hành trình cũng không có cảm giác hoang mang lắm.

3 đồng đội hậu cần
Trong lúc đi, vì đường phố Sài Gòn rất tắc nên tôi cảm thấy hơi lo lắng, lo sợ sẽ bị cán hoặc cán vào xe máy khác. Đặc biệt là khi đi qua những vòng xoay với lưu lượng xe đông đúc, tôi phải nhấp nhả thắng từ từ để xe di chuyển một cách nhẹ nhàng và thuận tiện để kiểm soát hơn. Quãng đường từ Sài Gòn đến điểm kiểm tra 1 đối với tôi là một trải nghiệm đáng sợ vì lưu lượng xe quá đông đúc (đội của chúng tôi đã hẹn gặp nhau tại một số điểm kiểm tra).

Chiếc Raptor tôi sử dụng là phiên bản tự động, vì vậy khi lái tôi chỉ cần chuyển số và đạp ga, tương tự như khi lái xe tay ga :D. Tôi được nhắc nhở rằng nên để chân phải trên phanh và nghiêng chéo chân khi đạp ga, điều này sẽ an toàn hơn vì khi có sự cố, chân sẽ tự thu về và đạp phanh. Nếu để chân trên ga, rủi ro rất lớn, đặc biệt là khi cần đạp phanh khẩn cấp thì có thể đạp nhầm ga và gây ra hậu quả đáng sợ.

Đích đến của chúng tôi vào tối hôm đó là thành phố Bảo Lộc. Sau khi hẹn nhau tại Biên Hòa, chúng tôi tiếp tục hành trình, lúc này trời đã tối và đường cũng trở nên ít đông hơn. Tôi chỉ cần đạp ga và tiếp tục đi, cảm thấy dễ chịu hơn so với đoạn đường ban đầu. Trong quãng đường này, tôi chú ý đến các xe máy chạy xung quanh và các biển báo tốc độ. Tôi chọn đi quốc lộ thay vì cao tốc, bởi vì đây là hành trình của đoàn và phải đi theo nhóm. Tôi luôn lo sợ việc bị phạt vì vượt tốc độ, bởi lẽ khi lái xe máy thì không sao, nhưng giờ đây khi chuyển sang lái xe hơi, tâm lý của tôi thực sự lo lắng.

Một góc chụp trên đường của đồng đội
Để tránh cảm giác buồn ngủ, tôi kết nối Apple Car Play và bật nhạc lên nghe. Ban đầu, nghe nhạc bình thường mà mình thấy chán nên chuyển sang nghe rap của Đen Vâu để tỉnh táo hơn. Thêm vào đó, tôi nhờ bạn cùng không ngủ để nói chuyện. Sau khi ghé qua 2 điểm kiểm tra tại La Ngà và Madaguoi, tôi nghỉ ngơi một chút và tiếp tục hành trình đến Bảo Lộc. Đoạn đường lên Madaguoi rất vắng vẻ, tôi chỉ cần đi đúng tốc độ và giữ làn đường mà thôi. Khúc đèo Chuối cũng không gây sợ hãi với tôi lắm, tôi chỉ cần vào cua đúng làn và không vượt xe khác.

Một điểm dừng để chụp hình cho chủ tịch
Khúc đèo Bảo Lộc là điểm mà tôi lo sợ nhất, đặc biệt khi lần đầu tiên đi đèo bằng chiếc bán tải. Kinh nghiệm của tôi ở đoạn đèo này là đi chậm chậm, không đạp ga quá mạnh vì sẽ có những khúc cua gấp. Tiếp theo là mở đèn pha, tôi luôn để đèn pha sáng khi đèo tối để dễ quan sát đường, nhưng khi gặp xe đối diện tôi tắt đèn pha để không làm phiền họ. Tôi cũng chú ý đến các gương cầu được đặt trước các khúc cua để xem có xe đang đi xuống hay không. Ban đầu tôi nghĩ sẽ không vượt xe khác, nhưng khi gặp những chiếc xe tải chở hàng quá nặng không thể đi nhanh được, tôi quyết định vượt khi có đoạn đường thẳng và không có xe đối diện. Không vượt ở những khúc cua là điều quan trọng, vì tôi thấy tầm nhìn bị hạn chế khi điều này xảy ra. Nhưng cuối cùng, tôi đã vượt qua khúc đường đó và đến Bảo Lộc vào khoảng 11 giờ đêm, nhẹ nhõm thở phào, coi như chặng đi đã thành công.

Ở đoạn đường QL20 về tối, chúng tôi không thể chụp ảnh, chỉ còn biết lái xe thôi
Chúng tôi quyết định dừng ăn tối gần bờ hồ Bảo Lộc và tìm nơi để thiêu lửa trại. Sau một hành trình dài mệt mỏi, tôi nhường ghế lái cho anh Cuhiep và chuyển sang lái chiếc GTS 300 HPE. Tối đó, chúng tôi thắp lửa trại trong rừng thông, nướng thịt, chụp ảnh, quay phim, thưởng thức không khí se lạnh và quay trở về khách sạn để ngủ đủ giấc cho ngày mai. Sau 180 km lái xe, tôi thực sự được giấc ngủ ngon lành đến sáng hôm sau.

