
1. 5 tác phẩm của Mario Puzo (Đông A và NXB Văn học ấn hành)
Nếu “Bố già” khiến bạn mê mải, khiến bạn phải thay đổi cách nhìn về cuộc sống này; thì những tác phẩm còn lại của Puzo sẽ kéo dài những cảm xúc không ngừng.
Mario Puzo là một thiên tài trong việc xây dựng những thế giới ngầm khắp nơi, những con bạch tuộc tội ác lẻn vào mọi ngóc ngách của chính quyền, cuộc sống, thông qua những mưu mẹo tàn bạo nhất. Ở đó, điều thiện xấu như bị xóa sổ, đúng sai không thể phân biệt rõ ràng, chỉ có con người và sự sống sót của họ giữa những luồng đạn.
Khung cảnh sắt và máu kia thực sự làm chúng ta phải suy nghĩ lại về những tiêu chuẩn trong cuộc sống, đâu là phẩm hạnh, đâu là chính nghĩa, và quan trọng nhất là làm thế nào để tiếp tục tồn tại trong một xã hội tàn bạo như vậy.
Bộ 5 tác phẩm mà Đông A tái bản lần này sẽ cho chúng ta trải nghiệm thiên tài của Puzo qua nhiều dạng con người (từ chàng Robinhood thời hiện đại – Đất máu Sicily; đến những ông trùm muốn “hoàn lương” trong một thời đại không còn đất sống cho mafia kiểu cũ – Ông trùm cuối cùng; và cả đến những âm mưu tội ác bị thao túng bởi giáo hội – Cha con giáo hoàng), từ đó tạo nên một bức tranh đa sắc thái nhất về thế giới bí ẩn nhất – thế giới của mafia Ý.
2. Ngày Xưa Có Một Chuyện Tình (Nguyễn Nhật Ánh, NXB Trẻ ấn hành)
Vẫn với giọng văn quen thuộc của Nguyễn Nhật Ánh, vẫn với những cảm xúc đầu đời về tình yêu thuở tuổi mới lớn, truyện dài này thay vì những điều thơ mộng, đã bắt đầu đề cập đến những vấn đề hơn nữa: bà mẹ đơn thân, chàng trai với những khát vọng và lo lắng,... Tuy nhiên, truyện vẫn giữ được bản chất của Nguyễn Nhật Ánh khi ông luôn tin vào con người, vào những điều tốt đẹp mà tình yêu mang lại.
Điều đặc biệt là thay vì kể theo một cách tuyến tính, tác giả đã chọn ba cốt truyện chạy song song. Điều này giúp độc giả nhìn thấy một cuộc sống “phức tạp” hơn, với nhiều quyết định đau lòng và nỗi buồn mà tình yêu phải trải qua, để rồi trưởng thành hơn trong cả sự biến đổi nội tâm và thách thức của cuộc sống.
Dù hơi mới mẻ, nhưng nếu bạn thích “Mắt biếc”, “Hạ đỏ”, “Buổi chiều Window”,… bạn nên trải nghiệm một Nguyễn Nhật Ánh “khác biệt nhưng quen thuộc”.
3. Lâu đài sói (Hilary Mantel, Nhã Nam và NXB Văn học ấn hành)
Cuốn tiểu thuyết lịch sử này đã giành giải Man Booker danh giá cho nữ tiểu thuyết gia Hilary Mantel.
Lâu Đài Sói là cuốn tiểu thuyết lịch sử được đặt theo tên của tòa lâu đài của gia tộc Seymour ở Wiltshire vào thời kỳ 1500 - 1535. Cuốn sách này là một tác phẩm lịch sử giả tưởng mô tả về sự trỗi dậy quyền lực của Thomas Cromwell (người luôn được lịch sử ghi nhận là người đã đặt nền móng cho Chủ nghĩa Tư bản vào đầu thế kỷ XVI) trong thời đại của Henry VIII nhờ vào cái chết của Sir Thomas More.
Như một Dumas của thế kỷ XXI, Mantel tái hiện lại những sự kiện lịch sử trong một mê cung của ham muốn, tình yêu, âm mưu, đức tin,…Cromwell được thể hiện đa chiều hơn so với những định kiến lịch sử luôn áp đặt lên ông. Và cũng chính bởi khả năng vẽ nên một con người vĩ đại trong mê cung của biến đổi thời đại, cuốn tiểu thuyết trở nên vô cùng “đương đại” - phản ánh thế kỷ XXI với những bí mật của những người chơi lớn luôn bị giấu kín.
4. Dưới ánh mắt của tôi (Trương Chính, Tao Đàn và NXB Văn học ấn hành)
Tại sao lại là “DƯỚI ánh mắt của tôi”?
Cuốn sách này phản ánh cái nhìn của Trương Chính, một nhà phê bình trẻ tuổi lúc đó, về những hiện tượng văn học lớn của tiểu thuyết Việt Nam trước năm 1945: Bỉ vỏ, Nguyễn Công Hoan, Nhất Linh – Khái Hưng,… Tuy nhiên, khác biệt so với “Thi nhân Việt Nam”, nơi tác giả như một người bạn chân thành giới thiệu từng bài thơ; Trương Chính thể hiện quan điểm mạnh mẽ của mình đối với từng điểm mạnh và điểm yếu của tác phẩm – tác giả, từ đó mang lại cho độc giả một cái nhìn sắc nét và dứt khoát về một nền văn học còn trẻ trung.
Nếu bạn muốn có thêm một góc nhìn về tiểu thuyết Việt Nam trước 1945, “Dưới ánh mắt của tôi” là cuốn sách bạn không nên bỏ qua, cả về nội dung lẫn phong cách văn của một người trẻ tuổi dám đặt ra một cái nhìn “dưới ánh mắt” của mình.
5. Và khi tro bụi (Đoàn Minh Phượng, Tao Đàn và NXB Văn học ấn hành)
Không có từ ngữ nào có thể diễn tả hết sự tuyệt vời của tác phẩm độc đáo này.
Nhân vật chính là một phụ nữ đã mất chồng trong một vụ tai nạn. Cô không còn muốn sống nữa và quyết định tìm đến cái chết. Một cái chết tự nguyện, và người quyết định chết cũng không biết khi nào mình sẽ chết và sẽ chết như thế nào.
Cô đi khắp Châu Âu trên những chuyến tàu, và trong suốt chuyến đi ấy những bất ngờ liên tục xuất hiện, có khi là một dòng chữ, có khi là một sự kiện bí ẩn, có khi là một ngôi nhà kỳ bí. Tất cả đều không rõ ràng, không rõ ràng giống như những ký ức mà cô muốn tìm và mất.
Hành trình đó chỉ là biểu tượng cho hành trình sâu vào tâm trí của nhân vật chính. Cô đơn, bối rối, đến cùng, điều kỳ lạ là, những cảm xúc ấy lại ấm áp, đó là sự mong muốn của một sự kết nối, dù có thể là mơ hồ nhất.
Và quan trọng nhất, mỗi câu trong tiểu thuyết này (thực sự khó để phân loại “Và khi tro bụi”) là một câu thơ, một trải nghiệm đau khổ và triết học về cuộc sống. Một sự tuyệt vời của tiếng Việt.
