
Luận Về Sự Thống Trị của Một Sắc Tộc
Tiểu Luận Về Sự Bất Bình Đẳng Giữa Các Giống Người 1853-1855
“Mọi thành tựu vĩ đại, cao quý, tươi đẹp trong mọi lĩnh vực của con người trên trái đất này: từ khoa học nghệ thuật đến ánh sáng văn minh, đều có một nguồn gốc duy nhất – đó là sự phát triển của một dòng dõi đặc biệt bắt nguồn từ một gia đình mà các dòng họ của gia đình này đã lãnh đạo khắp các nền văn minh từng tồn tại trên vũ trụ… Lịch sử chỉ ra rằng mọi nền văn minh đều bắt nguồn từ chủng tộc da trắng, không có một nền văn minh nào tồn tại mà không có sự hỗ trợ của chủng tộc này, và một xã hội chỉ có thể tồn tại mạnh mẽ nếu nó duy trì dòng máu của nhóm người cao quý đã tạo ra chính xã hội đó.”

Luận Về Sự Thống Trị của Một Sắc Tộc – Nòi Giống Thượng Đẳng Sáng Tạo Mọi Nền Văn Minh
“Sự suy thoái” (thoái hóa)
“Các dân tộc chỉ chịu ảnh hưởng của sự suy thoái do kết quả của việc pha trộn các dòng máu.”
Nền móng của thế kỷ XIX (Die Grundlagen des neunzehnten Jahrhunderts)
“Lịch sử thực sự bắt đầu khi quyền lực của người Đức nắm giữ toàn bộ di sản từ thời cổ đại.”
“Ai vẫn tin rằng Chúa Giêsu sinh ra là một người Do Thái, người đó có thể là ngu ngốc hoặc đang nói dối.”
Sự Suy Tàn Của Chủng Tộc Vĩ Đại (The Passing of the Great Race, năm 1916)
(Pháp – Quốc gia Pháp).
Grant tiếc nuối về sự suy thoái của giống người Bắc Âu trong thời đại của mình. Họ mất dần ưu thế từ năm 1789, khi Camilles Desmoulins tuyên bố trong các quán cà phê rằng Cuộc Cách Mạng là một cuộc nổi dậy của người Gaul bản địa (tức là người Alpine) nhằm lật đổ người Frank (gốc Teuton) do người Frank đã áp bức họ dưới thời vua Clovis và Charlemagne. Các cuộc Thập Tự Chinh, Chiến Tranh Ba Mươi Năm, các chiến dịch chinh phạt của Napoléon và Thế Chiến thứ Nhất đã làm suy giảm dân số của giống người Bắc Âu, khiến họ không thể cạnh tranh với tỷ lệ sinh cao của các dân tộc Alpine và Địa Trung Hải ở Châu Âu và Châu Mỹ. Grant dự đoán rằng đến năm 2000, giống người Bắc Âu sẽ mất ưu thế, dẫn đến sự tiêu vong của nền văn minh phương Tây, chủ nghĩa man rợ sẽ lên ngôi. Grant cũng nhận ra giống người Địa Trung Hải, mặc dù về thể chất kém hơn so với giống người Bắc Âu và Alpine, nhưng lại vượt trội về trí tuệ và nghệ thuật. Nhờ vào họ mà văn minh Hy La cổ đại thăng hoa. Tuy nhiên, phải biết ơn giống người Bắc Âu đã phối hợp với họ để đạt được những thành tựu cao quý đó.

