
Tôi lo lắng, liệu khi tôi hỏi về bông hoa hướng dương, anh có nói rằng anh đã ở bên tôi chỉ để tìm cảm giác thay thế, vì anh vẫn chưa quên được người con gái kia. Tôi cứ mải mê trong suy tư này một mình.
Một hôm, nhìn ra khung cửa sổ, tôi chỉ thấy bầu trời trở nên đơn giản hơn, chỉ là bầu trời, không gì đặc biệt. Nhưng sau đó, tôi nhận ra rằng chỉ có gió mùa Đông mới có thể làm dịu đi những vết thương trong lòng, vì nó lạnh buốt, khiến con người tê dại và quên đi thực tại.
Khi tôi mới bắt đầu làm việc tại công ty ABC, tôi gặp Nguyên - người làm trưởng phòng ở đó. Anh là người vui vẻ, hoạt bát, hoàn toàn khác với tôi - một cô gái nóng tính và cứng đầu. Chúng tôi dường như không bao giờ hiểu được nhau. Nhưng vào một ngày đầu Đông lạnh, khi tôi phải làm thêm giờ, tôi đã gặp Nguyên trước cửa công ty. Anh đã đề nghị cho tôi mượn chiếc áo khoác của mình vì tôi quên mang theo áo ấm. Tuy nhiên, tôi từ chối vì cảm thấy ngại ngùng.
- Anh vẫn ở đây à? Sao anh lại quay lại đây vào thời gian này? - Tôi nói.
Lần đầu tiên tôi thấy Nguyên bối rối và thiếu tự tin đến như vậy. Anh gãi đầu và ấp úng nói:
- Thực ra anh không bao giờ ra về, chỉ đợi thấy em ở lại làm thêm giờ nên anh đành đứng đây chờ.
Cái gì vậy? Tôi mở mắt to và bất ngờ, anh lại đợi tôi. Liệu có chuyện gì đang xảy ra không, anh ấy muốn gì với tôi? Tôi tò mò đặt câu hỏi:
- Em không hiểu sao anh lại phải chờ đợi em chứ?
Một lần nữa, tôi thấy nụ cười bối rối trên khuôn mặt anh, nụ cười ấy chưa bao giờ biến mất. Anh ngập ngừng trả lời:
- Vì anh muốn kể chuyện cho em nghe. Em còn nhớ người anh gặp năm hai đại học không?
Tôi nghẹn ngào suy nghĩ, sao lại hỏi tôi đã từng gặp ai, trên thế giới này có vô số người, làm sao tôi có thể nhớ hết được, tôi đáp:
- Không, trong trường có biết bao nhiêu người, anh hỏi thế làm gì?
Ở lúc này, tôi nhận ra rằng biểu cảm trên khuôn mặt anh chứa đựng một chút thất vọng. Tôi không hiểu tại sao, liệu có phải tôi đã nói điều gì đó sai mà khiến anh cảm thấy thất vọng như vậy không. Anh đứng im lặng, không cử động, và sự im lặng giữa chúng tôi trở nên rùng rợn. Trời mùa Đông lạnh lẽo như vậy, nếu tiếp tục đứng im như thế này, chúng ta có thể sẽ bị cảm lạnh. Tôi nói vội vàng:
- Trời lạnh quá, anh đã ăn chưa? Chúng ta đi ăn đi.
