
Cầu nguyện (tiếng Anh: Prayer, tiếng Hebrew cổ: תְּפִלָּה tĕphillah, tiếng Latinh Trung Cổ: Precaria, tiếng Trung Quốc: 祷告、祈祷、祈求、祈愿), hay còn gọi là cầu xin, thỉnh cầu, mong cầu, cầu phúc, là hành động của con người nhằm kết nối với lực lượng siêu nhiên hoặc các thực thể thần thánh để tôn vinh, yêu cầu, sám hối, hoặc chỉ đơn giản là thể hiện nguyện vọng của mình hoặc của người khác. Từ 'cầu nguyện' trong tiếng Nhật là 祈り hoặc 祈祷. Từ pray trong tiếng Anh có nghĩa là 'yêu cầu' hoặc biểu đạt mong muốn. Con người tin rằng họ có thể đạt được những gì mình mong muốn thông qua nghi thức cầu nguyện. Các nghi lễ cầu nguyện trong các tôn giáo thường dựa vào các câu văn thánh để thực hiện, thường kèm theo việc nhắm mắt, chắp tay hoặc tham gia các nghi lễ.
Phương pháp cầu nguyện
Các truyền thống tôn giáo khác nhau thể hiện việc cầu nguyện theo những cách riêng biệt, chẳng hạn như cầu nguyện vào buổi sáng và buổi tối, cầu nguyện để cảm tạ trước bữa ăn và các tư thế cơ thể khác nhau. Cơ Đốc nhân thường cúi đầu và chắp tay, trong khi người bản địa châu Mỹ thực hiện điệu múa, các tín đồ Sufi trong Hồi giáo Trung Quốc xoay tròn, tín đồ Hindu tụng niệm, người Do Thái chính thống thực hiện các động tác cơ thể, và Hội Quaker thực hành sự im lặng. Những phương pháp này phản ánh cách hiểu khác nhau về cầu nguyện.
- Các thực thể hữu hạn có thể tiếp xúc với Đấng vô hạn.
- Đấng vô hạn có thể cảm nhận và kết nối với các thực thể hữu hạn.
- Lời cầu nguyện có thể được lắng nghe, nhưng không nhất thiết phải có phản ứng.
- Lời cầu nguyện nhằm rèn luyện thái độ của con người, không nhất thiết ảnh hưởng đến Đấng tiếp nhận.
- Lời cầu nguyện giúp con người từ bỏ các chấp trước triết học và tri thức để tập trung vào Đấng tiếp nhận.
- Lời cầu nguyện cho phép con người trải nghiệm trực tiếp Đấng vô hạn.
- Lời cầu nguyện có thể ảnh hưởng đến thế giới hiện tại.
- Đấng tiếp nhận có thể mong đợi hoặc đánh giá cao lời cầu nguyện.
- Cầu xin Đấng tối cao ban phước lành và bảo vệ.
