
Xin chào mọi người, thực sự rất vui vì đây là thời điểm mình muốn chia sẻ một vài điều nhưng chưa có cơ hội. Hôm nay, nhờ có dịp này mình muốn tâm sự với mọi người về ngành nghề của mình.
Trong ngành này, thường mọi người gọi mình là Min để tiện trong giao tiếp và làm việc.
Tính đến thời điểm này, mình đã học và làm trong ngành này được 3 năm, từ khi còn trẻ trâu và phải vừa học vừa làm thêm để kiếm tiền.
Nhưng khi bạn đam mê điều gì, bạn sẽ dốc hết tâm huyết vào đó, và kết quả cuối cùng sẽ ra sao thì ai cũng không biết đâu.
Thời thanh xuân thường là giai đoạn mà chúng ta phải trải qua nhiều thử thách để tự nhận ra bản thân, mục tiêu của mình và cuối cùng là định nghĩa bản thân ra sao.
Tôi cũng vậy thôi.
Năm 2018, khi mọi người đã tốt nghiệp cấp ba và chọn ngành để học, tôi lại khác biệt. Lúc đó, tôi chưa biết mình thực sự thích gì và muốn làm gì. Mặc dù không phải là học sinh kém cỏi, nhưng câu nói “tính già lại hóa non” khiến tôi phân vân mãi về việc lựa chọn nghề nghiệp.
Trước khi bắt đầu học đại học, tôi đã trải qua nhiều công việc khác nhau: bán hàng online, làm thạch, phục vụ bàn ở các khách sạn lớn, giao bánh pizza, tham gia cộng đồng để bảo vệ sức khỏe và giúp đỡ người khác giảm cân. Thậm chí, tôi còn thử sức trong việc bán hàng đa cấp.
Như bạn đã đọc, có lẽ bạn cảm thấy không có thời gian làm tất cả những việc này khi chưa vào đại học và không điền nguyện vọng tuyển sinh, phải không?
Đúng vậy, nếu đó là suy nghĩ của bạn. Thay vì học đại học ngay sau khi tốt nghiệp cấp ba như mọi người, tôi đã chọn gap year - một con đường được nhiều người thực hiện và phổ biến ở các nước phương Tây, nhưng liệu nó có được khuyến khích ở Việt Nam hay không, đó là câu hỏi cho tương lai...
Gap year xong, tôi sẽ làm gì tiếp đây, Min?
Trong suy nghĩ của tôi, có 3 vấn đề đang làm tôi lo lắng:
- Liệu lựa chọn của tôi có đúng không? Sau khi nghỉ sabbatical, liệu tôi có thể tìm ra nghề mà tôi đam mê không?
- Tại sao tôi không thể chọn cuộc sống bình thường, lựa chọn một con đường bình thường, chọn một trường học bình thường và sống một cuộc sống giống như mọi người?
- Liệu tôi đã thất bại khi tôi chưa thể vào Đại học ở tuổi này?
Ba câu hỏi này luôn ám ảnh tôi trong suốt thời gian nghỉ sabbatical của mình, dù tôi có muốn hay không, tôi vẫn không thể loại bỏ chúng khỏi đầu, bởi vì tôi biết rằng hệ thống giáo dục ở Châu Á - nơi tập trung vào điểm số và học thuật - không chấp nhận một người không có bằng Đại học để tham gia vào các công ty lớn, nơi có mức cạnh tranh cao.
Sau đó, khi tôi bắt đầu làm thêm công việc như bao sinh viên khác, tôi cũng đã dành một khoản tiền để học thêm một cái gì đó, để tôi có thể cảm thấy thoải mái hơn và học được thêm điều mới mẻ.
Từng nghĩ rằng học chỉ là để vui vẻ, không ngờ rằng sau này nó lại trở thành nghề của tôi
Điều may mắn của tôi chỉ đến với con đường này qua 3 bước đơn giản.
Bước 1: Làm thêm
Bước 2: Cảm thấy chán với những công việc lặp đi lặp lại => Tìm kiếm điều mới mẻ
Bước 3: Tìm ra ý nghĩa cuộc sống của mình => Lựa chọn nghề nghiệp!
Tôi tin rằng trên thế giới này, không phải mọi người đều biết mình thích gì thông qua điểm số và thành tích. Với một người như tôi, điểm GPA ở mức trung bình, hoạt động ngoại khóa cũng không nổi bật, và không đủ nổi bật để trở thành một gương mặt hotface được đặt để chụp ảnh quảng cáo. Vì vậy, tôi chọn cái mình có thể trải nghiệm. Trong những công việc khác nhau, tôi đã có cơ hội nhìn nhận cuộc sống và con người từ nhiều góc độ khác nhau, thậm chí cả tình yêu.
Để cuối cùng, mình nhận ra giá trị cốt lõi của bản thân tại đâu và đi cùng nó đến cùng.
Tuy nhiên, không gì là dễ dàng để đạt được điều mình muốn, đặc biệt là khi mình đam mê trong lĩnh vực sáng tạo mà chưa biết hướng đi.
Mình không biết về các ngành khác như thế nào, nhưng với lĩnh vực sáng tạo thì thực sự có quá nhiều phần lớn và phần nhỏ và có cả phần rối rắm để mỗi người làm một giai đoạn và cuối cùng đạt được thành phẩm.
