Lịch Adam, có thể là một cấu trúc nhân tạo có tuổi đời lâu nhất vẫn tồn tại đến ngày nay, được phát hiện vào năm 2003 một cách ngẫu nhiên hoàn toàn.
Johan Heine, một phi công người Nam Phi đang bay trên vùng Mpumalanga, một vùng đồi núi ở phía đông của đất nước. Tuy nhiên, anh ta đã phải hạ cánh khẩn cấp và đâm vào sườn núi do máy bay mất kiểm soát.
May mắn là Heine không bị thương, nhưng lại rời khỏi máy bay và nhìn thấy ba khối đá dolomite to lớn trước mặt. Những khối đá này nặng khoảng 5 tấn, nổi lên khỏi mặt đất, và bên cạnh chúng là một vòng tròn khổng lồ cũng được làm bằng đá.
Địa điểm này nằm ở một vị trí cực kỳ xa xôi, với việc tiếp cận hạn chế. Nếu Johan Heine không hạ cánh khẩn cấp và phát hiện ra, thì có thể địa điểm này sẽ vẫn bị giấu kín cho đến ngày nay.
Nhưng những gì Heine đã tìm thấy sau đó đã được xác nhận là một di tích cự thạch được xây dựng bởi con người trong quá khứ, và có khả năng chức năng của nó là một 'cuốn lịch' cổ xưa được làm bằng đá. Do đó, địa điểm này đã được đặt tên là 'Lịch Adam'.

Một số giả thuyết cho rằng di tích này có thể được xây dựng từ 300.000 năm trước. Và nếu đúng như vậy, nó sẽ viết lại lịch sử của loài người.
Theo đó, nhất định phải có một nền văn minh phát triển cực kỳ mạnh mẽ mới có thể xây dựng được một di tích cự thạch lớn như vậy. Vì vậy, một số người đã đưa ra giả thuyết rằng người ngoài hành tinh cổ đại có thể đã tham gia vào việc xây dựng 'Lịch Adam'.

Di tích cự thạch này bao gồm một vòng tròn đá bên ngoài có đường kính khoảng 30 mét. Bên trong vòng tròn là một số khối đá nguyên khối, được sắp xếp theo một mô hình phức tạp. Bố cục tổng thể của di tích dường như đã được xây dựng dựa trên sự sắp xếp của các vì sao, do đó, một số người tin rằng nó là một 'cuốn lịch' cổ đại.
Ngoài vòng tròn lớn, còn có các cấu trúc và vòng tròn đá khác xung quanh di tích được xây dựng với sự sắp xếp bổ sung, chúng được kết nối bởi một loạt các kênh.
Các nhà nghiên cứu tin rằng những kênh này không chỉ kết nối với Lịch Adam mà còn kết nối với nhiều di tích khác và hệ thống ruộng bậc thang nông nghiệp cổ xưa trong cảnh quan.
Hai khối đá đứng thẳng nằm ở trung tâm của vòng tròn với các hình chạm khắc trên chúng. Những khối đá này, cũng như hầu hết các vật liệu xây dựng, dường như đã được vận chuyển từ một nơi rất xa. Hình dạng ban đầu của di tích này vẫn có thể nhìn thấy rõ từ các hình ảnh trên không.
Một điểm quan trọng khác là khu vực xung quanh Lịch Adam khá giàu tài nguyên vàng. Các địa điểm khai thác vàng rải rác khắp nơi và ngày nay, mỏ vàng giàu nhất thế giới nằm ở Mpumalanga, với tên gọi là Mỏ vàng Sheba, cũng nằm gần khu vực này.
Không chỉ các mỏ vàng thu hút sự chú ý vào những năm 1880, mà còn có bằng chứng về các nền văn minh cổ đại khai thác khoáng sản – cũng được mô tả trong các tài liệu của người châu Âu thời kỳ đầu.
Ngay cả vào ngày nay, 'Lịch Adam' vẫn hoạt động tốt vì nó cho phép mọi người theo dõi thời gian trong ngày và năm thông qua bóng của Mặt Trời lặn.

Các tính toán ban đầu về niên đại của di tích này dựa trên việc quan sát chòm sao Orion. Tuy nhiên, vẫn còn nhiều điều bí ẩn xoay quanh di tích Lịch Adam, bao gồm cả người xây dựng nó, nền văn minh của họ, và cách họ xây dựng nó với các thông số chính xác như vậy. Có thể trong tương lai, các nghiên cứu sẽ làm sáng tỏ những bí ẩn tiền sử này.
Ban đầu, cộng đồng khảo cổ học không quá quan tâm đến phát hiện tình cờ này của Johan Heine. Nhưng từ năm 2009, nơi này đã thu hút nhiều sự chú ý từ các nhà khảo cổ học hơn.
Nghiên cứu ban đầu đã phát hiện ra cấu trúc của đá có bốn hướng chính, tương tự như Stone Henge, biểu thị các điểm chí và điểm phân.
Các nghiên cứu địa chất, quá trình xói mòn trên đá và sự phát triển của địa y xung quanh đã cung cấp thông tin giúp ước tính tuổi của di tích này. Ước tính ban đầu cho rằng di tích này có thể có niên đại từ 75.000 đến 200.000 năm trước, hoặc thậm chí cao hơn là 300.000 năm.
Phát hiện mới nhất và thú vị nhất về các vòng tròn đá và di tích Lịch Adam là tần số âm thanh của các lớp đá dưới cùng. Với công nghệ hiện đại, các nhà khoa học đã phát hiện và đo lường các tần số âm thanh này với tất cả các đặc tính âm học.
Các tần số âm thanh của các lớp đất dưới các tảng đá này tạo ra các hình dạng cộng hưởng của hoa khi chúng truyền từ dưới lên trên mặt đất. Điều này dẫn đến giả thuyết đáng kinh ngạc rằng các tảng đá này có thể có khả năng dẫn điện theo cách mà con người hiện đại không thể hiểu được.
Nhà văn Michael Tellinger tin rằng đây là một trong những công trình nhân tạo cổ nhất, được tạo ra bởi một nền văn minh đã mất đi.
Nguồn: Grunge; Phys.org; USGS