Phản Biện về Thuyết Chủng Tộc Thượng Đẳng
Thuyết chủng tộc có những nhược điểm dễ thấy. Một học giả Trung Quốc sẽ nhắc nhở rằng dân tộc của họ đã tạo ra nền văn minh lâu bền nhất trong lịch sử. Một học giả Mexico có thể chỉ ra các công trình kiến trúc đỉnh cao của nền văn minh Maya, Aztec và Inca ở Châu Mỹ. Một học giả Ấn Độ cũng sẽ nhớ lại đóng góp của dân tộc Dravidic ở Miền Nam Ấn Độ trong lĩnh vực kiến trúc và văn hóa. Lịch sử chứng minh rằng màu da không phải là yếu tố quyết định, và một nền văn minh có thể phát triển dưới mọi hoàn cảnh với bất kỳ sắc da nào.
Có những khía cạnh khó giải thích ngay cả khi nói về thuyết chủng tộc chỉ tập trung vào người da trắng. Người Do Thái đã đóng góp Kinh Thánh và Kitô giáo cho Châu Âu, cũng như phần lớn Kinh Koran cho Mohammed (người sáng lập Islam). Người Hồi Giáo có thể liệt kê hàng loạt vị vua, nhà văn, nhà khoa học đã chinh phục và ảnh hưởng đến thế giới của người da trắng từ Baghdad đến Cordoba, trong khi Tây Âu đang trải qua Thời Kỳ Tăm Tối (khoảng năm 565-1095).
“thần linh đất trời”
Cố gắng chứng minh mối liên hệ giữa văn minh và chủng tộc bằng cách đo tỷ lệ não so với khuôn mặt và cân nặng không làm sáng tỏ vấn đề hơn. Nếu Châu Phi không phát triển ra nền văn minh lớn nào thì có thể do điều kiện địa lý và khí hậu khắc nghiệt, liệu có chủng người da trắng nào có thể thành công hơn trong hoàn cảnh tương tự không? Trong thế kỷ qua, đã có nhiều người Mỹ gốc Phi dẫn đầu trong nhiều lĩnh vực, vượt qua nhiều rào cản xã hội.
Thực tế, trong lịch sử, nòi giống thường đóng vai trò như một yếu tố ban đầu hơn là một yếu tố sáng tạo. Các chủng tộc khác nhau từ nhiều phương hướng và thời điểm khác nhau đã hội tụ tại cùng một vùng đất, sau đó phối hợp các huyết thống, truyền thống và tập tục với nhau. Điều này tương tự như việc hai gen khác nhau kết hợp trong quá trình sinh sản. Khi một giống mới hình thành, văn hóa của họ là độc đáo: diện mạo, tính cách, ngôn ngữ, văn học, tôn giáo, đạo đức và nghệ thuật mới. Văn minh không do nòi giống tạo ra, mà chính văn minh tạo ra dân tộc; chính hoàn cảnh địa lý, kinh tế, chính trị tạo ra văn hóa, và văn hóa tạo ra con người. Người Anh không tạo ra văn minh của họ, mà chính văn minh đã tạo ra họ.
Nếu nhìn từ góc độ này, văn minh Hoa Kỳ hiện đại vẫn đang trong giai đoạn phối hợp chủng. Từ năm 1700 đến năm 1848, người Mỹ da trắng ở phía bắc bang Florida, chủ yếu là người gốc Anglo-Saxon, văn học của họ có thể xem như mở rộng của văn hóa Anh cổ trên 'vùng đất mới của Anh' (New England). Từ năm 1848, Mỹ mở cửa đón nhận mọi người da trắng bất kể nguồn gốc, và tiến trình phối hợp chủng tộc tiếp tục diễn ra. Có thể mất vài thế kỷ nữa cho đến khi một giống người mới xuất hiện. Tại thời điểm này, chúng ta đã thấy sự biến đổi theo hướng này.
Một phần nguyên nhân của sự căm ghét chủng tộc xuất phát từ sự khác biệt văn hóa - ngôn ngữ, phục trang, tập quán, đạo đức, tôn giáo. Không có cách nào chữa trị căm ghét này ngoài việc mở rộng giáo dục. Lịch sử cho chúng ta biết rằng văn minh là một công trình do nhiều dân tộc hợp tác tạo ra và là di sản chung của loài người. Một con người văn minh được đánh giá qua cách anh ta đối xử với mọi người, như là một đại diện cho những nhóm đã đóng góp vào văn minh nhân loại.

Kết Luận - Không Có Chủng Tộc Thượng Đẳng, Chỉ Có Cá Nhân Thượng Đẳng
Thuyết chủng tộc thượng đẳng, về bản chất là một ý tưởng không thuyết phục được tất cả mọi người và không thể được coi là một tiêu chuẩn lý tưởng cho thuyết chủng tộc. Thuyết này luôn gặp sự phản đối từ nhiều phía, ngay cả khi nó đang ở đỉnh cao. Ví dụ như sự thành công của những người da màu như Lý Tiểu Long trong võ thuật, hoặc Muhammad Ali trong quyền anh. Thậm chí ở lĩnh vực khoa học, người da trắng cũng không thể vượt qua Albert Einstein về trí tuệ và đóng góp vào ngành vật lý học. Những trận chiến của người Việt Nam chống Pháp và Mỹ cho thấy họ không kém cạnh bất kỳ dân tộc nào khác và không dùng ma túy như quân đội ngoại quốc.
Nếu thuyết chủng tộc thượng đẳng coi người da trắng là giống nòi vượt trội, thì từ xưa người Trung Quốc đã xem họ như chủng tộc thượng đẳng. Nhưng sự thật lại không như vậy! Hàng ngàn năm văn minh của họ không thể xóa nhòa sự xâm lăng của họ ở Ngũ Hồ Thập Lục Quốc, Mông Cổ và Man Châu. Họ cũng bị xâm lăng và bị nô dịch như dân tộc khác ở khu vực này. Trong lịch sử của người Trung Quốc, dân Tống không phải là một quốc gia mạnh mẽ. Họ thậm chí còn không thể đối phó với quân Đại Việt, Liêu, Kim, Tây Hạ, Thổ Phồn.
Khó để xác định dân tộc nào là thượng đẳng. Mọi dân tộc, mạnh mẽ hay yếu đều tự tôn về bản sắc của họ. Do đó, nhiều người sẽ tự xưng là thượng đẳng để thể hiện lòng tự hào của họ. Tuy nhiên, tranh luận về chủ đề này thường không kết thúc và thường dẫn đến va chạm không đáng có. Thay vì đó, hãy thể hiện sự khiêm nhường và sâu sắc hơn, điều này có ý nghĩa hơn nhiều so với thuyết chủng tộc thượng đẳng. Thực tế, để hiểu rõ về từ 'thượng đẳng', chúng ta cần so sánh từng cá nhân với nhau.

Tác Giả: Thần Ánh Sáng