Mình không sợ khó khăn khi quyết định theo đuổi con đường nghệ thuật. Mình đã thử nghiệm nhiều vị trí thiết kế, chụp ảnh để làm poster, viết nội dung quảng cáo cho nhóm,... và đã gặp nhiều tranh cãi với bạn bè, đồng nghiệp vì cái này không ổn, cái kia không được em làm lại đi, dễ thôi :)))
Chắc hẳn ai làm trong ngành cũng hiểu cảm giác mới vào nghề, thử tưởng tượng chỉnh sửa 1001 bức ảnh và ghép chúng để tạo thành một poster, nhưng không ai biết mình đã xuất bản và đặt tên tệp đó với một con số không thể tin được sau nó (psdfinal10101010101…xx)
Rồi có những đêm mình đang ngủ, người đứng đầu nhóm nhắc tên mình qua dòng tin nhắn, qua vài email, qua những cuộc gọi vào giữa đêm chỉ để kiểm tra xem có thể sửa được gì nữa không dù deadline đã qua...
Khi mới học chỉnh sửa video bằng Premiere, máy tính của mình thật sự khiến mình lo lắng vì nó chip U, tức là máy này để chỉnh sửa là lỗi ngay, vừa hao pin vừa dễ hỏng máy. Rồi có những đêm mình và đồng nghiệp phải đi ra quán cà phê 24/7 để làm việc từ sáng đến tối. Cuối cùng sản phẩm cũng không được duyệt vì không chuyên nghiệp...
Việc học nghề khi chưa dám nói với gia đình là điều mình trải qua trước khi bắt đầu học nghề. Không biết cho đến khi bắt đầu học thì việc trải nghiệm sẽ như thế nào.
Khi tiến sâu vào nghề, mình nhớ ngày đó điện thoại mẹ mình xin phép để theo đuổi con đường này và hai hàng nước mắt của mình rưng rưng vì lo sợ nhưng vì mình thực sự yêu nghề này.
Trong năm mình cố gắng ôn thi, mặc dù mình học trễ hơn nhưng mỗi khi chia sẻ về ngành nghề, các bạn đều khen ngợi vì mình có nhiều trải nghiệm.
Dù học tại một trường nổi tiếng ở TPHCM nhưng mình vẫn phải đối mặt với nhiều khó khăn, nhưng mình vẫn cố gắng hết mình để học dù bị mắng chửi từ thầy cô.
Số mình không may khi sắp thi thì gia đình gặp biến cố lớn về kinh tế, cuối cùng mình phải quay về quê để giúp đỡ gia đình.
Tháng 5 năm 2020, là lúc mình trở về quê, từ đó những bước tiến lớn trong cuộc đời mình bắt đầu xuất hiện, và bây giờ đây là Trần Minh viết những dòng này để chia sẻ với mọi người.
TẠM DỪNG KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ KẾT THÚC - MÀ LÀ GIÚP MÌNH NHẬN RA MÌNH CẦN PHẢI CHO BẢN THÂN MỘT CƠ HỘI ĐỂ HỒI PHỤC VÀ TIẾP TỤC ĐI VỀ PHÍA TRƯỚC!
Mặc dù không còn thi vào trường trọng điểm, không còn luyện vẽ, nhưng ước mơ trở thành họa sĩ của mình vẫn cháy bỏng, vì vậy mình vẫn đang trên con đường trở thành một họa sĩ chuyên nghiệp và biết nói 4 ngôn ngữ.
Đến thời điểm này, mình không hối hận về những lúc dại dột của tuổi trẻ, những lúc cãi cọ với gia đình và bạn bè, vì những trải nghiệm đó đã giúp mình có được những gì mình có ngày hôm nay.
May mắn là mình đã tìm được đam mê của mình và kiên trì theo đuổi, dù cuộc sống ở quê cũng có lúc khiến cho những người thích sống ổn định sớm bỏ cuộc. Nhưng mọi thứ đều có giá của nó, và nếu bạn chấp nhận sống một cuộc sống khác biệt, thì đó chỉ là bước khởi đầu, vì sau này, bạn sẽ gặp nhiều khó khăn hơn nữa.
Cuối cùng, những thử thách cũng giúp bạn nhận ra mình đã trưởng thành và thành công trên con đường mình đã chọn...
Viết đến đây thật sự thú vị vì có cơ hội thổ lộ với những người mình chưa quen, mình không biết là ai, nhưng mình hy vọng bài chia sẻ này có thể truyền cảm hứng và động viên cho những ai từng trải qua những khó khăn như mình, đặc biệt mình muốn bày tỏ lòng biết ơn vì cơ hội để chia sẻ. Chúc chương trình thành công và nhận được nhiều bài chia sẻ ý nghĩa góp phần giảm thiểu thiên tai ở miền Trung.
CHIA SẺ CÂU CHUYỆN CỦA BẠN, BẢO VỆ CUỘC SỐNG
Hãy ủng hộ chiến dịch 'Giới trẻ không ngần ngại chia sẻ' và đóng góp cho quỹ trồng rừng của Trung tâm bảo tồn thiên nhiên Gaia tại: https://bom.to/NVR3zBK
Facebook:
https://www.facebook.com/MyBookConfession/
Website: https://MyBook/
Kênh Youtube:
