
Trên cuộc đời này, có một điều vĩnh cửu không bao giờ phai nhạt: Tình thương mẹ dành cho con. Dù thời gian trôi qua, tình mẹ vẫn nguyên vẹn, không phai nhạt dù bão táp.

Mẹ luôn bên con suốt hành trình cuộc đời. Nhưng khi nhớ lại, con nhận ra có những điều mẹ đã làm mà con không hiểu và từng trách móc.
Khi con chào đời, mẹ là người đầu tiên khóc, cũng là người ôm con chặt trong vòng tay hạnh phúc. Con đã tri ân mẹ bằng cách khóc như một thiên thần trên cõi đời này.
Đã qua một năm, mẹ chăm sóc con từng bước, từng giọt mồ hôi, từng giọt sữa. Con tri ân mẹ bằng cách khóc trong đêm vắng.
Khi bước sang tuổi 2, những bước chập chững đầu tiên được hướng dẫn bởi mẹ. Thế nhưng con lại tỏ lòng biết ơn bằng cách chạy trốn khi mẹ gọi.
Khi bắt đầu tuổi 3, mẹ chuẩn bị những bữa ăn ngon lành với tình yêu thương bao la. Con bày tỏ sự biết ơn bằng cách ném đĩa xuống sàn.
Lên 4 tuổi, con đam mê vẽ tranh, mẹ đã tặng con một số cây bút màu. Con bày tỏ lòng biết ơn bằng cách sử dụng chúng để vẽ lên tường nhà.
Khi lên 5 tuổi, mẹ mua cho con những bộ quần áo mới vào dịp lễ. Con tỏ lòng biết ơn bằng cách nhảy tung lên đống bùn trước sân nhà.
Khi bước sang tuổi 6 và bắt đầu đi học, mẹ dắt tay con trong ngày đầu tiên đến lớp. Con bày tỏ sự biết ơn bằng cách la lên: “Con không muốn đi”.
Lên 7 tuổi, mẹ mua cho con một cây kem lạnh. Con tỏ lòng biết ơn bằng cách để kem chảy hoàn toàn trên áo.
Lúc con 8 tuổi, mẹ mua cho con một quả bóng. Con bày tỏ lòng biết ơn bằng cách ném nó qua cửa nhà bên cạnh.
Mẹ khuyến khích con học đàn khi lên 9, mong muốn con tìm niềm vui trong âm nhạc. Con bày tỏ sự biết ơn bằng cách không bao giờ luyện tập.
Khi con 10 tuổi, mẹ làm tài xế cho con từ sáng đến tối, từ học hành đến vui chơi, từ thể dục đến sinh nhật. Con bày tỏ lòng biết ơn bằng cách nhảy ra khỏi xe khi đến nơi và không quay lại.
Khi con 11 tuổi, mẹ dẫn con đi xem xi-nê cùng bạn bè. Con bày tỏ sự biết ơn bằng cách yêu cầu ngồi ở hàng ghế khác cùng với bạn bè.
Bắt đầu tò mò về các chương trình trên ti-vi từ tuổi 12, mẹ cấm con xem một số chương trình. Con bày tỏ lòng biết ơn bằng cách chờ mẹ rời khỏi nhà rồi mới bật máy xem.
Đến tuổi 13, mẹ gợi ý con cắt tóc. Con bày tỏ lòng biết ơn bằng cách nói rằng mẹ không thể hiểu được phong cách của con.
Khi bước sang tuổi 14, mẹ gửi con đi trại hè xa nhà một tháng. Con bày tỏ lòng biết ơn bằng cách không viết một lá thư nào.
Khi con 15 tuổi, mẹ làm việc suốt ngày để nuôi con, chỉ mong được con chào đón khi về nhà. Con bày tỏ lòng biết ơn bằng cách khóa cửa phòng ngủ.
Khi đến 16 tuổi, mẹ dạy con lái chiếc xe của mình. Con bày tỏ lòng biết ơn rồi lại tự mình lái xe đi bất cứ lúc nào có thể.
Năm con 17 tuổi, mẹ mong chờ cuộc gọi quan trọng từ con. Con bày tỏ lòng biết ơn bằng cách chơi trò với bạn đến giữa đêm.
Khi tròn 18 tuổi, mẹ đã khóc trong buổi lễ tốt nghiệp của con, khóc vì thấy con đã trưởng thành. Con bày tỏ lòng biết ơn bằng cách đi chơi với bạn bè đến tối muộn.
Năm con 19 tuổi, mẹ trả tiền học phí cho con và còn lái xe đưa con đến trường đại học, cùng mang túi xách cho con. Con bày tỏ lòng biết ơn bằng cách tạm biệt mẹ ngoài phòng tập gym để không gặp lúng túng trước bạn bè.
Khi bước sang tuổi 20, mẹ hỏi con đã gặp gỡ ai chưa. Con bày tỏ lòng biết ơn bằng cách đáp: 'Đó không phải là chuyện của mẹ'.
Khi con 21 tuổi, mẹ đề nghị cho con những nghề nghiệp có thể chọn cho tương lai. Con bày tỏ lòng biết ơn bằng cách trả lời: 'Con không muốn giống mẹ'.
Khi đến 22 tuổi, mẹ ôm con trong ngày tốt nghiệp của con. Con bày tỏ lòng biết ơn bằng cách hỏi liệu có thể tặng con một chuyến du lịch châu Âu không.
Khi con tròn 23 tuổi, mẹ sắm tất cả đồ dùng cho căn hộ đầu tiên của con, vì mẹ yêu con nên mẹ rất chu đáo. Con bày tỏ lòng biết ơn bằng cách nói chúng không phù hợp với phong cách của con.
Năm con 24 tuổi, mẹ gặp vị hôn phu của con và hỏi về kế hoạch tương lai của con. Con bày tỏ lòng biết ơn bằng cách giận dữ và càu nhàu: 'Con xin mẹ đấy'.
Khi bước vào tuổi 25, mẹ lo cho lễ cưới của con, mẹ đã khóc rất nhiều, mẹ nói mẹ yêu con biết bao. Con bày tỏ lòng biết ơn bằng cách dọn đến một nơi xa xôi.
Khi con bước sang tuổi 30, mẹ gọi để khuyên con về cách chăm sóc trẻ em. Con bày tỏ lòng biết ơn bằng cách nói: 'Mọi thứ giờ đã khác rồi'.
Khi con lên 40, mẹ gọi và nhắc nhở con về sinh nhật của một người thân, vì mẹ muốn gia đình được đoàn tụ. Con bày tỏ lòng biết ơn bằng câu trả lời: 'Con thực sự bận rộn, mẹ à'.
Khi vượt qua tuổi 50, mẹ gặp phải bệnh tật và cần sự chăm sóc từ con. Con bày tỏ lòng biết ơn bằng cách đọc sách với đề tài: 'Cha mẹ trở thành gánh nặng cho con cái như thế nào'.
Rồi một ngày, mẹ lặng lẽ ra đi. Tất cả những điều con chưa làm như sụp đổ tan tành. Chỉ ước mong thời gian quay lại, dẫu biết rằng không thể vì tháng năm đã trôi. Con muốn nói với mẹ nhiều điều, nhưng đáng tiếc là không thể. Con yêu mẹ, người suốt đời dành cho con. Mẹ không mong gì hơn ngoài hạnh phúc của con, đó là tất cả những gì mẹ muốn.
Sẵn sàng hy sinh một năm hạnh phúc để tránh cho con một giờ đau đớn, có thể đi ăn xin để nuôi con, hy sinh tính mạng để nuôi con... Những năm tháng hy sinh đó trôi qua nhưng mẹ không nhận được gì cả.