Đội hình tại lửa trại
Ngày tiếp theo, điểm đến của chúng tôi là hồ thuỷ điện Đa Mi. Sáng sớm, chúng tôi dừng ăn sáng tại quán bún bò Khánh Thy và bắt đầu hành trình. Từ ngã ba Đại Bình, chúng tôi tiếp tục trên quốc lộ 55 đến đích. Đường ở đây hẹp, đầy khúc cua và đông người dân. Chúng tôi lái xe chậm rãi, cẩn thận, đôi khi phải giữ lại lề đường khi gặp xe lớn chạy ngược chiều. Lúc đó, chỉ lo sợ bị va vào các cột mốc nhỏ bên đường.

Bún bò Khánh Thy - điểm dừng quen thuộc của đội Mytour.
Vì đây là đoạn đường chúng tôi quay phim và chụp ảnh, nên việc quan trọng nhất là điều chỉnh tốc độ để thuận tiện. Tôi phải chú ý nhiều hơn không chỉ là đường mà còn là mọi thứ xung quanh. Mặc dù cảm thấy căng thẳng nhưng vì sự tin tưởng của đồng đội, tôi cố gắng hết sức. Do cột A của xe to nên tầm nhìn bị hạn chế, đôi khi phải nhướn mắt lên để nhìn đường. Nhưng hôm nay, tôi tự tin hơn và không cảm thấy mệt như ngày hôm qua. Khi vào các cua chữ S, tôi cũng cảm thấy thoải mái hơn, đánh lái tự tin hơn. Kinh nghiệm là khi lái xe không nên cảm thấy căng thẳng và nắm chặt vô-lăng, chỉ cần thoải mái là đủ, anh em ạ.

Một phần của quốc lộ 55
Sau 70 km, chúng tôi đã đến Đa Mi - một điểm đẹp và yên bình. Chúng tôi tranh thủ thời gian để chụp ảnh, quay video và nghỉ trưa bên bờ hồ. Trong khi mọi người thư giãn, tôi cũng tận dụng thời gian để tạo ra những bức ảnh sống động với chiếc xe mà tôi đã cùng nhau đi qua những ngày này.

Khi mọi việc đã xong, cả nhóm chúng tôi quyết định trở về Sài Gòn, lúc này trời đã bắt đầu tối. Lúc 17h30, chúng tôi bắt đầu từ Đa Mi về Sài Gòn, dự kiến khoảng 185 km. Chúng tôi chọn đường về qua Long Khánh và chỉ cần theo dẫn đường của Google Map. Nhưng chính vì điều đó, chúng tôi lại trải qua một phần mạo hiểm nhất của chuyến đi này - việc lái xe off-road trong rừng cao su. Đường đi không nhỏ, đầy gập ghềnh và vắng vẻ. May mắn là chúng tôi lái chiếc Raptor, nếu không thì... thôi kể cũng đủ rồi 😃. Điều hãi hùng nhất là khi phải vượt qua những đoạn đường gồ ghề, với ánh đèn chiếu sáng và tối tăm vô cùng. Chúng tôi đã vượt qua hàng chục km đường đất và gập ghềnh, rồi cuối cùng, khi ra đến đoạn đường nhựa rộng lớn, chúng tôi cố gắng chạy về.
Khúc này đẹp đấy nhé các bạn 😃, không có ổ gà nữa đâu
Mặc dù tôi thích cảm giác lái nhanh nhưng vì là lần đầu tiên nên tôi phải chú ý đến tốc độ. Khi thấy biển báo tốc độ, tôi luôn set speed limit để đi an toàn. Như trong hình dưới, đường được phép chạy 60 km/h nhưng tôi chỉ set 55 km/h để đảm bảo an toàn. Sợ gặp sự cố rồi phải giải thích đấy haha. Chạy đến 23h đêm mới về tới quán cafe Mytour và kết thúc chuyến đi. Sau chuyến đi này, chiếc Ford Ranger Raptor của tôi có 2 vết trầy, một vì va vào xe ben làm trầy kính hậu bên phải, và một vết trầy ở bên mạn phải của xe do khi chạy off-road trong rừng cao su va vào cây.

Sau chuyến đi này, tôi đã rút ra được một số kinh nghiệm cho bản thân, nếu có sai sót mong các bạn góp ý giúp tôi.
- Nếu bạn vẫn còn non nớt với lái xe, hãy thử lái thử xem. Đừng lo lắng quá nhiều, nhưng nhớ luôn đặt sự an toàn lên hàng đầu.
- Khi lái xe trên đường dài, hãy luôn giữ làn đường của mình và chú ý đến tốc độ. Khi cảm thấy buồn chán, hãy thử khám phá các tính năng của xe.
- Trên đường đèo, hãy lái xe cẩn thận, đặc biệt là vào ban đêm. Hãy mở đèn chiếu sáng khi cần thiết và không nên mở đèn khi có xe đối diện. Chỉ vượt xe khi đường thẳng và không bị che tầm nhìn.
- Luôn tự tin khi lái xe, đừng để sợ hãi làm suy giảm khả năng lái. Hãy luôn giữ chân phải gần bàn đạp phanh, và khi đạp ga, hãy nghiêng chân sang bên ga.
- Để tránh buồn ngủ khi lái xe, hãy chọn nhạc có năng lượng như rock, rap,... hoặc tương tác với người đi cùng để giữ sự tỉnh táo.
- Không nên lái xe liên tục quá 3 tiếng mà không nghỉ ngơi. Hãy dừng xe và thư giãn để cơ thể được nghỉ ngơi sau mỗi 3 tiếng lái xe.

